Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 680: CHƯƠNG 680. LÒNG HƯ VINH BẠO RẠP NỮ NHÂN

Chương 643: Lòng hư vinh bạo rạp nữ nhân

Dùng hết tiền trong thẻ tín dụng cũng không sao, đi vay nợ là được?

Mẹ nó, vô liêm sỉ, không biết xấu hổ!

Nữ nhân này đúng là kỹ nữ!

Bây giờ mọi người đã hiểu rõ, Trương Siêu và Vương Diễm Mai là người yêu, mà Trương Siêu lại vô cùng cưng chiều Vương Diễm Mai.

Vì mua điện thoại mới cho Vương Diễm Mai mà đã dùng hết tiền trong thẻ tín dụng, cái này không gọi là cưng chiều thì là cái gì?

Còn Vương Diễm Mai, hình như nàng không xem Trương Siêu là bạn trai, mà là cái cây ATM!

Lúc này mọi người dùng ánh mắt khinh thường nhìn Vương Diễm Mai.

Vương Diễm Mai không quan tâm những thứ này, trong lòng nàng chỉ nghĩ đến việc mua được vé càng gần Mộ Dung Tuyết càng tốt.

“Xin chào, ta có thể lấy thẻ tín dụng mua nợ không?"

Vương Diễm Mai nhìn một tên cò vé hỏi.

"Đương nhiên có thể, thẻ tín dụng, ngân phiếu, hóa đơn tạm thời, thẻ vay nợ, cái gì cũng được."

Tên cò vé này tuy không thích thái độ trơ trẽn của Vương Diễm Mai, nhưng khách hàng là thượng đế, chỉ cần kiếm lời, hắn không quan tâm tiền từ đâu tới.

Trên mặt Vương Diễm Mai hiện lên vẻ vui mừng, lung lay cánh tay Trương Siêu nói : "Ngươi thấy chưa, hắn chấp nhận thanh toán bằng thẻ vay nợ kìa, ngươi mua hai vé trong sân đi, cùng lắm thì tháng sau chúng ta không đi ăn nhà hàng nữa~ "

Mọi người: "? ? ?"

Nữ nhân này vô sỉ đến cực hạn !

"Diễm Mai, ta. . ." Trương Siêu há hốc mồm, khuôn mặt đắng chát.

Nghề nghiệp của hắn là nhân viên sale bất động sản, mỗi tháng thu nhập không cố định, nhiều thì 30~40 ngàn, ít thì 5-6 ngàn.

Hiện tại hắn chỉ có 2000 tệ tiền tiết kiệm, hạn mức thẻ tín dụng là 12000, đước đó đã dùng hết.

Hạn mức vay nợ là 10000, đã dùng hết 2000.

Tiền lương tháng này khoảng 12 ngàn , nếu như hắn lại dùng thẻ vay nợ mua hai vé giá 2000, vậy tổng hạn mức nợ là 18000.

Tự nhiên bị nợ!

Quan trọng là tháng sau hắn còn phải trả tiền thuê nhà! Tiền thuê nhà một tháng là 5000 ! Mà tháng sau hắn còn không biết tiền lương sẽ là bao nhiêu!

Từ trước đến nay Trương Siêu không bao giờ vung tay quá trán, cho nên sau khi tốt nghiệp một năm rưỡi hắn đã để giành được mấy chục ngàn tệ.

Chỉ tiếc hắn lại có một người bạn gái như Vương Diễm Mai, hơn nữa hắn còn rất yêu Vương Diễm Mai, cho nên hắn không muốn làm Vương Diễm Mai thất vọng.

"Đừng có ngươi ngươi ta ta, mua nhanh đi, không thì không kịp nữa rồi."

Vương Diễm Mai đã bắt đầu mất kiên nhẫn.

Con mẹ nó, không thấy chung quanh có một đám người đang xem náo nhiệt sao, bị người ta nhìn như khỉ vui lắm sao?

Tên quỷ nghèo Trương Siêu này, nếu không phải hắn đối xử với nàng không tệ, nàng đã sớm quăng Trương Siêu vào thùng rác!

Nàng đã hạ quyết tâm, nếu như lần này Trương Siêu không mua vé trong sân cho nàng, thì nàng sẽ chia tay Trương Siêu, nàng thiếu người theo đuổi sao?

Vương Diễm Mai không biết là, lúc nàng nghĩ những thứ này, Lý Phong dùng tới Đọc Tâm Thuật.

Trong mắt Lý Phong lộ ra vẻ lạnh lẽo, nội tâm nổi lên lửa giận.

Trương Siêu là một trong số ít người coi Lý Phong là bạn khi hắn sa cơ lỡ bước, Lý Phong còn nhớ lúc hắn suy sụp ngồi uống rượu, Trương Siêu đã cầm một chai bia một bao thuốc lá, ngồi bên cạnh hắn.

Tuy từ đầu tới đuôi Trương Siêu không nói mấy câu, nhưng sự quan tâm và cổ vũ là có thật, Lý Phong vẫn còn nhớ rõ.

Đối với người bằng hữu này, Lý Phong không thể ngồi nhìn hắn bị một con đàn bà cặn bã đùa giỡn tình cảm!

Trương Siêu thở dài, cố gắng mỉm cười nói: "Tốt tốt tốt, ta mua cho ngươi."

Nói xong, Trương Siêu nhìn cò vé: "Cho ta một tấm vé trong sân ."

Cò vé sững sờ : "Các ngươi không đi chung sao?"

Mọi người xung quanh cũng sững sờ, nhưng ngay sau đó bọn họ đã hiểu được, chắc là Trương Siêu tiết kiệm nên chỉ mua một tấm, không biết Vương Diễm Mai sẽ phản ứng thế nào. . .

Mọi người đã đánh giá cao Vương Diễm Mai, nàng không thèm phản ứng tí gì, trên mặt còn ra vẻ đương nhiên.

Mặt Trương Siêu lóe lên vẻ quẫn bách, sau đó nói nhỏ : "Ta không đủ tiền."

Trương Siêu vốn là người hướng nội, hắn không chịu được khi bị nhiều người nhìn như vậy, nhưng mà vì chiều lòng Vương Diễm Mai, hắn mới cắn răng đối mặt.

"Ừm, một vé 2000, trả tiền đi."

Cò vé cũng không thèm quan tâm, một vé thì một vé, hắn móc điện thoại di động đưa mã QR ra trước mặt Trương Siêu.

Trương Siêu xoắn xuýt lấy điện thoại di động ra định trả tiền.

Trong quá trình này, Vương Diễm Mai dùng hai tay nâng cằm lên, giả bộ nhìn Trương Siêu ngây ngốc, ra vẻ như Trương Siêu là anh hùng của nàng.

Cảnh này làm cho mọi người thấy buồn nôn, nhưng mà dù cảm thấy buồn nôn thì cũng không tiện nói.

Ngay lúc Trương Siêu sắp trả tiền, thì một bàn tay đưa đến, nắm lấy cổ tay hắn.

"Ngươi làm. . ." Trương Siêu vừa muốn dùng lực tránh thoát, đột nhiên phát hiện người này hơi quen mắt, nhất thời sững sờ ngay tại chỗ: "Lý Phong? !"

Trong mắt hắn hiện lên vẻ kinh ngạc vui sướng vì đã lâu không gặp bạn tốt.

"Trương Siêu." Lý Phong lộ vẻ mỉm cười gật đầu.

"Thật đúng là ngươi rồi, ta còn tưởng rằng mình nhận lầm người !" Trương Siêu hưng phấn đánh vào ngực Lý Phong một cái.

"Ta cũng không nghĩ tới sẽ gặp ngươi ở chỗ này ." Lý Phong cười một tiếng.

Vương Diễm Mai nhìn khuôn mặt đẹp trai của Lý Phong , nhịp tim đập mạnh.

Nam nhân này thật đẹp trai, còn rất có khí chất, cách mặc quần áo hình như cũng rất giàu có, hắn là Lý Phong? Quan hệ với Trương Siêu là như thế nào?

Chờ chút. . . Việc này không trọng yếu, trọng yếu là vé còn chưa mua !

"Trương Siêu, lát nữa rồi nói chuyện cũ , mua vé trước đi." Vương Diễm Mai nhìn cò vé, cuống cuồng nhắc nhở.

Lúc này Trương Siêu mới phản ứng lại, áy náy nói với Lý Phong : "Chờ một chút, ta mua vé trước ."

Đang nói chuyện hắn định cầm điện thoại di động trả tiền.

Ai ngờ Lý Phong lại một lần nữa nắm lấy cổ tay hắn: "Đừng mua."

Trương Siêu sững sờ, Vương Diễm Mai sững sờ, mọi người cũng sững sờ.

Không đợi cò vé tức giận, Vương Diễm Mai chất vấn: "Ngươi có ý gì, tại sao không để Trương Siêu mua vé cho ta ?"

Trương Siêu cũng nhìn Lý Phong bằng ánh mắt khó hiểu.

Mọi người xung quanh đoán rằng chắc chắn là Lý Phong không muốn nhìn thấy Trương Siêu bị Vương Diễm Mai hút máu, cho nên mới ngăn cản Trương Siêu, nhất định là như vậy!

Dưới sự soi mói của mọi người, Lý Phong nhún nhún vai nói : "Bởi vì ta có thể mang các ngươi đi vào, không cần mua vé."

Nghe câu này, tất cả liền yên tĩnh!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!