Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 683: CHƯƠNG 683. NGƯỜI NGHÈO QUẬT KHỞI

Chương 646: Người nghèo quật khởi

Vương Diễm Mai vừa xoay người sang chỗ khác, thì thấy người phụ nữ mặc đồ công sở kia.

Đầu tiên Vương Diễm Mai cảm thấy người này hơi quen mắt, sau khi nghĩ lại nàng liền nhận ra, đây không phải người đại diện Lý Na của Mộ Dung Tuyết sao?

Chương 646: Người nghèo quật khởi

Vương Diễm Mai vừa xoay người sang chỗ khác, thì thấy người phụ nữ mặc đồ công sở kia.

Đầu tiên Vương Diễm Mai cảm thấy người này hơi quen mắt, sau khi nghĩ lại nàng liền nhận ra, đây không phải người đại diện Lý Na của Mộ Dung Tuyết sao?

Lý Na đích thân đến đưa vé vào cửa cho Lý Phong, lại còn là vé VIP, quan hệ giữa Lý Phong và Mộ Dung Tuyết là như thế nào?

Chờ một chút, Lý Na vừa mới gọi Lý Phong là Lý tổng? Lý Phong không phải là người quốc an sao?

Giờ phút này, Vương Diễm Mai cảm thấy não mình không đủ dùng.

Còn Trương Siêu giờ phút này vẫn đang đắm chìm trong sự đau khổ của việc bị Vương Diễm Mai vứt bỏ, không còn lòng dạ nào chú ý Lý Na, cho dù chú ý hắn cũng sẽ không cảm thấy giật mình.

Hắn nhớ Lý Phong đã mua lại công ty giải trí Thịnh Đường, mà Mộ Dung Tuyết lại là nghệ sĩ của công ty đó, Mộ Dung Tuyết đưa vé cho ông chủ là chuyện bình thường!

"Ừm, cảm ơn." Lý Phong nhận vé vào cửa, nhìn Trương Siêu nói: "Thật có lỗi, Trương Siêu, ta không có vé vào trong sân khấu, nhưng ta có vé VIP, tuy chỗ đó cách sân khấu xa hơn một chút, nhưng được cái an tĩnh, tầm nhìn tốt. Có điều. . ."

Nói đến đây, Lý Phong nhìn Vương Diễm Mai, khóe miệng khẽ nhếch: "Có vẻ như ta nói hơi muộn."

Sắc mặt Vương Diễm Mai hơi biến, sau đó bước nhanh đến bên cạnh Trương Siêu, ôm cánh tay hắn nói: "Không muộn không muộn, còn một giờ nữa mới bắt đầu nhạc hội mà, chúng ta đi vào đi."

Vương Diễm Mai kéo cánh tay Trương Siêu bằng động tác vô cùng tự nhiên, biểu lộ cũng rất bình thường, giống như trước đó chưa có gì xảy ra.

Người có thể không biết xấu hổ đến mức này đúng là làm cho người khác mở rộng tầm mắt.

Nhìn lại Trương Siêu, lúc bị Vương Diễm Mai kéo cánh tay, thân thể hắn có chút cứng ngắc, thần sắc thống khổ cũng biến mất không còn gì nữa, thay vào đó là chết lặng.

Lúc này Lý Phong không mở miệng, hắn không thể quyết định thay Trương Siêu, không thể khích bác Trương Siêu chia tay, càng không thể khuyên tái hợp.

Nếu lúc này Lý Phong khuyên Trương Siêu và Vương Diễm Mai chia tay, sau này nếu Trương Siêu hối hận, thì người hắn hận đầu tiên là Lý Phong!

"Đi thôi, ngươi ngốc à?"

Thấy Trương Siêu không động đậy cũng không nói chuyện, biểu lộ của Vương Diễm Mai có chút không vui.

"Diễm Mai, những gì ngươi nói ban nãy đều là thật lòng, đúng không?" Trương Siêu ngẩng đầu nhìn Vương Diễm Mai, trầm giọng hỏi.

Sắc mặt Vương Diễm Mai hơi biến, sau đó cười một tiếng nói: "Ngươi ngốc a, người ta là bạn từ thời đại học với ngươi, làm sao có thể đơn giản cắt đứt quan hệ như vậy? Ta chỉ đang thử ngươi thôi !"

"Thử?" Trương Siêu nhíu mày.

"Đúng vậy, thấy ngươi chung tình như vậy ta rất hài lòng, ta uy hiếp ngươi như vậy mà ngươi cũng không bỏ bằng hữu, nên ta tin là ngươi cũng sẽ không bỏ ta." Vương Diễm Mai tán dương một câu.

Vương Diễm Mai cũng biết mình nói chuyện rất giả dối, nhưng mà nàng tin là Trương Siêu không thể rời bỏ mình, trong trận chiến này nàng luôn là người chiếm thế chủ động, hợp hay tan là do nàng.

Lý Phong: "? ? ?"

Nữ nhân này không chỉ giỏi hút máu, còn giỏi cả diễn kịch, không đi đóng phim tranh giải Oscard quả là uống phí !

Trương Siêu thở dài, chán nản nói: "Nhưng mà ngươi đã bỏ ta."

"Ai nha, đã nói là giỡn với ngươi thôi mà, ngươi có thôi đi không." Vương Diễm Mai bất mãn đánh Trương Siêu một cái, sau đó nhìn Lý Phong nói: "Lý ca, tại sao nàng gọi ngươi là Lý tổng, ngươi và Mộ Dung Tuyết có quan hệ như thế nào ?"

Nàng rất hiếu kỳ, không phải Lý Phong là người quốc an sao, tại sao Lý Na gọi hắn là Lý tổng?

Mà Mộ Dung Tuyết lại còn để Lý Na đích thân tới đưa vé VIP cho Lý Phong, một nhân viên quốc an bình thường sao có được đãi ngộ này?

Lúc này Vương Diễm Mai không còn gọi thẳng là Lý Phong, mà đổi giọng gọi thành Lý ca, cố gắng rút ngắn quan hệ.

"Ta sao. . ." Lý Phong kéo dài âm điệu, nhìn Lý Na nói: "Hay là ngươi nói cho nàng đi."

Vẫn là câu nói kia, tự mình giới thiệu thân phận không có gì hay, để người khác nói thì mới bá khí.

Lý Na không biết trước đó đã phát sinh chuyện gì, nhưng vẫn mở miệng: "Lý Phong tiên sinh là ông chủ của công ty giải trí Thịnh Đường chúng ta."

"A!" Vương Diễm Mai lấy tay che miệng, vẻ mặt chấn kinh.

"Chỉ có vậy thôi sao?" Lý Phong có chút bất đắc dĩ, Lý Na đúng là không bằng Tề Lực, Hồng Nhạc Đào, nếu là hai người bọn họ nhất định sẽ nói hết thân phận bề nổi của Lý Phong, sau đó còn kết hợp cả thần thái, ngữ khí, động tác thân thể, làm cho người nghe phải há hốc mồm hoảng sợ thán phục.

"A. . . A, Lý tổng là ông chủ của Osvili, gia tài 100 tỷ." Lý Na cũng thường xuyên đi theo Mộ Dung Tuyết, gặp nhiều người hám danh lợi, nên nháy mắt đã hiểu rõ ràng.

"A!" Vương Diễm Mai phát ra tiếng kinh hô lần nữa.

Cũng giống như những người khác, Vương Diễm Mai không biết nhiều về công ty giải trí Thịnh Đường, chỉ biết nhiều về ca sĩ, diễn viên của công ty chứ không rành về ông chủ.

Nhưng mà Osvili thì quá nổi tiếng, là phụ nữ ai cũng biết, Vương Diễm Mai cũng muốn một bình Đồng nhan thủy, muốn đến mức phát điên!

Còn tài sản 100 tỷ thì càng đáng sợ hơn, đáng sợ đến mức làm trái tim nhỏ của Vương Diễm Mai nhảy bình bịch bình bịch.

"Oa, Lý ca, ngươi thật lợi hại, ngay lần đầu gặp ta đã biết Lý ca không phải người bình thường mà."

"Ai nha Trương Siêu, ngươi chọn bạn thật tốt, không hổ là người đàn ông của ta."

Vương Diễm Mai ôm cánh tay Trương Siêu, tán dương hai người.

" Người đàn ông của ngươi?" Trương Siêu nhếch miệng cười trào phúng, đùa cợt nói: "Loại đàn ông mà ngươi muốn giữ thì giữ, muốn đá thì đá, đúng không Vương Diễm Mai?"

Vương Diễm Mai sững sờ, sau đó hỏi: "Trương Siêu, ngươi có ý gì?"

"Trước kia ta nghĩ là ngươi chỉ thích ra vẻ một chút, tuổi tác trưởng thành sẽ bỏ đi tính này, bây giờ ta mới phát hiện, chỉ là ngươi không thích ta mà thôi." Trương Siêu không phải người ngu, lúc Vương Diễm Mai nói những lời kia là hắn đã biết, Vương Diễm Mai không còn như trước.

Trong lòng hắn đã hiểu Vương Diễm Mai chỉ coi hắn là máy rút tiền, đến lúc hắn không còn gì thì Vương Diễm Mai sẽ sút hắn bay ra ngoài.

"Ai nói ta không thích ngươi, ta thích ngươi a, ta. . ."

Vương Diễm Mai còn định nói tiếp gì đó, lại bị Trương Siêu đưa tay ngắt lời: "Ngươi đừng nói, chúng ta chia tay đi."

Vương Diễm Mai không dám tin vào lỗ tai mình, nàng không ngờ Trương Siêu lại chủ động chia tay!

Tiếp theo, bộ mặt thật của Vương Diễm Mai lập tức lộ ra ngoài: "Chia tay thì chia tay, đừng tưởng rằng ngươi quen Lý Phong thì có thể lên mặt, ngươi vẫn chỉ là một tên quỷ nghèo, ngươi. . ."

Đúng lúc này, Lý Phong bất chợt nói: "Trương Siêu, cảm ơn năm đó ngươi đã cùng ta uống rượu, để cảm ơn, ta muốn cho ngươi một căn phòng ở trung tâm thành phố Minh Châu, ngoài ra ta muốn mời ngươi tới làm nhân viên sale cho Osvili, lương 100 ngàn 1 tháng."

Nghe câu này, sắc mặt Trương Siêu kịch biến.

Mặt Vương Diễm Mai méo mó như gặp quỷ, sau đó trong đầu nàng chỉ còn lại hối hận.

Lý Na đích thân đến đưa vé vào cửa cho Lý Phong, lại còn là vé VIP, quan hệ giữa Lý Phong và Mộ Dung Tuyết là như thế nào?

Chờ một chút, Lý Na vừa mới gọi Lý Phong là Lý tổng? Lý Phong không phải là người quốc an sao?

Giờ phút này, Vương Diễm Mai cảm thấy não mình không đủ dùng.

Còn Trương Siêu giờ phút này vẫn đang đắm chìm trong sự đau khổ của việc bị Vương Diễm Mai vứt bỏ, không còn lòng dạ nào chú ý Lý Na, cho dù chú ý hắn cũng sẽ không cảm thấy giật mình.

Hắn nhớ Lý Phong đã mua lại công ty giải trí Thịnh Đường, mà Mộ Dung Tuyết lại là nghệ sĩ của công ty đó, Mộ Dung Tuyết đưa vé cho ông chủ là chuyện bình thường!

"Ừm, cảm ơn." Lý Phong nhận vé vào cửa, nhìn Trương Siêu nói: "Thật có lỗi, Trương Siêu, ta không có vé vào trong sân khấu, nhưng ta có vé VIP, tuy chỗ đó cách sân khấu xa hơn một chút, nhưng được cái an tĩnh, tầm nhìn tốt. Có điều. . ."

Nói đến đây, Lý Phong nhìn Vương Diễm Mai, khóe miệng khẽ nhếch: "Có vẻ như ta nói hơi muộn."

Sắc mặt Vương Diễm Mai hơi biến, sau đó bước nhanh đến bên cạnh Trương Siêu, ôm cánh tay hắn nói: "Không muộn không muộn, còn một giờ nữa mới bắt đầu nhạc hội mà, chúng ta đi vào đi."

Vương Diễm Mai kéo cánh tay Trương Siêu bằng động tác vô cùng tự nhiên, biểu lộ cũng rất bình thường, giống như trước đó chưa có gì xảy ra.

Người có thể không biết xấu hổ đến mức này đúng là làm cho người khác mở rộng tầm mắt.

Nhìn lại Trương Siêu, lúc bị Vương Diễm Mai kéo cánh tay, thân thể hắn có chút cứng ngắc, thần sắc thống khổ cũng biến mất không còn gì nữa, thay vào đó là chết lặng.

Lúc này Lý Phong không mở miệng, hắn không thể quyết định thay Trương Siêu, không thể khích bác Trương Siêu chia tay, càng không thể khuyên tái hợp.

Nếu lúc này Lý Phong khuyên Trương Siêu và Vương Diễm Mai chia tay, sau này nếu Trương Siêu hối hận, thì người hắn hận đầu tiên là Lý Phong!

"Đi thôi, ngươi ngốc à?"

Thấy Trương Siêu không động đậy cũng không nói chuyện, biểu lộ của Vương Diễm Mai có chút không vui.

"Diễm Mai, những gì ngươi nói ban nãy đều là thật lòng, đúng không?" Trương Siêu ngẩng đầu nhìn Vương Diễm Mai, trầm giọng hỏi.

Sắc mặt Vương Diễm Mai hơi biến, sau đó cười một tiếng nói: "Ngươi ngốc a, người ta là bạn từ thời đại học với ngươi, làm sao có thể đơn giản cắt đứt quan hệ như vậy? Ta chỉ đang thử ngươi thôi !"

"Thử?" Trương Siêu nhíu mày.

"Đúng vậy, thấy ngươi chung tình như vậy ta rất hài lòng, ta uy hiếp ngươi như vậy mà ngươi cũng không bỏ bằng hữu, nên ta tin là ngươi cũng sẽ không bỏ ta." Vương Diễm Mai tán dương một câu.

Vương Diễm Mai cũng biết mình nói chuyện rất giả dối, nhưng mà nàng tin là Trương Siêu không thể rời bỏ mình, trong trận chiến này nàng luôn là người chiếm thế chủ động, hợp hay tan là do nàng.

Lý Phong: "? ? ?"

Nữ nhân này không chỉ giỏi hút máu, còn giỏi cả diễn kịch, không đi đóng phim tranh giải Oscard quả là uống phí !

Trương Siêu thở dài, chán nản nói: "Nhưng mà ngươi đã bỏ ta."

"Ai nha, đã nói là giỡn với ngươi thôi mà, ngươi có thôi đi không." Vương Diễm Mai bất mãn đánh Trương Siêu một cái, sau đó nhìn Lý Phong nói: "Lý ca, tại sao nàng gọi ngươi là Lý tổng, ngươi và Mộ Dung Tuyết có quan hệ như thế nào ?"

Nàng rất hiếu kỳ, không phải Lý Phong là người quốc an sao, tại sao Lý Na gọi hắn là Lý tổng?

Mà Mộ Dung Tuyết lại còn để Lý Na đích thân tới đưa vé VIP cho Lý Phong, một nhân viên quốc an bình thường sao có được đãi ngộ này?

Lúc này Vương Diễm Mai không còn gọi thẳng là Lý Phong, mà đổi giọng gọi thành Lý ca, cố gắng rút ngắn quan hệ.

"Ta sao. . ." Lý Phong kéo dài âm điệu, nhìn Lý Na nói: "Hay là ngươi nói cho nàng đi."

Vẫn là câu nói kia, tự mình giới thiệu thân phận không có gì hay, để người khác nói thì mới bá khí.

Lý Na không biết trước đó đã phát sinh chuyện gì, nhưng vẫn mở miệng: "Lý Phong tiên sinh là ông chủ của công ty giải trí Thịnh Đường chúng ta."

"A!" Vương Diễm Mai lấy tay che miệng, vẻ mặt chấn kinh.

"Chỉ có vậy thôi sao?" Lý Phong có chút bất đắc dĩ, Lý Na đúng là không bằng Tề Lực, Hồng Nhạc Đào, nếu là hai người bọn họ nhất định sẽ nói hết thân phận bề nổi của Lý Phong, sau đó còn kết hợp cả thần thái, ngữ khí, động tác thân thể, làm cho người nghe phải há hốc mồm hoảng sợ thán phục.

"A. . . A, Lý tổng là ông chủ của Osvili, gia tài 100 tỷ." Lý Na cũng thường xuyên đi theo Mộ Dung Tuyết, gặp nhiều người hám danh lợi, nên nháy mắt đã hiểu rõ ràng.

"A!" Vương Diễm Mai phát ra tiếng kinh hô lần nữa.

Cũng giống như những người khác, Vương Diễm Mai không biết nhiều về công ty giải trí Thịnh Đường, chỉ biết nhiều về ca sĩ, diễn viên của công ty chứ không rành về ông chủ.

Nhưng mà Osvili thì quá nổi tiếng, là phụ nữ ai cũng biết, Vương Diễm Mai cũng muốn một bình Đồng nhan thủy, muốn đến mức phát điên!

Còn tài sản 100 tỷ thì càng đáng sợ hơn, đáng sợ đến mức làm trái tim nhỏ của Vương Diễm Mai nhảy bình bịch bình bịch.

"Oa, Lý ca, ngươi thật lợi hại, ngay lần đầu gặp ta đã biết Lý ca không phải người bình thường mà."

"Ai nha Trương Siêu, ngươi chọn bạn thật tốt, không hổ là người đàn ông của ta."

Vương Diễm Mai ôm cánh tay Trương Siêu, tán dương hai người.

" Người đàn ông của ngươi?" Trương Siêu nhếch miệng cười trào phúng, đùa cợt nói: "Loại đàn ông mà ngươi muốn giữ thì giữ, muốn đá thì đá, đúng không Vương Diễm Mai?"

Vương Diễm Mai sững sờ, sau đó hỏi: "Trương Siêu, ngươi có ý gì?"

"Trước kia ta nghĩ là ngươi chỉ thích ra vẻ một chút, tuổi tác trưởng thành sẽ bỏ đi tính này, bây giờ ta mới phát hiện, chỉ là ngươi không thích ta mà thôi." Trương Siêu không phải người ngu, lúc Vương Diễm Mai nói những lời kia là hắn đã biết, Vương Diễm Mai không còn như trước.

Trong lòng hắn đã hiểu Vương Diễm Mai chỉ coi hắn là máy rút tiền, đến lúc hắn không còn gì thì Vương Diễm Mai sẽ sút hắn bay ra ngoài.

"Ai nói ta không thích ngươi, ta thích ngươi a, ta. . ."

Vương Diễm Mai còn định nói tiếp gì đó, lại bị Trương Siêu đưa tay ngắt lời: "Ngươi đừng nói, chúng ta chia tay đi."

Vương Diễm Mai không dám tin vào lỗ tai mình, nàng không ngờ Trương Siêu lại chủ động chia tay!

Tiếp theo, bộ mặt thật của Vương Diễm Mai lập tức lộ ra ngoài: "Chia tay thì chia tay, đừng tưởng rằng ngươi quen Lý Phong thì có thể lên mặt, ngươi vẫn chỉ là một tên quỷ nghèo, ngươi. . ."

Đúng lúc này, Lý Phong bất chợt nói: "Trương Siêu, cảm ơn năm đó ngươi đã cùng ta uống rượu, để cảm ơn, ta muốn cho ngươi một căn phòng ở trung tâm thành phố Minh Châu, ngoài ra ta muốn mời ngươi tới làm nhân viên sale cho Osvili, lương 100 ngàn 1 tháng."

Nghe câu này, sắc mặt Trương Siêu kịch biến.

Mặt Vương Diễm Mai méo mó như gặp quỷ, sau đó trong đầu nàng chỉ còn lại hối hận.

(có vị huynh đệ nào làm main thì cho đệ bám đùi với, mạnh dạn ứng cử chức trông xe 50tr/ tháng :v )

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!