Chương 648: Tiệc ăn mừng
"Lý Phong, cảm ơn." Trương Siêu không nói nhiều, lại có thể để người ta nghe ra tình cảm chân thành tha thiết bên trong.
"Mẹ nó, chúng ta thì cần gì phải cảm ơn." Lý Phong đấm Trương Siêu một cái, cười mắng.
Trương Siêu nhếch miệng cười cười, cũng đánh Lý Phong một cái: "Con mẹ nó, ta đã biết tiểu tử ngươi không dễ dàng bị quật ngã như vậy mà, quả nhiên ngươi đứng lên được, còn đạt tới độ cao vượt xa trước kia!"
"Cao tới đâu thì chúng ta cũng là huynh đệ, không cần nói nữa, hôm nay không say không về."
Lý Phong khoác vai Trương Siêu, muốn kéo hắn vào cửa dành cho ghế VIP.
Trương Siêu cũng không cự tuyệt: "Tốt, không say không về, bất quá những gì ngươi nói lúc nãy ta không thể nhận được."
Lý Phong nhướng mày một cái: "Không phải chứ Trương Siêu, ngươi khách khí với ta làm gì? Năm đó toàn bộ bạn học đều cô lập ta, chỉ có ngươi vẫn như trước kia, phần tình cảm này cả đời ta cũng không quên."
"So với sự cổ vũ năm đó ngươi dành cho ta, những cái này đều không tính là gì."
Lý Phong là một người ân oán rõ ràng, có thù tất báo có ân tất trả.
Khi hắn thống khổ nhất cần có người an ủi, những kẻ bình thường xưng huynh gọi đệ đều né xa 10 vạn 8000 dặm, một câu an ủi đơn giản cũng không có, chỉ Trương Siêu là khác biệt.
Phần tình cảm này Lý Phong nhất định khắc sâu vào trái tim.
Lý Phong vốn dự định hết bận rộn sẽ tới tìm Trương Siêu, hiện tại đã gặp được thì thuận tiện làm luôn.
"Lý Phong, ta hiểu được ý tứ của ngươi, nhưng ta càng ưa thích dựa vào bản thân mình tiến lên hơn."
"Đừng khuyên ta nữa, những cái kia ta sẽ không nhận, bất quá ta muốn đi làm ở Osvili, ta nguyện ý bò lên từ tầng dưới chót nhất, xin ngươi cho ta một cơ hội thử việc."
Trương Siêu ngay sau đó liền đọc ra CV của mình, thật giống như Lý Phong là nhà tuyển dụng, còn mình đi tìm việc.
Hắn là người thành thật, cũng rất quật cường, sẽ không ăn đồ bố thí, nếu hắn muốn cái gì, thì sẽ tự mình kiếm về, không tự kiếm được, chỉ có thể nói năng lực của hắn không đủ.
"Ngươi cũng làm sale?" Lý Phong hơi kinh ngạc, Trương Siêu luôn luôn trầm mặc ít nói, vậy mà làm sale bất động sản, cái này đã vượt quá dự đoán của hắn.
Sản phẩm Osvili không cần chào hàng, mỗi ngày đều có số lượng lớn khách nhân đặt hàng, đương nhiên là chỉ giới hạn ở Hồng nhan thủy, Nhuận diện thủy mà thôi.
Bất quá Lý Phong dự định sắp tới sẽ đẩy ra loại mỹ phẩm dưỡng da, đồ trang điểm mới, đến lúc đó cũng là thời điểm cần nhân viên bán hàng phát huy tác dụng.
"Ừm, sau khi tốt nghiệp không tìm được công việc tốt, Vương Diễm Mai nói làm sale bất động sản kiếm tiền nhanh, ta đi thử việc, không ngờ ta đúng thật là có chút năng khiếu ở mảng này."
Trương Siêu nhún nhún vai, nói.
Nhưng Lý Phong đã nghe ra được mấy phần chua xót.
Trương Siêu kiên quyết như thế, Lý Phong cũng không kiên trì nữa, hai người đi vào chỗ VIP trên tầng 4 sân vận động, Lý Phong gọi điện thoại cho Tô Đồng nói ra sự tình của Trương Siêu.
Về sau, Tô Đồng sẽ an bài người có chuyên môn phỏng vấn Trương Siêu, trúng tuyển thì an bài công việc thích hợp.
Trương Siêu đi tới Osvili sẽ phát triển đến một bước nào, thì phải xem năng lực cá nhân của Trương Siêu, Lý Phong không thể vì giúp hắn mà phá hư cả chế độ.
Đương nhiên, nếu như Trương Siêu gặp phải khó khăn trong sinh hoạt, Lý Phong khẳng định là sẽ hết sức giúp đỡ.
7h30 tối, ca nhạc hội chính thức bắt đầu.
Pháo hoa chói lọi tan đi, Mộ Dung Tuyết mặc trang phục lộng lẫy treo mình trên dây cáp chậm rãi hạ xuống từ không trung, tiếng hoan hô của mọi người ầm vang đinh tai nhức óc.
Chỗ VIP không được thưởng thức ở gần, nhưng mà toàn bộ gian phòng chỉ có Lý Phong cùng Trương Siêu, bọn họ có thể ngồi ở trên ghế sa lon uống rượu hút thuốc trò chuyện, đồng thời thưởng thức Mộ Dung Tuyết biểu diễn.
Loại cảm giác tôn quý này không vị trí nào khác so sánh được.
Đợi đến khi ca nhạc hội chuẩn bị kết thúc, vì ngăn ngừa lát nữa dòng người đông đảo chen lấn, Lý Phong cùng Trương Siêu sớm rời đi.
Đi ra khỏi sân vận động, sớm đã có thủ hạ của Hà Cừu dừng xe chờ đợi, Lý Phong tiễn Trương Siêu lên xe, nói cho tài xế địa chỉ, rồi đưa mắt nhìn hắn rời đi.
Về sau, Lý Phong phất tay bắt một chiếc xe taxi, đi tới đại khách sạn Minh Châu.
Buổi tối hôm nay, một bữa tiệc mừng sẽ được tổ chức trên tầng cao nhất ở đại khách sạn Minh Châu cho nhân vật chính Mộ Dung Tuyết, nghe nói sẽ có một ít nhân vật nổi tiếng xuất hiện.
"Chắc là sẽ gặp một số người quen cũ."
Lý Phong âm thầm cảm khái.
Đoạn thời gian trước vì giúp Ngụy Băng Khanh lập uy, hắn ở trước mặt một đám khách mời đánh bại 3 huynh đệ Mộ Dung Triệt, sau đó để lộ thân phận thành viên Long Hồn.
Từ đó về sau, không người nào dám xem nhẹ Ngụy gia nữa.
Bao quát cả Vệ Dương, Hoàng Bân, cũng không dám tiếp tục tìm Ngụy Băng Khanh gây phiền phức, từ đó Lý Phong không còn cơ hội gặp lại bọn hắn.
Đại khách sạn Minh Châu, tầng cao nhất.
Hoàng Bân, Vệ Dương cùng nhau hắt xì hơi một cái, sau đó liền nhìn nhau.
"Khụ khụ, đoán chừng là em gái tối hôm qua vừa cua được đang nhớ chúng ta."
Hoàng Bân sờ mũi một cái rồi nói.
Vệ Dương lộ sắc mặt quái dị gật gật đầu, tiếp theo nghiêm mặt nói: "Ta cảnh cáo ngươi, Mộ Dung Tuyết là nghệ sĩ thuộc công ty giải trí Thịnh Đường, Lý Phong lại là ông chủ của Thịnh Đường, cho nên. . ."
"Ta hiểu ta hiểu, ý ngươi là không được đánh chủ ý lên người Mộ Dung Tuyết." Hoàng Bân nhún nhún vai, nói: "Tuy rằng Mộ Dung Tuyết cũng là cực phẩm, nhưng nàng không phải loại hình ta ưa thích, ta vẫn thích cô nàng Nhật Bản lần trước hơn."
Vệ Dương nhướng mày một cái, rất tán thành nói: "Đúng vậy, cô nàng Nhật Bản kia xác thực rất ngon lành, chỉ tiếc nàng là nữ nhân của Lý Phong."
Vừa nhắc tới Lý Phong, hai người đều lộ ra tinh thần sa sút.
Trước khi Lý Phong xuất hiện, hai người bọn hắn và Phùng Tuấn là Tam Kiếm Khách Minh Châu, toàn những đại thiếu gia đỉnh cấp, hoành hành bá đạo, không sợ bố con thằng nào.
Nhưng từ khi Lý Phong xuất hiện, Phùng Tuấn bị giết, hai người bọn hắn liên tục bị đánh mặt, Tam Kiếm Khách cũng trở thành trò cười.
Chỉ là Lý Phong quá mạnh, bọn hắn dù rằng không cam tâm cũng không dám có ý nghĩ phản kháng, may mà Lý Phong cũng không phải là một mực ở lại Minh Châu, Lý Phong không có mặt, hai người bọn hắn vẫn là đại thiếu gia đỉnh cấp ngày xưa.
Ngay lúc này, một nam tử áo trắng giống như ngôi sao lớn được mọi người vây quanh đi vào nhà ăn.
Vệ Dương, Hoàng Bân quay đầu nhìn qua, rất nhanh cùng nhau nhíu mày.
Nam tử mặc áo trắng này nhìn qua chừng 25, 26 tuổi, thân cao 1m8, hình thể cân xứng thon dài, khuôn mặt tuấn tú, so với mấy ngôi sao nam thần đang hot cũng không thua kém chút nào.
Âu phục Armani màu trắng, giày da Givenchy, trên tay đeo đồng hồ Patek Philippe, không nói cũng biết là con nhà giàu.
Mấu chốt là biểu hiện trên mặt hắn vô cùng phách lối, hoàn toàn không để ai vào mắt.
Càng làm cho Vệ Dương, Hoàng Bân cảm thấy kinh ngạc là, người khởi xướng bữa tiệc mừng này, ông chủ ban tổ chức ca nhạc hội đêm nay lại giống như một tiểu tùy tùng đi theo sau lưng nam tử áo trắng.
Nam tử mặc áo trắng này là ai, uy phong thật là lớn!
(giải thích 1 chút tình tiết ẩn: Lý do Hoàng Bân nói nhớ chúng ta là vì hôm qua 2 người vừa chơi threesome 1 em gái xong, ngày trước trong truyện cũng từng đề cập tới 1 nữ nhân chơi threesome với 2 người này, chắc là sở thích “tao nhã”)