Chương 647: Ác nhân còn cần ác nhân ma
Một căn phòng lớn ở trung tâm thành phố Minh Châu có giá hơn 10 triệu, lại thêm tiền lương 100 ngàn, chỉ chớp mắt mà Trương Siêu đã thành đại gia tài sản hơn 10 triệu.
Phế vật vùng dậy là đây chứ đâu!
Trong mắt người bình thường thì 10 triệu đã là con số trên trời, nhưng đối với người sở hữu gia tài 100 tỷ như Lý Phong thì chỉ là chín trâu mất một sợi lông, bán một bình Đồng nhan thủy là đã thu về mấy chục lần.
Vương Diễm Mai hối hận vô cùng.
Nếu như nàng không chia tay với Trương Siêu, vậy thì nàng đã có thể ở phòng lớn, còn có thể hưởng thụ thu nhập hơn 1 triệu một năm của Trương Siêu, mua túi xách hay đồ trang điểm cũng không cần suy nghĩ nữa!
Trương Siêu sững sờ.
Lý Phong đang nghiêm túc sao, chỉ vì năm đó hắn ngồi uống rượu chung mà cho hắn nhà cho hắn công việc?
"Trương Siêu, ta sai rồi, xin ngươi cho ta một cơ hội được không, ta nhất định sẽ trân quý ngươi."
Trước sự dụ hoặc to lớn, Vương Diễm Mai bắt đầu tìm cách quay lại.
Nhưng mà Trương Siêu đã thấy rõ bộ mặt thật sự của Vương Diễm Mai, hiện giờ Vương Diễm Mai trong lòng Trương Siêu đã không còn là Vương Diễm Mai ngày xưa nữa .
"Đủ rồi Vương Diễm Mai, đừng diễn nữa, từ nay về sau ta và ngươi không còn liên quan."
Trương Siêu đẩy Vương Diễm Mai ra, lạnh lùng nói.
Con mẹ nó, mấy năm này đầu hắn đúng là bị nước đổ vào, sao lại yêu nữ nhân này điên dại như thế!
Thực ra lúc còn học cấp ba Vương Diễm Mai không phải như vậy, từ khi lên đại học, Vương Diễm Mai bị một ít nữ sinh khác ảnh hưởng, dần dần biến thành nữ nhân ái mộ hư vinh.
Sau khi tốt nghiệp, Vương Diễm Mai đi đến Minh Châu, bị ảnh hưởng bởi sự xô bồ hào nhoáng của nơi này, tính cách ngày càng quá đáng.
Có điều khi đó Trương Siêu cảm thấy Vương Diễm Mai vẫn còn yêu hắn, chẳng qua nàng thích hư vinh một chút mà thôi, bây giờ mới phát hiện là mình suy nghĩ nhiều, vốn Vương Diễm Mai đã không còn thích hắn!
"Trương Siêu, ngươi không thể đối xử với ta như vậy, ngươi đã nói sẽ yêu ta cả đời!"
Vương Diễm Mai sắp điên rồi, một khắc trước Trương Siêu còn rất yêu nàng, tại sao bây giờ lại trở mặt vô tình như vậy?
Bởi vì Lý Phong cho hắn một căn phòng và một công việc lương cao, nên hắn mới thay lòng đổi dạ?
Hay là. . . Lý Phong thích đàn ông, Trương Siêu cũng biết chuyện này, cho nên vì vinh hoa phú quý, mà từ bỏ liêm sỉ?
Lý Phong vẫn đang dùng Đọc Tâm Thuật với Vương Diễm Mai, khóe miệng hắn không khỏi giật giật một cái, nói thầm: "Ta có bao nhiêu nữ nhân như hoa như ngọc, điên hay sao mà đi thích đàn ông?"
Vương Diễm Mai này, không những hám tiền, mà còn thiểu năng!
"Xin lỗi, ta không làm được."
Trương Siêu rất yêu Vương Diễm Mai, mặc dù đã biết rõ bộ mặt thật sự của Vương Diễm Mai, nhưng hắn cũng không muốn nói lời ác độc.
"Một câu xin lỗi là xong sao? Ngươi bồi thường thanh xuân cho ta!"
Vương Diễm Mai biết không thể nào tái hợp với Trương Siêu được, nên muốn mượn cơ hội ép khô chút lợi ích sau cùng với Trương Siêu.
Không phải ngươi muốn xin lỗi ta sao? Vậy thì bồi thường đi, hợp tình hợp lý!
Trương Siêu sững sờ, sau đó vô thức hỏi: "Bồi thường thế nào?"
"Lý Phong muốn cho ngươi một căn phòng đúng không? Cái phòng này phải chia cho ta một nửa, ngươi thu nhập 1 năm 1 triệu đúng không? Trong ba năm, một nửa tiền lương của ngươi phải đưa cho ta."
"Ta ở cùng với ngươi sáu năm, cho dù ngươi ra ngoài tìm gái, một lần cũng phải 500 tệ!."
"Sáu năm là 6x365 ngày, ngươi tính xem ngươi cần bỏ ra bao nhiêu tiền?"
Vương Diễm Mai chống nạnh nói.
Lý Phong: "? ? ?"
Vương Diễm Mai tự coi mình là phò? Con mẹ nó một lần 500, còn 6x365 ngày, ngươi nghĩ Trương Siêu là người sắt hả?
Được, cứ coi như Trương Siêu là người sắt, con mẹ nó ngươi không bị bà dì ghé thăm lần nào sao?
Nữ nhân này đúng là vì tiền mà cái gì cũng nói được!
Lý Na cũng bị sự vô sỉ của Vương Diễm Mai làm cho kinh hãi, nàng gặp rất nhiều người vô sỉ trong làng giải trí, nhưng những ngươi kia ít ra còn có vẻ ngoài đẹp đẽ, còn Vương Diễm Mai vừa xấu người vừa xấu cả nết!
Trương Siêu khẽ nhếch miệng, vẻ mặt sững sờ.
Con mẹ nó, hắn thật lòng không nghĩ đến Vương Diễm Mai sẽ nói ra những lời không biết xấu hổ như vậy!
"Không nói gì được đúng không? Không nói được thì cứ như vậy đi, ký hợp đồng ngay hôm nay."
Vương Diễm Mai vô cùng đắc ý, muốn chia tay lão nương sao, lão nương vẫn có thể ăn chết ngươi!
Trương Siêu nắm chặt hai tay, nổi giận, đáng thương, bất đắc dĩ. . . Đủ loại suy nghĩ dâng lên trong lòng hắn làm cho hắn không biết nên biểu đạt như thế nào.
Đúng lúc này, Lý Phong tiến lên trước một bước che trước mặt Trương Siêu, đùa cợt nói: "Vương Diễm Mai đồng học, dựa theo cách nói của ngươi, Trương Siêu cũng có thể lấy tiền của ngươi."
Vương Diễm Mai nhíu mày: "Ngươi có ý gì?"
Lý Phong chép miệng: "Nữ nhân có thể làm gái gọi, nam nhân cũng có thể làm trai bao. Nói thật với khuôn mặt như ngươi, giá thị trường sẽ không quá 200 tệ một lần, còn Trương Siêu. . . Ta cảm thấy 500 một lần là hợp lý."
"Cứ vậy mà tính toán thì mỗi ngày ngươi phải trả Trương Siêu 300 tệ, 6 nhân 365 nhân 300 khoảng 657000 tệ, nể tình đều là người quen, giảm cho ngươi phần số lẻ, ngươi đưa Trương Siêu 650 ngàn là được."
Vương Diễm Mai: "? ? ?"
Lão nương và Trương Siêu quen nhau thời gian dài như vậy, bây giờ chia tay còn phải bồi thường 650 ngàn? Con mẹ nó ngươi cần tiền đến điên rồi à!
Nhưng nghĩ đến Lý Phong là phú hào 100 tỷ, Vương Diễm Mai không dám nói ra câu này.
Trương Siêu cũng sững sờ, Lý Phong, ngươi nói ai là trai bao ? Có cần phải vậy không!
Có điều. . . Cảm giác làm cho Vương Diễm Mai á khẩu không trả lời được thật là thoải mái, đây chính là ác nhân trị ác nhân trong truyền thuyết sao?
"Không nói được gì? Muốn trốn nợ à? Nằm mơ đi!"
Lý Phong chỉ vào mũi Vương Diễm Mai, lạnh lùng nói: "Chắc ngươi không biết, thế giới ngầm của Minh Châu đều do tiểu gia điều hành, nếu ngươi không trả tiền, ta sẽ cho người bắt ngươi đi làm gái gọi, đến lúc kiếm đủ tiền mới thả ngươi ra."
"Nếu ngươi không tin, ta có thể gọi người đến làm ngay cho ngươi xem!"
Nói xong Lý Phong liền định móc điện thoại gọi cho Hà Cừu.
Sắc mặt Vương Diễm Mai tái nhợt, sau đó quỳ xuống trước mặt Lý Phong: "Lý ca. . . Không, Lý thiếu, ta sai rồi, do ta tham lam, xin ngươi bỏ qua cho ta lần này, về sau ta không dám nữa."
"Trương Siêu, nể tình hai ta yêu nhau, ngươi giúp ta van cầu Lý thiếu đi."
Thấy Lý Phong bất vi sở động, Vương Diễm Mai lại hướng về phía Trương Siêu xin giúp đỡ.
Sắc mặt Trương Siêu biến đổi mấy lần, sau đó nói với Lý Phong: "Lý Phong, bỏ đi, đừng lãng phí thời gian với loại người này, chúng ta đi nghe nhạc!"
Nói xong, Trương Siêu quay người rời đi.
Lý Phong cười một tiếng, duỗi ra ngón tay điểm vài cái về phía Vương Diễm Mai, quay người đi theo sau Trương Siêu.
Hai người vừa đi, Vương Diễm Mai ngồi liệt trên mặt đất, trong đầu tràn ngập hối hận!