Chương 642: Gullit gia tộc
Mười ngày sau.
Ở sân bay quốc tế Minh Châu .
Một chiếc Gulfstream G550 từ từ dừng lại trên đường băng, cửa cabin mở ra, bậc thang máy bay hạ xuống.
Tiếp theo, một chiếc Rolls-Royce Phantom dẫn đầu đội xe lái tới.
Trong đội xe này có GMC, Ford Raptor, còn có mấy chiếc Mercedes G.
Tuy kiểu dáng không đồng nhất, nhưng tất cả đều là màu đen, đem lại cảm giác rất rung động.
không lâu sau khi xe dừng lại, một người nam tử trẻ tuổi mặc áo khoác màu đen, đeo kính mát màu đỏ, tóc vàng bóng đi ra khỏi cửa khoang máy bay.
Sau lưng hắn , một gã da trắng mặc đồ tuxedo bước theo.
"Không khí ở Trung Quốc cũng không tệ lắm ."
Nam tử trẻ tuổi duỗi người một cái, đưa tay về phía sau.
Người đàn ông mặc Tuxedo lấy hộp xì gà ra, cung kính đặt vào tay nam tử trẻ tuổi.
Nam tử trẻ tuổi hút một hơi, rống to: "Ta tới, ta nhìn thấy, ta chinh phục."
"Nói rất hay, Edwin thiếu gia." Người đàn ông mặc Tuxedo vỗ tay khen hay, nhưng ngay sau đó hắn liền nhắc nhở: "Có điều. . . Edwin thiếu gia, Trung Quốc không quá đơn giản, ở chỗ này lại không phải sân nhà, chúng ta nên khiêm tốn một chút sẽ tốt hơn."
"Pound, ta hiểu, ta hiểu." Edwin Gullit khoát tay, nói một cách tùy ý : "Nhưng chúng ta cũng không thể quá khiêm tốn, đúng không ? Ta là Edwin Gullit, thành viên dòng chính của gia tộc Gullit tôn quý vĩ đại, ta không thể để uy danh gia tộc bị lu mờ ở Trung Quốc."
"Đương nhiên vẫn khiêm tốn , nhưng nếu gặp phiền toái, chỉ cần chúng ta xử lý sạch sẽ, không để chính quyền Trung Quốc thấy là được, đúng không?"
Pound Longfellow gật đầu: "Edwin thiếu gia nói có đạo lý."
Chỉ cần không làm Long Hồn và mấy gia tộc cổ xưa chú ý thì hắn và Edwin có thể thoải mái chơi đùa.
Gia tộc Gullit là một trong những gia tộc cổ xưa lớn nhất của nước Y, tài sản trải rộng toàn cầu, những mảng kinh doanh chính bao gồm tài chính, điện ảnh, truyền hình, truyền thông, bất động sản, hàng không, IT thậm chí là cả súng ống đạn dược, đều có bóng dáng của Gullit.
Tư sản của gia tộc Gullit rất khủng bố, ngoại trừ gia chủ, không có ai biết gia tộc Gullit có bao nhiêu tiền tài.
Nhưng Pound có thể vững tin rằng, người giàu nhất thế giới đứng trước mặt Gullit cũng chỉ dám xưng đệ đệ!
"Thiếp mời tiệc ăn mừng của Mộ Dung Tuyết tối nay đã chuẩn bị xong chưa?" Edwin lại rít một hơi xì gà, hỏi.
"Đã xong rồi thưa Edwin thiếu gia, y như ngài yêu cầu, đã đưa đến phòng ngủ của khách sạn mà ngài sắp đến." Pound cung kính đáp.
"Rất tốt." Edwin lại hút một hơi xì gà nữa, sau đó đưa xì gà cho Pound, rồi đi xuống máy bay.
Rất nhanh, hai người bước xuống bậc thang, phía sau hai người, một đám bảo tiêu, vệ sĩ, tùy tùng đi theo, nghênh đón bọn hắn lên xe hơi sau đó chạy về trung tâm thành phố Minh Châu.
. . .
6h chiều, ngoài cửa đông của sân vận động Minh Châu.
Lý Phong nhìn đám người đông nghịt trước mặt, không khỏi cảm khái nói: "Danh tiếng của Mộ Dung Tuyết đúng là rất ghê gớm."
Nửa tháng trước, lúc Lý Phong và Mộ Dung Tuyết tách ra, Mộ Dung Tuyết có mời Lý Phong đến nhạc hội của nàng.
Mộ Dung Tuyết đích thân mời, đương nhiên sẽ không để Lý Phong xếp hàng ở cửa như người bình thường, Lý Phong hoàn toàn có thể đi lối vào cửa VIP.
Có điều Lý Phong hiếm khi được trải nghiệm cuộc sống của người bình thường, nên hắn muốn thử một chút.
Còn 1 tiếng rưỡi nữa mới tới giờ bắt đầu nhạc hội, thời gian xét vé cũng chưa bắt đầu, nhưng mà cửa đông sân vận động đã có gần 1 vạn fan.
Trên mặt những fan này là đủ loại giấy dán, trên tay cầm que huỳnh quang, đèn điện, trên mặt tất cả mọi người đều rất hưng phấn.
Trong đám người, có không ít người cầm một chồng vé vào cửa ca nhạc hội, thấy người nào có ý muốn mua sẽ bước tới chào hàng, xem là làm nghề bán vé lậu, ăn tiền chênh lệch.
Đúng lúc này, một giọng nữ chanh chua phát ra trong đám người : "2000 đồng một vé mà còn chê đắt? Trương Siêu, ngươi làm ta quá thất vọng rồi!"
Âm thanh này gây nên sự chú ý của đám người xung quanh, trong đó có cả Lý Phong.
Vốn Lý Phong không chú ý chuyện nhỏ nhặt này, nhưng cái tên "Trương Siêu" lại làm cho trong lòng hắn khẽ nhúc nhích, bạn cùng phòng năm nhất của hắn cũng tên Trương Siêu.
Tuy những năm này hai người không còn liên hệ, nhưng Lý Phong cũng có xem group nói chuyện của bạn học , hình như Trương Siêu cũng công tác ở Minh Châu .
Không lẽ Trương Siêu này là Trương Siêu cùng phòng với hắn thật sao?
Tuy rằng cảm thấy khả năng này rất nhỏ, nhưng do lòng hiếu kỳ nên Lý Phong vẫn chen qua đám người đi đến nơi phát ra âm thanh.
Khi đến nơi, hắn thấy một đôi nam nữ trẻ tuổi, nữ mặc đồ thời thượng, trên mặt trang điểm rất đậm, vai đeo túi xách LV, thoạt nhìn là một nữ phú bà.
Có điều tướng mạo nữ tử này thì không được đẹp lắm, dù đang trang điểm dày đặc, nhưng khuôn mặt vẫn lộ vẻ bình thường, dáng người thì rất được.
Giờ phút này, nữ nhân đang hai tay chống nạnh, khuôn mặt trang điểm đậm đặc bởi vì phẫn nộ mà có chút vặn vẹo.
Nam tử trẻ tuổi đứng đối diện càng bình thường hơn, mặt chữ điền, đeo mắt kính gọng vàng, thân hình gầy yếu, mặc áo sơ mi ô vuông, quần bò, chân đeo giày da.
Nữ nhân đang tức giận nhìn nam nhân, biểu lộ của nam nhân thì có chút kinh hoảng và bất lực.
Bởi vì sự chênh lệch trong cách ăn mặc của hai người, nên mọi người xung quanh hơi nghi ngờ quan hệ của họ.
Chẳng lẽ là người yêu? Không quá giống.
Nhưng nếu không phải người yêu thì đi xem ca nhạc hội chung làm gì?
Trong đám người, Lý Phong nhìn người nam tử trẻ tuổi, âm thầm cau mày nói: "Đúng là Trương Siêu, hắn đang bị bạn gái răn dạy à?"
Lý Phong nhớ ở năm đầu đại học Trương Siêu nói đã có bạn gái, nghe nói là bạn học cấp ba , hai người là thanh mai trúc mã.
Có điều Trương Siêu tính tình hướng nội, nên không đưa bạn gái ra mắt với Lý Phong, cho nên Lý Phong cũng không biết người này có phải bạn gái Trương Siêu hay không.
"Diễm Mai, vì mua điện thoại cho ngươi mà ta đã dùng hết tiền trong thẻ tín dụng, tiền lương tháng này còn chưa nhận được. . ."
"Hay là chúng ta mua vé 600 tệ đi, tuy cách xa một chút, nhưng chúng ta vẫn có thể trải nghiệm bầu không khí mà."
Dưới sự soi mói của mọi người, Trương Siêu cố nở ra một nụ cười nói .
Có lẽ do bị quá nhiều người nhìn chăm chú, nên Vương Diễm Mai nhanh chóng thu lại vẻ chanh chua, tiến lên trước một bước kéo tay Trương Siêu nũng nịu nói : "Đừng mà, người ta muốn ngồi ở trong cơ~."
"Dùng hết tiền trong thẻ cũng không sao, không phải thẻ ngươi còn có ưu đãi sao, cứ vay tiền mua vé trước ,...Sau khi nhận lương trả lại là được."
Nghe câu này, mọi người xung quanh biến sắc.