Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 677: CHƯƠNG 677. BƯU HÃN MỚI LÀ TRẠNG THÁI BÌNH THƯỜNG

Chương 640: Bưu hãn mới là trạng thái bình thường

Tiêu Lăng Phi giờ phút này cũng vô cùng sững sờ.

Rất nhiều người đều có một nỗi sợ riêng, ví dụ như có người sợ rắn, có người sợ gián, có người sợ chuột, có người sợ côn trùng. . .

Dù biết rõ những vật này không gây tổn thương được mình, nhưng nhìn thấy là sợ, Tiêu Lăng Phi cũng như thế.

Hiện tại điều Tiêu Lăng Phi quan tâm nhất là. . . Biểu hiện của nàng có khi nào sẽ mang đến đả kích mang tính hủy diệt với hình tượng xây dựng bao lâu nay không?

Nhìn ánh mắt của Lý Phong là biết, hình tượng nữ vương của nàng đã triệt để đổ vỡ.

Thực ra Tiêu Lăng Phi đã tưởng tượng nhiều, trước nay nàng ở trong nội tâm Lý Phong chưa từng có hình tượng nữ vương, chỉ có hung hãn mà thôi. . .

"Tiêu Lăng Phi, lần này là tự ngươi nhảy vào lòng ta."

Lý Phong cúi đầu dí sát mặt mình tới mặt Tiêu Lăng Phi, nhếch miệng nở nụ cười tà.

Nhìn khuôn mặt đẹp trai gần trong gang tấc của Lý Phong, còn có hơi thở nam tính xộc vào mũi, khuôn mặt Tiêu Lăng Phi đỏ lên, tiếp theo nghiêng đầu sang một bên nói: "Vậy thì đã sao, bà đây muốn nhảy vào đâu thì nhảy, không cần ngươi xen vào."

Nói xong, Tiêu Lăng Phi muốn nhảy xuống đất.

Ý cười trên mặt Lý Phong càng đậm: "Ta không quản được ngươi nhảy vào đâu, nhưng ta quản được hai tay của mình."

Hai tay của hắn cứng rắn giữ chặt Tiêu Lăng Phi.

Tiêu Lăng Phi hơi biến sắc, muốn dùng sức thoát ra, nhưng cảnh giới của nàng yếu hơn Lý Phong rất nhiều, dù giãy giụa thế nào cũng không thể tránh thoát, sau cùng chỉ đành từ bỏ.

Bất quá thua người không thua trận, Tiêu Lăng Phi hừ lạnh một tiếng nói: "Ngươi muốn ôm thì ôm đi, vừa vặn bà đây đang mệt mỏi, cho ngươi cơ hội làm ghế sofa của ta."

Lý Phong: "? ? ?"

Đúng là hai ngày không đánh liền muốn lật trời! Không được, tiểu gia không thể làm vai vế gia đình đảo loạn, chồng phải ra chồng, vợ phải ra vợ.

Nghĩ tới đây, Lý Phong hít sâu một hơi, tay phải nâng lên thật cao, tiếp theo . . .

"Chát "

Một tiếng vang giòn!

Tiêu Lăng Phi sững sờ!

Vừa rồi Lý Phong đã làm cái gì, đánh mông nàng?

Nàng không gặp ảo giác chứ?

"Lý Phong, ngươi. . ."

Sau khi sững sờ, Tiêu Lăng Phi muốn nổi bão.

Đúng lúc này, tay Lý Phong rơi xuống như mưa!

"Chát" "Chát" "Chát” . . .

Trong phòng khách liên tục vang lên những tiếng giòn vang.

Bên ngoài, Nhậm Tiểu Lôi cùng Cao Khiết hai mặt nhìn nhau.

Nếu như nói tiếng "a" trước đó còn không đủ để chứng minh cái gì, vậy giờ phút này động tĩnh đã quá rõ ràng.

"Đạo đức xuống cấp a, nhớ ngày đó ta và Tiêu Nhiên còn đang yêu nhau. . ."

Nói đến đây, Nhậm Tiểu Lôi liếc nhìn Cao Khiết đang vụng trộm vểnh tai lên, bèn chuyển giọng nói: "Cao Khiết, ngươi theo chúng ta nhiều năm như vậy, một mực không có thời gian tìm đối tượng, khổ sở cho ngươi rồi."

Cao Khiết: "? ? ?"

Không phải chứ. . . Phu nhân, sao tự nhiên lại đổi đề tài? Ta còn đang muốn biết năm đó ngươi cùng lão gia làm gì mà!

"Lát nữa đợi bọn họ xong việc ngươi tới gặp Lăng Phi đòi một bình Đồng nhan thủy, uống vào rồi tìm một tên trai trẻ kết hôn sinh con đi, coi như không uổng sinh ra trên đời này."

Nhậm Tiểu Lôi nói tiếp.

Cao Khiết đầu tiên là mặt mày ửng đỏ, tiếp theo thấp giọng nói: "Từ khi lão gia để ta đi theo phu nhân, ta đã không nghĩ tới những chuyện này. . ."

"Tốt, ngươi không cần phải nói nữa, ta biết ngươi rất trung thành với hai mẹ con ta, những năm này ngươi đã làm đủ nhiều, hai mẹ con chúng ta không thể làm cuộc đời của ngươi bị chậm trễ nữa."

Nhậm Tiểu Lôi khoát khoát tay, ngắt lời Cao Khiết.

Cao Khiết há hốc mồm, sau một lúc lâu mới lộ sắc mặt quái dị nói: "Phu nhân, ngươi không phải một mực cảnh cáo chúng ta không có nam nhân nào tốt sao. . ."

"Là ta không được may mắn mà thôi, nữ nhân a, có lúc không thể thiếu một người nam nhân được, nếu không thì cuộc sống còn ý nghĩa gì."

Nhậm Tiểu Lôi nhẹ nhàng vén tóc ra sau tai, mặt lộ vẻ nhớ lại.

Cao Khiết trầm mặc không nói gì.

Nhậm Tiểu Lôi cười cười nắm tay Cao Khiết: "Nghe ta, uống xong Đồng nhan thủy, làm giả một cái thân phận, tìm một người nam nhân tốt kết hôn sinh con. . . . Ngươi cũng muốn sinh con, đúng không?"

Cao Khiết đang cảm động thì khuôn mặt đỏ ửng.

----------------------------

Trong phòng khách, Lý Phong vẫn liên tục đánh xuống.

Tiêu Lăng Phi vốn đang nổi giận, nhưng dần dần ánh mắt nàng trở nên mê ly, cảm giác kì lạ xuất hiện trong lòng.

Nàng là ai? Lâu chủ Phong Vũ Lâu, cường giả Siêu Phàm hậu kỳ.

Bên trong Phong Vũ Lâu, nàng nói một là một hai là hai, người nào gặp nàng cũng cung cung kính kính, dù là ở trước mặt Nhậm Tiểu Lôi nàng cũng không cho sắc mặt tốt.

Nhưng Lý Phong thì sao? Căn bản không coi nàng ra gì, nói đánh là đánh.

Bá đạo!

Đại bộ phận nữ nhân đều là thích bị chính phục, nam nhân yếu đuối hơn nàng là nàng đã cảm thấy chướng mắt rồi.

Tiêu Lăng Phi chính là liệt mã, mà Lý Phong hiện tại đang muốn thuần phục nàng!

Không biết qua bao lâu, mặt mũi Tiêu Lăng Phi ửng hồng nói: "Được rồi, đừng đánh nữa, đánh nữa sẽ sưng lên mất."

"Vậy ngươi đã ý thức được sai lầm của mình chưa?" Lý Phong có chút dở khóc dở cười, rốt cục không đánh xuống nữa.

"Người ta làm gì sai, chỉ có ngươi sai mà thôi." Tiêu Lăng Phi nhỏ giọng nói.

Lý Phong nhướng mày một cái: "Tốt, vậy ngươi nói xem ta sai ở nơi nào, nếu như giải thích không làm ta hài lòng, ta sẽ tiếp tục đánh."

Tiêu Lăng Phi điều chỉnh lại tư thế, chậm rãi nói: "Ngươi là nam nhân của ta, tới cứu ta là chuyện đương nhiên, nhưng ngươi lại bày ra bộ dáng là ân nhân cứu mạng của ta, điều này làm ta rất khó chịu."

Lý Phong: "? ? ?"

Không phải chứ. . . Hắn có nghe lầm không, Tiêu Lăng Phi vậy mà thừa nhận hắn là nam nhân của nàng?

"Thế nào, ngươi muốn trở mặt không nhận nợ?" Thấy Lý Phong không nói lời nào, Tiêu Lăng Phi nhướng mày: "Lúc trước ngươi đã làm ta . . ."

"Làm gì?" Lý Phong lấy lại tinh thần, nhếch miệng cười tà.

"Hừ! Ta không thèm nói với ngươi." Khuôn mặt Tiêu Lăng Phi đỏ lên, nói tiếp: "Tóm lại, ngươi là nam nhân của ta, ngươi tới cứu ta là đương nhiên, không chỉ không được bày ra sắc mặt khó chịu, về sau còn phải cam tâm tình nguyện tiếp tục bảo hộ ta, ngươi. . . Có thể làm được không?"

Nghe thấy lời ấy, vẻ đăm chiêu trên mặt Lý Phong biến mất toàn bộ, giống như là bụi mù thổi bay, chỉ còn lại khung trời trong sáng vạn dặm, hắn vô cùng trịnh trọng nói: "Có thể!"

Tiêu Lăng Phi nhìn chằm chằm Lý Phong một hồi, sau một lúc lâu mới hài lòng gật đầu: "Có thể thì tốt, hi vọng ngươi đừng làm ta thất vọng."

Nói đến đây, Tiêu Lăng Phi liền muốn bước xuống khỏi hai tay Lý Phong, ai ngờ Lý Phong lại dùng lực mạnh hơn giữ chặt nàng.

Tiêu Lăng Phi nghi hoặc nhìn Lý Phong.

Lý Phong nghiền ngẫm nói: "Ngươi cũng đã nói ta là nam nhân của ngươi, vậy ngươi có nghĩa vụ phải cùng ta tu luyện 《 Song Tu Thần Công 》."

"Song Tu Thần Công? Đó là cái gì?" Tiêu Lăng Phi lộ vẻ mặt không hiểu gì cả.

Lý Phong cười ranh mãnh: "Đợi chút nữa ngươi sẽ biết."

Sau khi nói xong, Lý Phong bế Tiêu Lăng Phi tới phòng ngủ lầu hai. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!