Chương 654: Ai sẽ thắng?
Dưới sự chứng kiến của mọi người, Lý Phong xuất quỷ nhập thần hiện ra trước mặt Lôi Minh, tát cho Lôi Minh xoay 360° giữa không trung sau đó bay ra ngoài.
Tuy tư thế rơi xuống đất của Lôi Minh rất đẹp trai, nhưng đám người Trương Đào không còn tâm tư tán thưởng!
Mẹ nó, Lý Phong dùng một bàn tay quất bay Lôi Minh, bọn họ có hoa mắt không vậy?
Sau đó sắc mặt bọn người Trương Đào trở nên quái dị, ban nãy Lôi Minh còn lải nhải về việc dạy dỗ Lý Phong, kết quả là chưa nói hết câu đã bị Lý Phong quất bay. . .
Con mẹ nó quá mất mặt!
Hai người Vệ Dương, Hoàng Bân thì cảm thấy thoải mái không gì sánh được, con mẹ nó, Lôi Minh gặp báo ứng rồi!
Đột nhiên, oán hận của Vệ Dương với Lý Phong cũng giảm bớt không ít, nếu không phải hắn cùng Lý Phong có thù oán quá sâu, lúc này hắn đã muốn cúi đầu cảm tạ Lý Phong.
Mộ Dung Tuyết lấy tay che miệng, mặt mũi tràn đầy kinh sợ.
Có điều Mộ Dung Tuyết nghĩ lại, từ khi biết Lý Phong đến nay tính tình của hắn chính là như vậy, Lôi Minh đã mắng thẳng mặt Lý Phong, Lý Phong có thể nhịn mới là chuyện lạ.
Nhưng mà thân phận của Lôi Minh rất đáng sợ, Lý Phong có thể dọn dẹp màn ân oán này hay không?
Mộ Dung Tuyết sơ hãi thay cho Lý Phong.
Lông mày Edwin Gullit nhướng lên, mặt lộ vẻ kinh hãi.
Tốc độ Lý Phong quá nhanh, nhanh đến mức hắn cũng không nhìn ra quá trình Lý Phong vọt đến trước mặt Lôi Minh!
Điều này nói lên cái gì? Chẳng lẽ cảnh giới Lý Phong còn mạnh hơn hắn?
Đúng lúc này, Pound Longfellow đi đến bên cạnh hắn, dựng lên bức tường chân khí, nói nhỏ: "Hắn chỉ là ỷ vào thân pháp lợi hại mà thôi !"
Edwin Gullit gật đầu, cười nói: "Không sao, đợi lát nữa Lôi Minh động thủ với Lý Phong, Lý Phong sẽ không thể ẩn giấu cảnh giới nữa."
Nói đến đây, Lý Phong đột nhiên quay đầu nhìn qua hướng bọn họ.
Edwin Gullit ngừng nói chuyện với Pound Longfellow, nhìn Lý Phong cười gật gật đầu, nhìn rất hữu hảo.
Lý Phong gật đầu đáp lễ, sau đó nhìn về phía Lôi Minh: "Ngươi mới nói cái gì? Ta không nghe rõ, ngươi lặp lại lần nữa cho ta xem."
Vừa nói, Lý Phong vừa dùng ngón tay ngoáy ngoáy lỗ tai.
Hắn đã muốn tát Lôi Minh từ lâu rồi, có điều hắn đang chờ hệ thống tuyên bố nhiệm vụ, vậy mà hệ thống lại không có ý kiến gì.
Có điều ban nãy hắn không dùng hết sức đánh Lôi Minh, mà cố ý lưu lại thủ đoạn, vì hắn muốn Lôi Minh đánh giá thấp hắn.
Mặt Lôi Minh hiện vẻ nổi giận: "Lý Phong, ngươi muốn khai chiến cùng ta sao?"
Đến bây giờ hắn vẫn chưa rõ tại sao Lý Phong có thể đột nhiên xuất hiện ở trước mặt hắn, tốc độ này quá nhanh, đây không phải là tốc độ của cường giả Siêu Phàm cảnh.
Cho nên giờ phút này Lôi Minh đã có chút kiêng kị với Lý Phong.
Đương nhiên, chỉ là kiêng kị mà thôi, ban nãy Lý Phong tấn công động ngột, vả lại thực ra Lý Phong cũng không đánh trúng hắn, hắn xoay 360 độ chính là vì né cái bạt tai của Lý Phong.
Tóm lại, hắn vẫn chưa bị ăn thiệt thòi chính thức bởi Lý Phong, vấn đề hiện tại là mất mặt.
Lý Phong cười lạnh: "Ta đã đánh ngươi mà ngươi còn hỏi ta muốn khai chiến với ngươi hay không, trong đầu ngươi toàn là bã đậu sao?"
Đồng tử Lôi Minh co rụt lại, sắc mặt có chút dữ tợn: "Ngươi cho rằng mình có chút quan hệ với Vương Tôn gia là có thể đấu với ta đúng không? Đừng nằm mơ, nếu ta phế ngươi, Vương Tôn gia sẽ không vì ngươi mà đối địch với Lôi gia chúng ta."
Thiên phú võ đạo của Lý Phong đúng là không tệ, nhưng không phải mạnh nhất ở Vương Tôn gia, nói cách khác Lý Phong không phải là nhân vật quan trọng với Vương Tôn gia.
Người còn sống thì mới có giá trị, nếu như chết hoặc là bị phế, thì sẽ không còn tí giá trị nào.
Lý Phong lại cười lạnh: "Nói cứ như ngươi đánh thắng được ta vậy."
Luận thiên phú võ đạo, tất cả mọi người ở đây trong mắt Lý Phong đều là gà chó đất sành!
Đương nhiên, thiên phú không liên quan đến tuổi tác, những người có thể làm cho Lý Phong kiêng kị là mấy lão già ngoài kia.
Không còn cách nào, bọn hắn có tuổi tác quá lớn, cảnh giới rất cao.
Câu nói này của Lý Phong đã chọc giận Lôi Minh, cho tới nay Lôi Minh luôn cảm thấy mình là thiên tài võ đạo, có thể xếp vào top 3 thế hệ trẻ Lôi gia.
Vậy mà lại bị một tên tiểu tự trào phúng như thế, có thể nhẫn nhịn không thể nhẫn nhục!
"Tốt, Lý Phong, đây là do ngươi ép ta, hôm nay ta sẽ phế bỏ ngươi trước mặt Mộ Dung tiểu thư, xem còn ai dám tranh đoạt nàng với ta!"
Vừa nói, Lôi Minh vừa nhìn Edwin Gullit.
Edwin Gullit nhún nhún vai, sau đó đưa tay làm bộ như là cổ vũ ủng hộ cho Lôi Minh.
Lôi Minh hừ lạnh một tiếng, quay qua nhìn Lý Phong, khí tức Thánh cảnh sơ kỳ phát ra từ trên người hắn!
Sau đó, hắn nhìn Lý Phong một cách khiêu khích, muốn tìm ra vẻ khẩn trương và sợ hãi trên mặt Lý Phong.
Nhưng mà hắn đã phải thất vọng, sắc mặt Lý Phong rất bình tĩnh, trong bình tĩnh còn có mấy phần khinh bỉ.
"Muốn chết!" Lôi Minh không kiếm chế nổi lửa giận, phóng về phía Lý Phong.
Có lẽ hắn muốn bày ra sức mạnh của mình trước mặt Mộ Dung Tuyết nên không khống chế sức mạnh, mỗi lần đạp chân trên mặt đất đều cố ý phát ra tiếng "bùm" "bùm" "bùm" cực lớn, mặt đất dưới chân hắn cũng bị trũng xuống thành hố sâu, gạch men vỡ vụn!
Lúc này bọn người Trương Đào đã lui sang một bên, trợn mắt há hốc mồm.
Đây chính là năng lực của cường giả võ đạo sao? Quả là giống y như trong mấy bộ phim tiên hiệp!
"Trò vui bắt đầu."
Mắt Edwin Gullit lộ ra tinh quang, âm thầm nói.
"Thiếu gia nghĩ ai sẽ thắng?"
Pound Longfellow hỏi.
"Khó mà nói được, khả năng chiến thắng của Lôi Minh lớn hơn một chút, nhưng ta hi vọng hai người bọn họ sẽ cùng trọng thương. . ."
Edwin Gullit còn chưa nói hết câu, thì Lý Phong đã động.
"Uỳnh "
Khí tức Thánh cấp hậu kỳ bắn ra từ thân thể Lý Phong!
Một tia sáng lóe lên!
"Oanh"
Lôi Minh bay ra ngoài, đánh lõm cả vách tường phía sau, miệng phun máu tươi!
Mọi người yên tĩnh!