Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 681: CHƯƠNG 681. VƯƠNG DIỄM MAI NỘI TÂM HÍ

Chương 644: Vương Diễm Mai nội tâm hí

Mọi người sững sờ.

Lý Phong vậy mà nói hắn có thể dẫn người đi vào, còn không cần mua vé, hắn là ai, nhân viên trong ban tổ chức ca nhạc hội sao?

Vương Diễm Mai cũng suy đoán như vậy.

"Ta không phải người ban tổ chức." Lý Phong đoán được bọn họ nghĩ gì, lắc đầu rồi cười nói: "Bất quá ta xác thực có biện pháp mang các ngươi vào."

Đúng lúc này, Hoàng Ngưu lộ vẻ mặt âm trầm nói: "Người anh em, ngươi làm vậy là chặt đường sống của ta."

Đồng thời, có mấy người trẻ tuổi gạt ra đám đông vây Lý Phong vào giữa, kẻ nào cũng dữ tợn dọa người, rất có khí thế một người không hợp liền xông lên đánh hội đồng.

Cò mồi đều có tổ chức, mấy người trẻ tuổi này chuyên môn phụ trách giải quyết người đui mù giống như Lý Phong.

Vương Diễm Mai hơi biến sắc, nội tâm có chút sợ hãi, vội vàng trốn ở sau lưng Trương Siêu.

Trương Siêu chắn trước Vương Diễm Mai, nhìn Lý Phong nói: "Hay là cứ để ta mua vé của hắn đi. . ."

Hắn cảm thấy Lý Phong mặc dù là phú hào, nhưng Lý Phong tới đây một mình, vạn nhất bị đánh hội đồng thì phải làm sao bây giờ?

Dù sau này Lý Phong thuê người tới trả thù, nhưng hôm nay vẫn phải ăn đòn.

Không có lời!

Lý Phong khoát tay, cười nói: "Việc nhỏ mà thôi."

Nghe thấy lời ấy, Trương Siêu không đòi mua vé nữa.

Đối diện, cò vé bị Lý Phong chọc cười: "Việc nhỏ? Ngươi đã bao giờ nghe câu “Thù chặt tài lộ như giết cha mẹ” chưa, ngươi vừa giết cha mẹ ta mà còn cảm thấy đây là chuyện nhỏ?"

Lời này vừa nói ra, bầu không khí càng căng thẳng hơn.

Đúng lúc này, Lý Phong cười lạnh: "Đừng nói ta chặt tài lộ của ngươi, dù ta chặt hai tay hai chân của ngươi cũng chỉ là một việc nhỏ."

Cò mồi đầu tiên là sững sờ, tiếp theo nổi giận: "Ngươi nói c. . ."

"Hà Cừu là lão đại các ngươi đúng không?"

Câu này của Lý Phong làm cò mồi cứng rắn nuốt lại những gì mình định nói về bụng.

"Ngươi. . . Ngươi biết Hà lão đại?" Hoàng Ngưu nuốt ngụm nước bọt, hỏi lại.

Mỗi nội thành đông nam tây bắc ở Minh Châu đều có một lão đại, Hà Cừu là lão đại thành đông, mà sân vận động Minh Châu thì nằm ở thành đông.

Lão đại của lão đại của tổ chức cò vé này chính là Hà Cừu!

Mặc kệ Lý Phong cùng Hà Cừu có quan hệ như thế nào, chí ít nghe khẩu khí của Lý Phong thì hẳn là hắn quen biết Hà Cừu, điều này làm cò mồi phải cẩn thận cân nhắc.

"Quen biết." Lý Phong nhún nhún vai, lấy điện thoại di động ra gọi cho Hà Cừu.

Điện thoại kết nối, bên kia liền truyền đến thanh âm cung kính của Hà Cừu: "Lý thiếu, ngài tìm ta có việc gì sao?"

Lý Phong ở trong nội tâm Thập Tam Thái Bảo chính là chiến thần, Hà Cừu cũng tuyệt đối cung kính với Lý Phong.

"Ừm, ta đang ở Minh Châu, lỡ tay phá hư chuyện làm ăn của một vị huynh đệ làm cò vé, vì vậy hắn đòi đánh ta." Lý Phong nói.

"Cái gì? Lý thiếu, ta hiện tại lập tức dẫn người tới, con mẹ nó thằng ngu nào không có mắt như vậy, ta mà tóm được sẽ băm xác hắn ra ném xuống sông nuôi rùa!"

Nghe xong lời này Hà Cừu liền nổi giận, tiểu đệ của tiểu đệ mà cũng dám chọc vào Lý Phong? Muốn hại chết lão tử sao?!

Lý Phong cười cười: "Không cần, người không biết không có tội, ngươi chỉ cần nói cho hắn biết ta là ai, vậy là đủ."

Nói xong Lý Phong đưa điện thoại cho cò vé.

"Trương Siêu, hắn là bằng hữu của ngươi?"

Vương Diễm Mai nhìn Lý Phong, nhỏ giọng hỏi.

"Hắn là bạn cùng lớp thời đại học của ta, chung một ký túc xá."

Trương Siêu dùng ánh mắt phức tạp nhìn về phía Lý Phong, nhỏ giọng đáp.

"Bạn cùng lớp thời đại học kiêm bạn cùng phòng? Hắn bây giờ làm nghề gì?"

Ánh mắt Vương Diễm Mai sáng lên, quan tâm tới công việc của Lý Phong.

"Cái này. . ." Trương Siêu nói: "Chờ một lát nữa rồi nói sau, xem hắn xử lý chuyện này như thế nào đã."

Vương Diễm Mai im lặng gật gật đầu, trong lòng âm thầm nói: "Chưa từng nghe Trương Siêu nhắc tới hắn có bạn cùng lớp là thiếu gia nhà giàu, chắc Lý Phong cũng không phải."

"Hắn cùng Trương Siêu tốt nghiệp cùng một năm, ra ngoài làm việc hẳn là không có quan hệ gì mới đúng, chẳng lẽ hắn là nhân viên trong bộ máy nhà nước, kiểu như làm kiểm tra thuần phong mỹ tục các show ca nhạc?"

Ánh mắt Vương Diễm Mai sáng lên, tự cho là đoán được thân phận của Lý Phong.

Lại thêm trước đó Lý Phong nói có thể không cần mua vé vẫn mang được hai người bọn họ vào, trừ nhân viên nhà nước, Vương Diễm Mai không tưởng tượng nổi còn có nghề nghiệp gì khác.

Nghĩ tới đây, Vương Diễm Mai âm thầm khinh bỉ: "Hừ, cũng là nhân viên quèn mà thôi, có gì đâu mà ra vẻ, ấu trĩ."

Vương Diễm Mai tỏ vẻ khinh thường, thật ra sâu trong nội tâm vẫn rất hâm mộ Lý Phong, trực tiếp dùng tên tuổi dọa sợ đối phương, so với Trương Siêu đã mạnh hơn quá nhiều.

Ngay tại thời điểm Vương Diễm Mai thầm suy đoán, cò vé nhận lấy điện thoại, nửa nghi hoặc nửa cung kính hỏi: "Hà lão đại?"

Ngay sau đó, liền nghe Hà Cừu mắng to một trận, mắng đến mức cò vé khóc không ra nước mắt.

Khi Hà Cừu nói ra thân phận của Lý Phong, hắn càng là hoảng sợ muốn đái ra máu, hai chân mềm nhũn trực tiếp co quắp ngã xuống đất!

Tình cảnh này làm quần chúng xem kịch kinh hãi vô cùng!

Vương Diễm Mai cũng bắt đầu hoài nghi suy đoán của mình có chuẩn xác không, một nhân viên nhà nước bình thường sao có khả năng gây nên uy hiếp lớn như vậy?

Lúc này Lý Phong đi đến trước mặt Hoàng Ngưu, đoạt lấy điện thoại hỏi: "Hiện tại ngươi còn muốn tìm ta báo thù nữa không?"

Cò vé run rẩy mấy cái, đứng dậy liền muốn quỳ xuống xin lỗi Lý Phong, lại bị Lý Phong dùng chân khí nâng thân thể lên.

Nhiều người vây xem như vậy, nếu tên này quỳ xuống sợ là sẽ xảy ra vấn đề, hắn không muốn lần nào cũng phải nhờ hệ thống can thiệp.

Cảm nhận được mình bị một cỗ năng lượng vô hình nâng lên, cò mồi lại hiểu sâu thêm về sự kinh khủng của Lý Phong, ngay sau đó hắn run giọng nói: "Đều do ta có mắt như mù, không biết Lý thiếu ở trước mặt, xin Lý thiếu thứ tội!"

"Được rồi, người không biết không có tội, về sau tính cách đừng có nóng nảy như vậy nữa." Lý Phong lắc đầu, trực tiếp buông tha đối phương.

Nói cho cùng tên này cũng là người của mình, hơn nữa cũng không làm gì quá mức đắc tội, làm người ngồi chức cao phải có bụng dạ rộng lớn, như vậy người khác mới cam tâm tình nguyện làm việc vì ngươi.

Giải quyết xong chuyện này, Lý Phong mặc kệ quần chúng xem kịch đang chấn kinh, nháy mắt với Trương Siêu mấy cái sau đó liền quay người đi tới cửa xét vé.

Nhìn theo bóng lưng đầy bá đạo của Lý Phong, trong ánh mắt Vương Diễm Mai lộ ra thần thái kì lạ, sau đó nàng lôi kéo Trương Siêu còn đang ngẩn người đuổi theo Lý Phong.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!