Chương 653: Ồn ào
Bọn người Trương Đào cảm thấy Lý Phong đã đủ phách lối khi răn dạy Vệ Dương, nhưng mà Lôi Minh còn phách lối hơn cả Lý Phong!
Chỉ một câu mà muốn dọa lùi Lý Phong!
Trong giới cổ võ của Trung Quốc, tứ đại cổ võ thế gia đỉnh cấp là tồn tại siêu nhiên, con cháu bốn nhà này ra ngoài luôn cảm thấy mình hơn người.
Giống như Tiêu Nhiên từng nói với Lý Phong, Vương Tôn gia còn mạnh hơn Long Hồn, Long Hồn là tổ chức đặc biệt của quốc gia, tập kết nhân tài ưu tú cả nước, còn Vương Tôn gia chỉ là một gia tộc.
Một gia tộc mà có thể chống lại tổ chức tuyển chọn từ cả quốc gia, từ điểm này có thể thấy Vương Tôn gia mạnh đến mức không hợp thói thường.
Tuy ba nhà khác yếu hơn Vương Tôn gia một chút, nhưng mà có thể được xưng là tứ đại cổ võ thế gia đỉnh cấp, vai vế ngang hàng với Vương Tôn gia, cũng đủ thấy sự cường đại của bọn hắn.
Tuy trong người Lý Phong chảy xuôi huyết mạch của Vương Tôn gia, nhưng hắn vẫn chưa phải là thành viên chính thức, cho nên không thể tận dụng sức mạnh của Vương Tôn gia.
Còn Lôi Minh là con cháu trực hệ của Lôi gia, hắn được Lôi gia chống lưng!
Huống chi trước khi Lôi Minh đến hắn đã điều tra Lý Phong, mặc dù Lý Phong là thiên tài võ đạo, nhưng tuổi vẫn còn quá trẻ, cảnh giới chỉ là Siêu Phàm cảnh.
Lôi Minh mạnh hơn Lý Phong cả về bối cảnh lẫn sức mạnh cá nhân, thì tại sao hắn phải sợ?
Việc này không thể trách tin tức Lôi Minh lạc hậu, mà phải trách người biết cảnh giới của Lý Phong quá ít, từ lúc hắn đột phá Thánh cảnh đến bây giờ, thì đa số người giao thủ với hắn đều đã chết.
Chỉ có hai người còn sống, một là Đằng Điền Tường, hai là Tiêu Dã.
Đằng Điền Tường ở Nhật Bản, cho dù hắn nói cho người khác biết Lý Phong là cường giả Thánh cảnh, thì tin tức cũng không thể truyền về Trung Quốc nhanh như vậy.
Còn Tiêu Dã. . . Hắn không thể nói ra cảnh giới của Lý Phong, bị một tên tiểu bối ép lui là vết nhơ của hắn, việc này giấu còn không kịp, sao có thể đi khoe?
Còn người nhà Mộ Dung. . .
Bọn người Tôn Hi Tường chết ở Mộ Dung gia, bọn họ vì tự vệ nên sẽ không nói ra việc này!
Dưới ánh mắt của mọi người, Lý Phong cười: "Nếu ta không đi thì sao, ngươi định làm gì?"
Lông mày Lôi Minh nhướng lên, nhìn chằm chằm Lý Phong một cái thật sâu, sau đó bật cười nói: "Ngươi cũng có chút cứng cỏi đấy, nhưng lại không biết thời thế. Đã vậy thì mở to mắt nhìn ta cướp Mộ Dung Tuyết từ trong tay ngươi đi."
Hắn thấy làm thịt Lý Phong chỉ là chuyện trong vài phút, nhưng mà ở trước mặt mỹ nữ thì chém chém giết giết không tốt lắm, chờ đến lúc ẵm Mộ Dung Tuyết về tay rồi nói sau.
Đôi mi thanh tú của Mộ Dung Tuyết nhíu chặt: "Lôi tiên sinh, xin ngươi chú ý ngôn từ của mình."
"Tuy cách ta nói có chút bá đạo, nhưng đó là sự thật sắp phát sinh, xin Mộ Dung tiểu thư chuẩn bị sẵn sàng."
Cách làm việc của Lôi Minh xưa nay là bá đạo thẳng thắn, hắn thích Mộ Dung Tuyết, cho nên vừa xuất quan là đã tìm nàng.
Nếu đã thích, thì phải lấy được, mà cách để lấy được cũng có nhiều loại, nhưng hắn thích trực tiếp nhất.
Sắc mặt Mộ Dung Tuyết rất khó coi, nhưng nàng biết sự khủng bố của Lôi gia, nên không dám chửi mắng Lôi Minh, tránh cho gia đình mình gặp phải phiền phức.
Đương nhiên nàng cũng không dám nhìn về phía Lý Phong, nàng sợ mang đến phiền phức cho Lý Phong, thậm chí còn cảm thấy may mắn: "May mà trước đó ta nói Lý Phong là ông chủ, nếu không thì sẽ làm Lý Phong dính phải mối họa lớn."
Nếu Lý Phong biết ý nghĩ của Mộ Dung Tuyết, nhất định sẽ tại cảm động đồng thời mắng nàng ngốc.
Sau khi suy nghĩ một chút, Mộ Dung Tuyết nói: "Lôi tiên sinh, thứ nhất Lý Phong tiên sinh chỉ là ông chủ của ta, thứ hai. . . Cướp mà ngươi nói là có ý nghĩa gì? Ta không hiểu lắm."
"Là muốn ngươi làm nữ nhân của ta." Lôi Minh không thèm che giấu, nói thẳng.
Lông mày Mộ Dung Tuyết nhíu lại: "Xin lỗi Lôi tiên sinh, tạm thời ta không định yêu đương, hơn nữa yêu đương là chuyện từ hai phía, Lôi tiên sinh nói cướp hình như không được thích hợp lắm?"
Lôi Minh lắc đầu: "Mộ Dung tiểu thư không cần khẩn trương, ta nói cướp không có nghĩa là trắng trợn cướp đoạt."
"Ta biết Mộ Dung tiểu thư thích ca hát, ta sẽ đầu tư 1 tỷ để lập ra một công ty, chỉ ký hợp đồng với một mình ngươi, dùng toàn lực đưa ngươi thành siêu sao cấp thế giới."
"Không nên đánh giá thấp năng lực Lôi gia chúng ta, chỉ cần Lôi gia đồng ý, thì tất cả đều là chuyện nhỏ."
Nghe câu này, bọn người Trương Đào nhìn nhau.
Mẹ nó. . . Vì một nữ nhân mà dùng hẳn 1 tỷ, đám phú hào bọn hắn cũng thường xuyên chơi trò bao nuôi nữ ngôi sao, nhưng không dám hào phóng như Lôi Minh.
Đúng lúc này, Mộ Dung Tuyết lắc đầu nói: "Xin lỗi, hiện tại ta cảm thấy rất tốt, không cần thêm gì nữa."
Trương Đào sững sờ, sau đó nổi lên lòng tôn kính với Mộ Dung Tuyết.
Có thể nhịn được loại dụ hoặc này, đúng là đáng nể!
"Không hổ là nữ nhân được ta nhìn trúng!" Lôi Minh cũng không kinh ngạc, nói tiếp: "Mặt khác, ta sẽ cưới ngươi đàng hoàng, cho ngươi trở thành vợ ta, đương nhiên, ta không chỉ cưới một người, nam nhân mạnh mẽ thì phải có nhiều vợ, ta hi vọng ngươi có thể hiểu được điều này."
"Có điều, trở thành chính thất của ta, thì chỗ tốt mà Mộ Dung gia các ngươi thu về sẽ rất to lớn, ta có thể cho gia gia ngươi bước vào Thánh cảnh trong thời gian ngắn, như vậy thì Mộ Dung gia các ngươi sẽ trở thành cổ võ thế gia loại lớn."
Sắc mặt Mộ Dung Tuyết ngày càng khó coi.
Cưới mình mà lại nói là mình được lợi ? Vô sỉ!
Sắc mặt đám người Trương Đào cũng rất đặc sắc, trong đám bọn hắn cũng có nhiều người bá đạo, nhưng không kẻ nào sánh bằng Lôi Minh!
Giờ phút này, bọn hắn rất bội phục Lôi Minh! Nam nhân là phải như vậy!
"Còn do dự sao?" Lôi Minh tưởng rằng Mộ Dung Tuyết đang cân nhắc, nên lấy điện thoại di động ra nói: "Nếu vậy ta sẽ gọi điện thoại cho gia gia ngươi, nghe xem hắn nói thế nào, được không?"
Lôi Minh tin rằng, chỉ cần Mộ Dung Hòa Nhạc nghe được điều kiện này, thì sẽ đồng ý cả hai tay ba chân !
"Không được!" Mộ Dung Tuyết liền vội mở miệng ngăn cản, nàng hiểu gia gia, chỉ cần gia gia nghe thấy việc thông gia với Lôi thì hắn sẽ động tâm.
Lôi Minh để điện thoại di động xuống: "Vậy là ngươi đồng ý?"
Mộ Dung Tuyết trầm mặc, trong lòng bấn loạn.
Lôi Minh nghĩ là Mộ Dung Tuyết ngầm thừa nhận, nên đắc ý nhìn Lý Phong nói: "Ta biết ngươi có ý với Tiểu Tuyết, nhưng bây giờ ngươi không còn cơ hội nữa rồi, rất khó chịu đúng không? Rất hận ta đúng không?"
"Vô dụng, chênh lệch giữa ta và ngươi là một trời một vực, cả đời ngươi phải sống dưới cái bóng của ta, ngươi. . ."
"Bốp "
Lý Phong lắc mình một cái xuất hiện trước mặt Lôi Minh, tát Lôi Minh một cái như trời giáng, làm hắn bay ra ngoài, đồng thời lạnh lùng nói: "Sủa ít thôi!"
Mọi người yên tĩnh!