Chương 652: Ngươi có thể đi.
Biểu hiện của đám khách mời rất đặc sắc.
Bọn họ biết Lý Phong trâu bò, nhưng Vệ Dương cũng không kém.
Hơn nữa, thật sự chọc giận Vệ gia, Lý Phong có thể sống tốt sao?
Lôi Minh cũng nhướng mày một cái, càng nhận rõ tính cách của Lý Phong.
Hắn tuy không thèm để Vệ Dương vào mắt, nhưng cũng không định đánh mặt Vệ Dương, dù sao cha Vệ Dương không đơn giản, quan hệ sâu rộng, Lôi gia không sợ nhưng nếu đối đầu cũng phải bỏ ra một cái giá nhất định.
Nhưng Lý Phong thì sao? Thích mắng là mắng!
Hiện tại Lôi Minh đang chờ xem Lý Phong định xử lý chuyện này như thế nào!
Sắc mặt Vệ Dương biến đổi mấy lần, sau cùng gằn giọng nói: "Lý thiếu, ngươi thật sự không để ta vào mắt sao?"
Hắn không nghĩ tới Lý Phong không chỉ không đấm nhau với Lôi Minh, ngược lại còn răn dạy hắn, quan trọng là lời lẽ còn vô cùng khó nghe.
Hắn là ai? Hắn là đại thiếu gia đỉnh cấp Minh Châu, cha hắn càng là lão đại 1 phương trong quân đội!
Lúc ở Ngụy gia, Lý Phong dùng vũ lực cùng thân phận thành viên Long Hồn dọa sợ hắn, nhưng phần lớn là bởi vì hắn đuối lý!
Nếu lúc đó hắn tiếp tục náo loạn với Lý Phong, thì trong nhà cũng sẽ không vì hắn mà khai chiến với Lý Phong!
Nhưng lần này thì khác, hắn "hảo tâm nhắc nhở", Lý Phong không chỉ không biết cảm âơn còn xuất khẩu răn dạy, làm lớn chuyện Vệ gia sẽ đứng ra vì hắn!
"Không sai, ta xác thực không thèm để ngươi vào mắt."
Lý Phong nhún vai, lạnh nhạt nói
Cha Vệ Dương rất lợi hại? Đúng vậy, thật sự truy cứu tới cùng, Long Hồn cũng phải nể tình hắn.
Nhưng Lý Phong không sợ! Bởi vì hắn có thể kiếm được tài liệu đen của cha Vệ Dương!
Đã tới vị trí của cha Vệ Dương, dù hắn không muốn, thì người chung quanh cùng hoàn cảnh cũng sẽ làm hắn phạm sai lầm.
Mà Lý Phong có thể thông qua hệ thống lấy được chứng cứ!
Có thứ này rồi, cha Vệ Dương còn dám làm loạn?
"Tốt, Lý Phong, ngươi rất phách lối!" Sắc mặt Vệ Dương tái nhợt, ngay sau đó liền muốn gọi điện thoại cho cha hắn cáo trạng.
Đúng lúc này, Lý Phong đột nhiên cười nói: "Còn nhớ chuyện ta làm 10 khách hàng giả của Osvili trả giá đắt không?"
Vệ Dương sững sờ, những khách mời khác cũng sững sờ.
Vệ Dương sao có thể giống những người dân bình thường kia được, người ta là đại thiếu gia đỉnh cấp Minh Châu!
Nhưng ngay sau đó thì có người kịp phản ứng, Lý Phong không phải người thường, lại thêm hồi tưởng quá khứ một phen, trong lòng mọi người đều hiểu ra mấy phần.
"Ngươi. . . Ngươi có ý tứ gì?" Vệ Dương cũng không ngốc, nhất thời trong lòng sợ hãi.
"Rất đơn giản, ta có hệ thống tình báo rất mạnh mẽ, tìm kiếm nhược điểm của ai đó là chuyện rất đơn giản, không tin thì ngươi có thể thử xem."
Lý Phong nhìn Vệ Dương, thâm ý sâu sắc nói.
"Ta. . ." Vệ Dương muốn nói "Ta không tin", nhưng lời đến khóe miệng liền bị hắn nuốt ngược xuống bụng.
Hắn từng đấu với Lý Phong vài lần, biết Lý Phong xưa nay không chỉ nói mồm, quan trọng là việc này hắn không dám đánh bạc, một khi đánh bạc thua, Vệ gia sẽ nhà tan cửa nát.
Chuyện cha làm thật ra con trai như hắn cũng biết được ít nhiều, vạn nhất Lý Phong thật sự lấy ra được, vậy thì xong đời.
"Lần sau muốn mượn đao giết người thì phải kiểm tra ngươi có nắm được cây đao này không, miễn cho tự làm tổn thương chính mình trước."
Lý Phong cười lạnh một tiếng rồi nghiêng đầu đi, không thèm nhìn Vệ Dương nữa.
Giờ khắc này, phía sau lưng Vệ Dương đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt.
Hoàng Bân cũng bị dọa cho phát sợ, vừa rồi tuy đều là Vệ Dương khiêu khích, nhưng ai cũng biết hắn và Vệ Dương có quan hệ mật thiết, Lý Phong mà giận lây sang hắn, Hoàng gia cũng xong đời.
Thương nhân cũng có tài liệu đen, mà còn là loại đủ để đưa vào chỗ chết!
Hoàng Bân không muốn bởi vì mình mà mà hại Hoàng gia hủy diệt!
Đối diện, Lôi Minh nhíu mày.
Hắn không nghĩ tới Lý Phong có thể đơn giản xử lý Vệ Dương như vậy, chỉ bằng mấy câu nói, thậm chí không cần lấy ra chứng cứ thực chất!
Vệ Dương sợ Lý Phong như vậy? Đúng là nhát như chuộ!
Lôi Minh quay đầu nhìn về phía Edwin Gullit, đã thấy hắn cầm ly rượu đỏ nhẹ nhàng lắc lắc, sắc mặt rất bình tĩnh.
Lôi Minh nhịn không được nhíu mày: "Hắn muốn ngồi làm ngư ông đắc lợi?"
Trước đó còn nói muốn cùng hắn cạnh tranh công bằng, hiện tại Mộ Dung Tuyết đến nơi, Edwin Gullit lại ra vẻ ta không liên quan gì đứng ở một bên uống rượu, cũng không đi lên chào hỏi, khẳng định là một bụng ý nghĩ xấu.
"Con mẹ nó, dám chơi mưu kế với lão tử!"
Lôi Minh có chút buồn bực, hắn rất ghét bị người khác lợi dụng, nhưng lần này là chính hắn đứng ra, đi ra thì không có khả năng lui về, hắn là người Lôi gia, một trong tứ đại cổ võ thế gia đỉnh cấp, không thể làm gia tộc mất mặt.
Bất quá không sao cả, mục đích của hắn là chiếm được Mộ Dung Tuyết, Edwin Gullit muốn xem náo nhiệt thì cứ xem đi, trước tiên giải quyết Lý Phong rồi nói sau.
Nghĩ tới đây, Lôi Minh liền dùng ánh mắt khiêu khích nhìn Lý Phong.
Bốn mắt nhìn nhau, có tia lửa vô hình bắn ra ở giữa không trung.
"Ngươi mới bảo ta tránh ra đúng không?"
Lý Phong mặt không biểu tình, thanh âm lạnh lùng như tảng băng vạn năm.
Thậm chí mọi người đang có mặt cũng đều nhịn không được rùng mình một cái.
Lôi Minh nhìn Lý Phong, lạnh lùng nói: "Trang bức trước mặt ta?"
Lý Phong nhướng mày một cái: "Ngươi rất tự tin."
"Đương nhiên." Lôi Minh nhún nhún vai, đùa cợt nói: "Ta biết ngươi, so với những người ở đây, ta còn biết nhiều hơn tất cả bọn hắn gộp lại."
Lý Phong nhíu mày: "Ví dụ như?"
"Ví dụ như ngươi là thiên tài võ đạo, ví dụ như ngươi là thành viên Long Hồn, ví dụ như. . ."
Nói đến đây Lôi Minh cố ý ngừng lại một chút.
"Ngươi còn có chút quan hệ với Vương Tôn gia."
Mọi người: "? ? ?"
Không phải chứ. . . Vương Tôn gia? Đó là gia tộc gì, rất trâu bò sao?
Dù sao nơi đây không phải buổi gặp mặt giữa giới cổ võ, những người này không biết Vương Tôn gia cũng rất bình thường.
Ngược lại, Edwin Gullit đứng ở một bên lại lộ ra ánh mắt có chút kinh ngạc.
Khó trách Lý Phong lớn lối như thế, hóa ra có chút quan hệ với Vương Tôn gia, vậy nghĩa là Lôi Minh cùng Lý Phong xem như long tranh hổ đấu? Thú vị thú vị.
"Ngươi biết không ít." Lý Phong lắc đầu cười một tiếng, tiếp theo thu liễm nụ cười nói: "Vậy tiếp theo có phải ngươi muốn nói ngươi càng lợi hại hơn ta? Ngươi là người ta không thể trêu vào?"
Đã biết thân phận của hắn, Lôi Minh còn không thèm sợ hãi, vậy nói rõ Lôi Minh cũng rất khó lường.
Họ Lôi, một trong tứ đại cổ võ thế gia đỉnh cấp sao? Có tiền vốn để phách lối, bất quá muốn tranh đoạt nữ nhân với hắn, Lôi Minh vẫn còn hơi non.
"Ngươi cũng không ngu." Lôi Minh cười ngạo nghễ, nói: "Ta là người Lôi gia ở Kinh Thành, nể tình Lôi gia cùng Vương Tôn gia đời đời giao hảo, ta có thể tha thứ cho việc ngươi bất kính với ta, bây giờ ngươi đi được rồi."
Sau khi nói xong, Lôi Minh nhìn Lý Phong phất phất tay, tựa như đang đuổi một con ruồi.