Chương 657: Bốn nhà tề tụ
Ngày hôm sau lúc trời chạng vạng tối, Lôi gia, bên trong phòng.
Gia chủ Lôi Vân Phong ngồi ở chủ vị, con gái hắn ngồi ở hai bên.
"Minh nhi đã mất liên lạc một ngày, đây không phải là một dấu hiệu tốt."
"Ta đã phái người đi điều tra ở Minh Châu, trước đó hắn đến tiệc ăn mừng của Mộ Dung Tuyết và có phát sinh xung đột với Lý Phong và tên nhóc chết tiệt của gia tộc Gullit."
"Bây giờ tung tích của Minh nhi không rõ, ta hoài nghi hắn đã gặp chuyện không may, và hung thủ là Lý Phong."
Sắc mặt Lôi Vân Phong âm trầm, âm thanh lạnh lùng nói.
Cha mẹ của Lôi Minh đứng dậy, mặt mũi tràn đầy kinh sợ.
Bọn họ còn đang thắc mắc tại sao phụ thân lại triệu tập tất cả người trong nhà tới, ai ngờ lại nghe được tin Lôi Minh gặp bất trắc.
Chuyện này không khác gì tiếng sấm bên tai!
Đám người anh chị em cô dì chú bác của Lôi Minh nghe tin này cũng kinh ngạc không thôi.
Ngay sau đó, bọn họ liền hỏi thăm: "Cha, có lầm hay không, gan Lý Phong lớn đến mức dám động vào Minh nhi ?"
"Gia gia, hình như Lý Phong chỉ là Siêu Phàm trung kỳ thôi, sao có thể là đối thủ của Minh ca?"
"Đúng vậy, Minh nhi là cường giả Thánh cấp sơ kỳ, lại là con cháu của Lôi gia chúng ta, toàn bộ Trung Quốc làm gì có ai dám ra tay với Minh nhi?"
"Ai." Lôi Vân Phong thở dài, lộ sắc mặt âm u nói: "Ngay từ đầu ta cũng cảm thấy không có khả năng, nhưng sau khi ta suy nghĩ kỹ thì lại cảm thấy. . . Khả năng này rất lớn."
Nói xong hắn liền kể lại việc xảy ra vào tối hôm qua ở căn phòng trên tầng cao nhất của đại khách sạn Minh Châu.
Nghe Lôi Vân Phong kể xong, bọn người Lôi gia mới biết tính nghiêm trọng của việc này.
"Như vậy là Minh nhi đã. . . Đã. . . A, Minh nhi của ta, tại sao mạng ngươi lại khổ như vậy a!"
Mẹ của Lôi Minh là Mạnh Lệ ngồi liệt trên mặt đất gào khóc.
"Khóc cái gì mà khóc, mọi thứ vẫn chưa có kết luận cuối cùng, ngươi đứng lên cho ta!"
Cha của Lôi Minh là Lôi Chí Viễn dìu Mạnh Lệ đứng lên, lớn tiếng khiển trách.
Những người khác của Lôi gia cũng lên tiếng khuyên bảo: "Đúng vậy đó chị dâu, đây chỉ là suy đoán, chúng ta phải suy nghĩ tích cực lên."
"Bác gái, có lẽ Minh ca ham chơi, không liên lạc với chúng ta, ngươi phải bình tĩnh."
Nhưng mà Mạnh Lệ không chịu nghe: "Ngươi không nghe lão gia tử nói sao, tên họ Lý kia dùng một quyền đã đả thương Minh nhi, đã vậy tên súc sinh họ Gullit kia còn đứng bên cạnh khiêu khích, Minh nhi dữ nhiều lành ít rồi !"
Nói đến đây, Mạnh Lệ đột nhiên đứng dậy, vọt tới trước mặt Lôi Vân Phong quỳ xuống, khóc ròng ròng nói: "Cha, ngươi nhất định phải báo thù cho Minh nhi, giết Lý Phong, giết Gullit, Minh nhi không thể chết oan như vậy được!"
"Đủ rồi!" Lôi Vân Phong vỗ cái ghế, đứng lên nói: "Bây giờ ta sẽ tới Vương Tôn gia, xem bọn hắn nói thế nào!"
Nói xong, Lôi Vân Phong bước nhanh ra khỏi phòng khách, ngồi lên một chiếc Bentley Mushang sau đó chạy về hướng Vương Tôn gia.
Tứ đại cổ võ thế gia đỉnh cấp Vương Tôn, Tiêu, Lôi, Trịnh gia đều ở Kinh Thành, tuy vị trí khác nhau, nhưng đi qua đi lại giữa các nhà rất dễ dàng.
Nửa tiếng sau, Lôi Vân Phong đến cổng Vương Tôn gia, bảo vệ gác cổng ngạc nhiên ồ một tiếng: "Lôi gia chủ, tại sao ngài cũng tới?"
Lôi Vân Phong đã đến Vương Tôn gia rất nhiều lần, cho nên hắn biết mặt.
Lôi Vân Phong cảm thấy kỳ quặc, cau mày hỏi: "Còn có ai khác sao?"
Vệ sĩ gác cổng không dám giấu diếm, nói: "Tiêu gia chủ và Trịnh gia chủ."
Mặt Lôi Vân Phong lộ vẻ kinh hãi: "Bọn họ cũng tới? Tới khi nào? Ngươi có biết tại sao bọn họ lại tới đây không?"
Bảo vệ gác cổng gượng cười: "Ừm. . . Vừa mới tới không lâu, Lôi gia chủ, đừng nói ta không biết, cho dù ta biết. . . Nếu không được sự đồng ý của gia chủ chúng ta, thì ta cũng không dám nói lung tung."
Lôi Vân Phong phất phất tay nói: "Là ta hỏi nhiều, ngươi đi thông báo đi, nói là Lôi Vân Phong tới chơi."
Bảo vệ gác cổng không dám thất lễ, vội vàng dùng bộ đàm báo cáo chuyện Lôi Vân Phong tới.
Sau một phút, bảo vệ nhận được câu trả lời, đưa tay nói: "Lôi gia chủ, mời vào, gia chủ của chúng ta cho mời."
Lôi Vân Phong gật đầu, cất bước đi vào cửa lớn của Vương Tôn gia.
Một phút đồng hồ trước, bên trong phòng khách của Vương Tôn gia, gia chủ của Vương Tôn gia là Vương Tôn Hoành ngồi ở chủ vị, gia chủ Tiêu gia Tiêu Du, gia chủ Trịnh gia Trịnh Đào ngồi hai bên, ba người đang tranh luận gì đó.
"Vương Tôn huynh, Lý Phong đánh trọng thương hai gia tộc cổ võ phụ thuộc Trịnh gia chúng ta là Tôn gia và Tiêu gia, Tôn Hi Nghĩa, Tôn Hi Tường và Tần Thừa Cơ, Tần Thừa Nghiệp đều đã chết dưới tay Lý Phong."
"Mặc dù Lý Phong biết rõ hai nhà Tôn, Tần được Trịnh gia chúng ta che chở, nhưng lại làm ra việc tàn nhẫn như vậy, rõ ràng là không xem Trịnh gia chúng ta ra gì, đúng là quá phách lối!"
Trịnh Đào vuốt vuốt chuỗi tràng hạt bồ đề, lạnh lùng nói.
Trên chủ vị, khóe miệng Vương Tôn Hoành giật một cái, hơi kinh ngạc.
"Vương Tôn huynh, ông thông gia của ta và hai huynh đệ của hắn đều bị Lý Phong hãm hại, Dã nhi cũng suýt chết trong tay Lý Phong, Lý Phong không phải là phách lối mà là cực kỳ hung tàn!" Tiêu Du đặt chén trà xuống, trầm giọng nói.
Da mặt Vương Tôn Hoành run lên, trên mặt không kìm nổi vẻ kinh sợ.
Mẹ nó, tiểu tử Lý Phong này quá tàn bạo, Tần gia, Tôn gia và Diệp gia, toàn là cổ võ thế gia loại lớn mà cũng bị hắn chém giết, ngay cả lão tứ Tiêu Dã của Tiêu gia cũng suýt chút nữa chết trong tay Lý Phong? Không thể nào!
Tuy Vương Tôn Hoành không thể để ý Lý Phong mọi lúc mọi nơi, nhưng Vương Tôn gia có cập nhật tin tức về Lý Phong lúc hắn còn ở Kim Kinh.
Nếu Vương Tôn Hoành nhớ không lầm, thì lúc đó Lý Phong chỉ là cường giả Siêu Phàm trung kỳ, tại sao chỉ mới hai tháng mà Lý Phong đã có thể uy hiếp được lão tứ của Tiêu gia, Tiêu Du có lầm không?
Trong lúc Vương Tôn Hoành đang suy nghĩ, thì thủ hạ lại báo Lôi Vân Phong tới chơi.
Vương Tôn Hoành cũng không nghĩ nhiều, vội vàng cho người mời hắn vào.
Tiếp theo, hắn nghe một tiếng rống to từ bên ngoài: "Vương Tôn huynh, Lý Phong giết cháu trai Lôi Minh của ta, ngươi nhất định phải cho ta một câu trả lời!"
Vương Tôn Hoành vụt một tiếng đứng lên.
Tiêu Du và Trịnh Đào ngồi hai bên cũng lộ vẻ kinh sợ!
Vài giây sau, Lôi Vân Phong liền vọt tới cửa phòng.
Sau khi vào nhà, Tiêu Du đứng dậy hỏi: "Lôi huynh, việc ngươi nói là thật sao?"
Vẻ mặt Trịnh Đào cũng vô cùng nghi hoặc nhìn Lôi Vân Phong.
" Ta nói đùa làm cái rắm gì?" Lôi Vân Phong hừ lạnh một tiếng, nói tiếp: "Tiêu huynh, Trịnh huynh, các ngươi đừng khuyên ta, hôm nay nếu ta không thay Minh nhi lấy lại công đạo thì thề không làm người!"
Tiêu Du, Trịnh Đào liếc nhau, đồng thời mở miệng nói: "Hôm nay hai chúng ta tới đây là để thảo phạt Lý Phong."
Lôi Vân Phong: "? ? ?"