Chương 656: Vu oan giá họa
Lôi Minh khẽ nhếch miệng.
Mẹ nó, Edwin Gullit đúng là nhát gan, trực tiếp nhận thua như vậy, hắn có còn là nam nhân không?
Quan trọng là bên cạnh Edwin Gullit có quản gia đi cùng, dù Edwin Gullit đánh không lại Lý Phong, quản gia của hắn cũng có thể thắng Lý Phong.
Không đánh mà lui, truyền đi sẽ bị rất nhiều người cười vào mặt.
Đám người Trương Đào cũng không nghĩ tới Edwin Gullit lại sảng khoái nhận thua như vậy, trong lúc nhất thời có chút sững sờ.
Thu hết biểu tình của đám người này vào mắt, Edwin Gullit cười lạnh trong lòng: "Con mẹ nó, lão tử cũng không ngốc, ngu gì mà chịu đòn oan, Lôi Minh, ngươi dám tính kế ta, món nợ này chưa xong ở đây đâu!"
Mặc dù không bị Lôi Minh tính kế, nhưng bị gắn mác kẻ hèn nhát vẫn làm cho Edwin Gullit rất khó chịu, bất quá không sao, hắn có thể nhịn.
Chuyện nhỏ không nhịn sẽ bị hỏng đại mưu, hắn hiểu được nặng nhẹ.
Lý Phong nhìn Edwin Gullit một cái thật sâu, sau một lúc lâu mới cười nói: "Gullit thiếu gia rất hiểu văn hóa Hoa Hạ đúng không?"
"Không dám không dám, chỉ là cảm thấy rất hứng thú, cho nên có thời gian liền bỏ công nghiên cứu, coi như có chút thu hoạch." Edwin Gullit vừa nói vừa cầm chén rượu đi đến trước mặt Lý Phong, tựa như bạn bè thân thiết nhiều năm.
"Ta cũng rất hứng thú với văn hóa Y quốc, có thời gian chúng ta hãy giao lưu trao đổi nhiều hơn." Lý Phong gọi nhân viên phục vụ, lấy xuống khỏi khay một ly rượu vang đỏ, nhìn Edwin Gullit ra dấu chúc mừng, miệng thì nói: "Cheers."
"Cheers." Edwin Gullit nâng chén, ngửa đầu uống một ngụm.
Lôi Minh ngây ngẩn cả người.
Lão tử bây giờ nên làm gì, lưu lại thì. . . Vừa bị Lý Phong dùng một quyền đánh bay, mặt mũi hao tổn, khẳng định không được.
Không lưu lại. . . Con mẹ nó ở lại đây làm gì, để người ta trào phúng sao?
Vấn đề là không có người nào cho lão tử bậc thang bước xuống!
"Không có người tặng thang, vậy ta thì tự tạo ra vậy!"
Lôi Minh trầm ngâm một chút, nói: "Gullit tiên sinh cũng cảm thấy mình không bằng Lý thiếu, vậy ta không nhất thiết phải ở lại chỗ này làm gì, chúc mọi người chơi vui vẻ, cáo từ!"
Sau khi nói xong, Lôi Minh chắp tay với mọi người một cái, sau đó nhanh chóng đi ra ngoài.
Nhìn theo bóng lưng dần xa của Lôi Minh, trong mắt Edwin Gullit có hàn quang chợt lóe lên, tiếp theo hắn thu hồi ánh mắt, cười nói: "Lý thiếu, ngươi tuy rằng dọa cho Lôi thiếu phải bỏ chạy, nhưng ta nghĩ hắn chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ."
Thân thể Lôi Minh đang rời đi bị cứng lại, bước chân nhất thời chậm dần.
Tên Y quốc này đang muốn châm ngòi ly gián.
Ánh mắt Lý Phong sáng lên, cười nói: "Gullit thiếu gia nói giỡn, Lôi thiếu khí độ phi phàm, chút chuyện nhỏ này hắn sẽ không để ở trong lòng đâu."
Hắn sao có thể không nhìn ra ý nghĩ xấu xa của Edwin Gullit.
"Thật sao? Có khả năng là ta nghĩ nhiều thật, bất quá sau lưng Lôi thiếu là Lôi gia, Lôi thiếu không thèm để ý, trưởng bối Lôi gia lại chưa chắc cũng như vậy. Ngươi ở trước mặt mọi người đánh hắn tương đương với đánh mặt cả Lôi gia a."
Edwin Gullit lắc lắc ly rượu đỏ, cười mỉm nói.
Mọi người: ". . ."
Gullit muốn khiêu khích đến cùng, nhất định làm Lý Phong và Lôi Minh phân ra sinh tử mới bỏ qua?
Lôi Minh vốn muốn giả bộ như không nghe thấy, bây giờ không nhịn được quay đầu hét lên: "Gullit, đủ rồi, ngươi còn tiếp tục khiêu khích thì có tin lão tử làm ngươi không thể quay về Y quốc nữa không?"
Hắn đã thật sự giận dữ, tên Gullit này muốn Lý Phong giết người diệt khẩu, nội tâm hiểm ác tới cùng cực.
"Ta và Lý thiếu mới quen đã thân, nhất thời nói nhiều, Lôi thiếu chớ trách." Edwin Gullit cười cười giải thích.
"Hừ, ngươi còn dám lắm miệng, ta liều mạng bỏ mình cũng phải cùng ngươi tranh tài một trận!" Lôi Minh hừ lạnh một tiếng, quay người rời đi.
Có lẽ là lời cảnh cáo của Lôi Minh có tác dụng, Edwin Gullit không bơm thổi chuyện của Lôi Minh trước mặt Lý Phong nữa.
Lôi Minh đi không bao lâu, Edwin Gullit cười nói: "Mộ Dung tiểu thư đã có Lý thiếu làm bạn, vậy ta không ở đây nữa, các vị, hẹn gặp lại."
Nói xong hắn đặt chén rượu xuống, muốn rời khỏi nơi này.
Đám người Trương Đào tự nhiên là cực lực giữ lại, Edwin Gullit lại lấy lý do thân thể mệt mỏi làm lý do cự tuyệt.
Thấy vậy, đám người Trương Đào liền đề nghị cùng đi tìm một chỗ uống rượu nói chuyện, ai ngờ lại bị Edwin Gullit cự tuyệt tiếp.
Thấy thái độ của Edwin Gullit rất kiên quyết, đám người Trương Đào đành phải tiễn hắn ra khỏi căn phòng này.
Lôi Minh cùng Edwin Gullit vừa đi, nơi này chỉ còn lại một nhân vật chính —— Lý Phong, đám người Trương Đào liên tục lấy lòng Lý Phong, nhân vật chính của bữa tiệc là Mộ Dung Tuyết ngược lại thành vật làm nền.
Bất quá Mộ Dung Tuyết đối với cái này cũng không cảm thấy gì, Lý Phong là người trong lòng của nàng, người trong lòng được nịnh nọt săn đón, thậm chí còn làm nàng cảm thấy cao hứng hơn chính mình được vây quanh.
Đại khách sạn Minh Châu, bên trong một gian phòng VIP.
Edwin Gullit ngồi trên ghế salon xa hoa, nhìn Pound Longfellow đứng ở một bên nói: "Bây giờ còn có thể tìm thấy Lôi Minh không?"
Pound Longfellow đầu tiên là sững sờ, sau đó trả lời: "Chỉ cần hắn ở trong phạm vi 10km, ta có thể thông qua mùi vị hắn lưu lại mà tìm ra. Thiếu gia, ngươi muốn liên thủ với Lôi Minh đối phó Lý Phong sao?"
"Liên thủ?" Edwin Gullit lắc đầu, đùa cợt nói: "Loại phế vật này không đáng để cho ta liên thủ, ta hi vọng ngươi tìm được hắn rồi giết chết hắn."
Lời này vừa nói ra, Pound Longfellow kinh ngạc đến ngây người: "Thiếu gia, ngươi đang nghiêm túc sao, nơi này là Hoa Hạ, Lôi Minh lại là người Lôi gia, chúng ta giết hắn sẽ gặp phải đại phiền toái."
"Pound, tỉnh táo lại." Edwin Gullit cười một tiếng: "Ngươi cảm thấy ta sẽ tự làm bản thân dính phải phiền toái sao? Ta chỉ là đang giá họa cho kẻ khác mà thôi."
Pound Longfellow nhướng mày một cái, có chút không hiểu ra sao cả.
"Ngươi cảm thấy Lôi Minh đột nhiên mất tích, người nào sẽ bị hiềm nghi lớn nhất?" Edwin Gullit hỏi.
Pound Longfellow đầu tiên là sững sờ, tiếp theo lên tiếng kinh hô: "Lý Phong!"
Vừa rồi những lời kia của Edwin Gullit cũng không phải là không có chút ý nghĩa nào, nó đã gieo xuống trong lòng của đám người Lôi Minh, Lý Phong cùng Trương Đào một cái hạt giống.
Lôi Minh không có việc gì, cái hạt giống này sẽ khô héo mà chết, Lôi Minh mà xảy ra chuyện, hạt giống này trong nháy mắt sẽ nảy mầm trở thành đại thụ che trời!
Đến lúc đó, Lý Phong chính là kẻ bị hiềm nghi giết hại Lôi Minh nhất!
"Tốt, ta đã hiểu được, hiện tại ta lập tức rời đi!" Trong mắt Pound Longfellow lộ ra vẻ hưng phấn khát máu.
"Đừng để người khác phát hiện, xử lý thi thể sạch sẽ một chút." Edwin Gullit nói xong, bèn phất phất tay ra hiệu với Pound Longfellow, rồi đưa mắt nhìn hắn rời khỏi phòng.