Chương 645: Giống ta điều kiện tốt như vậy nữ nhân
"Lý Phong tiên sinh, sao ngươi làm được vậy, tên Hoàng Ngưu kia sợ ngươi rồi kìa, ngươi thật lợi hại!"
Trên đường đến cổng xoát vé, Vương Diễm Mai lộ vẻ sùng bái hỏi.
Lông mày Lý Phong nhướng lên, liếc nhìn Trương Siêu một chút.
Từ lúc gây dựng lại Osvili đến nay, hắn đã gây ra động tĩnh không nhỏ, hẳn là Trương Siêu phải biết được thân phận bây giờ của hắn mới đúng, chẳng lẽ hắn không nói cho Vương Diễm Mai?
Trương Siêu hiểu ý lắc đầu.
Thấy thế, Lý Phong hơi lúng túng một chút, Trương Siêu có ý gì, không muốn cho Vương Diễm Mai biết hay là chưa kịp nói cho Vương Diễm Mai.
Thấy Lý Phong không đáp lời, Vương Diễm Mai hơi nổi giận, nàng không thể phát cáu với Lý Phong, nên quay qua nói với Trương Siêu: "Trương Siêu, bạn cùng phòng của ngươi có chút cao ngạo đấy, hắn không coi ngươi ra gì sao?"
Lý Phong nhíu mày, sau đó nhếch miệng lên cười trào phúng.
Ngay cả hắn là ai còn chưa biết, mà đã bắt đầu khiêu khích quan hệ giữa hắn và Trương Siêu ở, nữ nhân này đúng là thiểu năng.
Có lẽ không phải là thiểu năng, mà là do từ trước tới giờ Trương Siêu luôn luôn ngoan ngoãn phục tùng nàng, nên nàng đã có một thói quen, ai cũng phải dỗ dành nàng, nếu không làm như vậy nàng sẽ bày ra khuôn mặt mất hứng.
Aiz, bệnh công chúa thật nặng.
Trương Siêu nhíu mày, vội vàng giải thích nói: "Không phải, Lý Phong rất tốt."
"Thật sao?" Vương Diễm Mai cười cười, nói tiếp: "Ta cũng cảm thấy hắn rất tốt, bộ dáng đẹp trai, lại còn có quan hệ."
Vương Diễm Mai giống như biến thành người khác khen Lý Phong một câu, sau đó chuyển giọng: "Cho nên ta rất tò mò hắn làm nghề gì? Ta cảm thấy rất hiếu kỳ."
"Việc này. . ." Trương Siêu nhìn Lý Phong một chút, không biết có nên nói ra thân phận của Lý Phong hay không.
Lý Phong nhún nhún vai, móc card visit trong ngực ra, nói: "Cũng không có gì, ta làm trong ngành quốc an, cho nên cũng quen khá nhiều người."
Từ nãy đến giờ Lý Phong luôn luôn dùng Đọc Tâm Thuật với Vương Diễm Mai, cho nên những suy đoán trước đó của Vương Diễm Mai đều bị Lý Phong biết được, nếu Vương Diễm Mai đã nghĩ như vậy, thì hắn sẽ thuận nước đẩy thuyền.
Trương Siêu: "? ? ?"
Vương Diễm Mai cũng sững sờ, sau đó trong mắt lóe lên một tia thất vọng.
Có điều, như vậy cũng có thể giải thích tại sao Lý Phong có thể dọa lùi cò vé, còn việc tại sao hắn có thể dẫn họ vào trong sân khấu. . . A đúng rồi, nàng quên hỏi, tại sao Lý Phong có thể dẫn bọn họ vào trong, chẳng lẽ là đứng trong cánh gà? Nếu vậy thì thật là xấu hổ!
"Thì ra ngươi là người quốc an, có giống như đặc công không?" Vương Diễm Mai giả bộ hiếu kỳ hỏi.
Lý Phong lấy lý do bí mật nên không trả lời.
Vương Diễm Mai cũng không hỏi nữa, trực tiếp hỏi thẳng vấn đề nàng quan tâm nhất: "Ngươi dẫn chúng ta vào trong sân khấu đúng không?"
Lý Phong cười: "Không phải trong sân khấu."
"Cái gì? !" Âm thanh Vương Diễm Mai đột nhiên bén nhọn.
Sắc mặt Trương Siêu hơi biến, vội vàng kéo Vương Diễm Mai nói: "Diễm Mai đừng kích động, có gì từ từ nói."
Hắn biết tính khí Vương Diễm Mai, một khi nổi cơn giận là sẽ kinh thiên động địa, vô cùng khủng bố.
.
"Ngươi kêu ta đừng kích động? Ngươi có biết chỗ ta muốn đến là sân khấu hay không? Lão nương tự mua vé vào cửa cũng được mà !” Vương Diễm Mai như con sư tử cái phát điên, giương nanh múa vuốt đánh tới Trương Siêu.
Trương Siêu không đánh trả, vừa ngăn cản vừa cười khổ giải thích: "Lý Phong sợ chúng ta phí tiền, hắn có lòng tốt mà, ngươi đừng nóng giận, nếu không được ta đi giúp ngươi mua một vé trong sân khấu là được rồi."
"Đây không phải chuyện mua vé hay không ! Mà là bạn học của ngươi giỡn mặt với ta! Hắn giỡn mặt với ta!" Vương Diễm Mai chỉ mặt Lý Phong, rống giận.
Lý Phong nhíu mày: "Vương tiểu thư, xin ngươi chú ý thái độ của mình."
"Thái độ của ta?" Vương Diễm Mai tự chỉ vào mặt mình, nửa phẫn nộ nửa khinh miệt nói: "Nếu ta cứ như vậy thì ngươi sẽ bắt ta lại à ? Ngươi bắt đi bắt đi, ngươi đến bắt ta thử xem!"
"Ta còn tưởng rằng ngươi là nhân vật không tầm thường, ai ngờ chỉ là một tên quốc an."
Tại sao Vương Diễm Mai dám phách lối như vậy? Một là nàng biết mình không phạm tội, Lý Phong không làm gì được mình, còn thứ hai? Là do có Trương Siêu ở đây, trừ phi Lý Phong muốn trực tiếp đánh mặt Trương Siêu, bằng không thì sẽ không làm gì nàng.
Đúng như nàng suy đoán, Lý Phong chỉ là lạnh lùng nhếch miệng, không nói một lời.
Có điều không phải là Lý Phong sợ Vương Diễm Mai, mà là muốn nhìn xem Trương Siêu có nói đỡ cho hắn hay không, nếu như lúc này Trương Siêu không ra mặt nói thay hắn vài lời, vậy thì hắn sẽ không cần thiết quan tâm đến chuyện của Trương Siêu và Vương Diễm Mai nữa.
"Diễm Mai, đủ rồi, Lý Phong là bạn cùng phòng của ta, ngươi không thể nói hắn như vậy." Trương Siêu không nhịn được, mở miệng quát.
Vương Diễm Mai không dám tin tưởng lỗ tai mình, Trương Siêu dám quát mình, chỉ vì tên quốc an Lý Phong kia ?
Thấy mặt Vương Diễm Mai lộ vẻ kinh ngạc, Trương Siêu cho là ngữ khí của mình quá nặng, nên liền định nhẹ giọng lại nói: "Diễm Mai. . ."
Ai ngờ Vương Diễm Mai bùng nổ: "Trương Siêu, ngươi giỏi nhỉ, ngay cả ta cũng dám quát? Có phải ngươi định đánh ta luôn đúng không, đánh đi đến đánh đi."
Vừa nói, Vương Diễm Mai vừa đem mặt đưa lại gần Trương Siêu, thách thức hắn.
Trương Siêu luống cuống tay chân: "Diễm Mai, ngươi biết ta không có ý đó, ta không nỡ đánh ngươi."
Mặt Vương Diễm Mai lộ vẻ đắc ý, dùng ánh mắt khiêu khích nhìn Lý Phong rồi nói: "Không có ý đó đúng không? Vậy ngươi đoạn tuyệt quan hệ với hắn, từ nay về sau không được có bất kỳ liên lạc gì nữa, như vậy ta sẽ tha thứ cho ngươi, ngươi có dám hay không?"
Trương Siêu sững sờ, sau đó cười khổ nói: "Diễm Mai, cần gì phải làm khó nhau như vậy?"
"Ta không quan tâm, đây là cách duy nhất, ta cho ngươi 10 giây suy nghĩ, nếu ngươi không làm thì ta và ngươi chia tay." Vương Diễm Mai chống nạnh, lạnh lùng nói.
Câu chia tay làm cho Trương Siêu chết trân tại chỗ.
Không đoạn tuyệt quan hệ với Lý Phong thì chia tay? Tại sao Vương Diễm Mai muốn ép hắn như vậy?
Llúc này Vương Diễm Mai đã bắt đầu đếm ngược: "10, 9, 8, 7. . ."
Trương Siêu vội vàng năn nỉ Vương Diễm Mai, ai ngờ Vương Diễm Mai lại không nhúc nhích chút nào: "1, tốt, Trương Siêu ta đã hiểu rõ ngươi, ngươi luôn miệng nói yêu ta, vậy mà chút chuyện nhỏ này cũng không làm vì ta được, chúng ta chia tay đi."
Vương Diễm Mai đã sớm có ý định chia tay, nhưng đối với Trương Siêu thì câu này như sấm sét giữa trời quang: "Diễm Mai, ngươi đừng như vậy, cho ta một cơ hội có được không?"
Vương Diễm Mai cũng không muốn giả bộ nữa, quở trách Trương Siêu: "Cho ngươi cơ hội? Quên đi, gia cảnh ngươi quá nghèo, bản thân cũng không có gì cả, đừng nói là đem lại hạnh phúc cho ta, ngay cả năng lực mua nhà ở Minh Châu cũng không có!"
"Một người có điều kiện tốt như ta tại sao phải dính vào ngươi?"
Sau đó nàng nhìn về phía Lý Phong, nói một cách giễu cợt: "Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, ta còn tưởng rằng ngươi là đại nhân vật gì, thì ra cũng là quỷ nghèo giống tên Trương Siêu này, bái bai, lão nương không chơi với các ngươi nữa."
Nói xong, Vương Diễm Mai định nghênh ngang rời đi.
Đúng lúc này, một nữ nhân mặc đồ công sở từ đằng xa chạy đến trước mặt Lý Phong, thở hồng hộc nói: "Xin lỗi Lý tổng, ta tới chậm, đây là vé vào cửa VIP mà Tiểu Tuyết đưa cho ngài, xin ngài cất kỹ."
Nghe câu này, Vương Diễm Mai chết đứng tại chỗ!