Chương 658: Không chết không thể
Lôi Vân Phong cũng sững sờ, hắn nghĩ là Tiêu Du và Trịnh Đào đứng lên ngăn cản mình, ai ngờ bọn họ cũng đến thảo phạt Lý Phong.
Thảo phạt!
Từ này quá nghiêm trọng, Lý Phong đã làm gì mà Tiêu Du và Trịnh Đào nói là thảo phạt hắn?
Thấy Lôi Vân Phong sững sờ, Tiêu Du và Trịnh Đào bèn kể lại mọi thứ.
Nghe hai người nói xong, Lôi Vân Phong bần thần một lúc lâu.
Mẹ nó. . . Lý Phong không nể mặt Trịnh gia, phế hai huynh đệ Tôn Hi Nghĩa và huynh đệ Tần Thừa Cơ, suýt chút nữa giết cả Tiêu Dã?
Lại còn phát sinh xung đột với Minh nhi, làm Minh nhi mất tích, Hoa Hạ có tứ đại cổ võ thế gia đỉnh cấp thì Lý Phong đã đắc tội hết ba cái!
Không đúng, hình như Lý Phong còn cự tuyệt yêu cầu trở về Vương Tôn gia của Vương Tôn Trọng, nghĩ là Lý Phong không cho Vương Tôn gia chút mặt mũi nào.
Con mẹ nó. . . Lý Phong phát điên rồi!
"Lôi huynh, ngươi có lầm hay không, tại sao Lý Phong lại mưu hại Lôi Minh hiền chất?"
Đúng lúc này, Vương Tôn Hoành nghi hoặc hỏi.
"Vương Tôn huynh, ngươi nghĩ ta sẽ đùa giỡn mấy chuyện này hay sao?" Lôi Vân Phong hừ lạnh một tiếng, kể lại chuyện xảy ra tối hôm qua ở tầng cao nhất của đại khách sạn Minh Châu.
Nghe Lôi Vân Phong nói xong, Vương Tôn Hoành trầm mặc.
Nếu như Lôi Vân Phong không nói láo, thì khả năng Lý Phong giết Lôi Minh là rất lớn.
23 tuổi mà đã là cường giả Thánh cấp hậu kỳ a, chỉ cần thêm mấy năm nữa có lẽ sẽ bước vào Chí Tôn cảnh, Vương Tôn Hoành rất muốn bảo hộ Lý Phong.
Có điều vấn đề bây giờ không nhỏ, Tiêu gia muốn thảo phạt Lý Phong, Trịnh gia muốn thảo phạt Lý Phong, Lôi gia cũng muốn thảo phạt Lý Phong, nếu chỉ có một nhà, Vương Tôn Hoành có lòng tin giảng hòa, ba nhà cùng đến, thì uy vọng hắn không đủ để hòa giải.
Mặc dù biết rất khó, nhưng Vương Tôn Hoành vẫn quyết định thử một lần: "Khụ khụ, Lôi huynh, đây chỉ là suy đoán của ngươi, tình huống cụ thể như thế nào còn cần điều tra lại."
Lôi Vân Phong nhíu mày, lộ sắc mặt khó coi nói: "Vương Tôn huynh, đừng nói là ngươi muốn bảo vệ Lý Phong nhé? Theo ta được biết, hắn còn chưa nhập gia phả của Vương Tôn gia các ngươi!"
"Vương Tôn huynh, chứng cứ của ta vô cùng xác thực, chẳng lẽ ngươi không cho huynh đệ một câu trả lời sao?" Trịnh Đào bất mãn nói.
"Vương Tôn huynh, bốn nhà chúng ta đời đời giao hảo, không thể vì một tên ngoại nhân mà phá hư tình cảm!" Tiêu Du nhắc nhở.
"Hơn nữa, Lý Phong đánh Minh nhi trọng thương trước mặt bao nhiêu người, việc này ta nhất định phải làm cho ra lẽ, Minh nhi đã mất tích một ngày ! Trừ Lý Phong ra, ta nghĩ không có ai dám ra tay với Minh nhi." Lôi Vân Phong lộ sắc mặt khó coi nói.
Chờ bọn hắn nói xong, Vương Tôn Hoành nói: "Tuy Lý Phong không phải họ Vương Tôn, nhưng mà hắn có huyết mạch Vương Tôn gia, trừ Lôi Minh tạm thời mất tích, những việc còn lại cũng không phải là thâm thù đại hận gì, đúng không?"
Trịnh Đào và Tiêu Du liếc nhau, cùng nhau lắc đầu: "Lý Phong đã chạm đến ranh giới cuối cùng của Trịnh gia, hắn. . . Không chết không được!"
"Ta cũng nghĩ như Trịnh huynh." Tiêu Du buồn bực nói.
Đúng là Lý Phong và hai nhà bọn họ không kết thành tử thù, nhưng mà thiên phú võ đạo của Lý Phong quá kinh khủng, tổng thể lực lượng của Vương Tôn gia mạnh hơn ba nhà bọn hắn, một khi Lý Phong bước vào Chí Tôn cảnh và trở lại Vương Tôn gia, vậy khác nào Vương Tôn gia lại có thêm một chiến tướng?
Tuy bốn nhà đời đời giao hảo, nhưng mà vẫn có cạnh tranh, Tiêu Du và Trịnh Đào không hy vọng Vương Tôn gia quá áp đảo.
Lôi Vân Phong lo lắng hai người kia sẽ bỏ qua, nhưng khi nghe vậy lập tức thở phào: "Vương Tôn huynh, ngươi nghĩ cho kĩ đi!"
Thấy thái độ kiên quyết của ba người, Vương Tôn Hoành trầm ngâm nói: "Ta cần mở hội nghị gia tộc thương lượng một chút, Tiêu huynh, Trịnh huynh, Lôi huynh, các ngươi đợi một lát."
Tuy Vương Tôn Hoành có thể tự đưa ra quyết định, nhưng hắn vẫn muốn nghe ý của người trong nhà.
Ba người Tiêu Du liếc nhau, gật đầu nhìn Vương Tôn Hoành rời khỏi phòng.
Năm phút sau, ở trong một căn phòng, thành viên cao tầng của Vương Tôn gia tập hợp lại, trong đó có hai người từng tới thí luyện Vương Thành là Vương Tôn Trọng và Vương Tôn Vũ.
Sau khi Vương Tôn Hoành giải thích đầu đuôi mọi chuyện, thì mọi người im lặng suy nghĩ.
Tiếp theo, Vương Tôn Trọng nói: "Cha, không thể để cho bọn họ giết Lý Phong, Lý Phong đã là cường giả Thánh cấp hậu kỳ, chỉ một bước nữa là vào Chí Tôn cảnh, đây là thiên tài khó gặp a! Một khi Lý Phong trở lại Vương Tôn gia, thì địa vị đệ nhất thế gia của chúng ta sẽ càng thêm vững chắc!"
Nói xong, một số người liền phụ họa gật đầu.
Đúng lúc này, Vương Tôn Vũ đưa ra ý kiến: "Tam thúc, bốn tháng trước chúng ta đi Giang Nam, Lý Phong chỉ là Siêu Phàm sơ kỳ, không lẽ bốn tháng sau hắn đã thành Thánh cấp hậu kỳ? Chuyện này không có khả năng!"
"Ý của Tiểu Vũ là?" Lông mày Vương Tôn Trọng nhướng lên, hỏi.
Vương Tôn Hoành và nhũng người khác cũng nhìn Vương Tôn Vũ, bọn họ cũng cảm thấy việc này không có khả năng, nhưng nếu đây là sự thật, thì chỉ có thể nói thiên phú võ đạo của Lý Phong đúng là yêu nghiệt, ngoài ra không thể nói gì hơn.
"Quán đỉnh!"
Dưới sự tập trung của mọi người, Vương Tôn Vũ nhẹ nhàng phun ra hai chữ.
Bọn người Vương Tôn Hoành giật mình, hỏi tiếp: "Việc này là ngươi đoán?"
"Đương nhiên không chỉ là suy đoán của ta, tin tức này truyền ra từ Long Hồn." Vương Tôn Vũ nói ra những thứ hắn biết.
Lần trước sau khi gặp mặt Lý Phong, Mạc Vấn Thiên bắt đầu an bài việc này.
Dưới sự sắp đặt của Mạc Vấn Thiên, tin tức Lý Phong được cao nhân quán đỉnh liền lưu truyền ra ngoài, không biết tại sao bị Vương Tôn Vũ biết được.
"Trong truyền thuyết sau khi quán đỉnh thực lực sẽ không tăng đến đỉnh điểm ngay lập tức, mà thân thể phải có một thời gian thích ứng sau đó sẽ bỗng nhiên tăng mạnh, tình huống Lý Phong rất giống như vậy."
"Nói cách khác, Lý Phong có thể nhanh chóng trở thành cường giả Thánh cấp hậu kỳ không phải vì hắn có thiên phú mạnh, mà vì hắn có cơ duyên, nhưng người nhận quán đỉnh thì có thể phát triển đến mức nào?"
Vương Tôn Vũ cười lạnh nói, ngữ khí có chút trào phúng.
Lần trước Vương Tôn Vũ bị đả kích không nhỏ, vốn dĩ hắn cho rằng mình rất ưu tú, nhưng khi so sánh với Lý Phong thì hắn giống như một đống rác rưởi.
Quan trọng là người hắn thích- Tiêu Lăng Nhã lại có vẻ rất hứng thú với Lý Phong, việc này làm cho Vương Tôn Vũ vô cùng khó chịu.
Vương Tôn Vũ vừa nghe thấy tin đã muốn tìm một cơ hội nói việc này ra, ai ngờ chưa kịp nói thì gia gia hắn đã tổ chức hội nghị gia tộc.
"Trong truyền thuyết, sau khi tiếp nhận quán đỉnh thì cảnh giới cao nhất của người được quán đỉnh là bằng với cảnh giới của người quán đỉnh, trừ khi người quán đỉnh cho Lý Phong là cường giả Chí Tôn, nếu không thì cả đời Lý Phong sẽ dừng ở Thánh cảnh."
"Ta còn tưởng rằng Lý Phong là thiên tài khó gặp, ai ngờ. . . Aizz, là ta xem trọng hắn."
"Nếu như vậy, thì Vương Tôn gia chúng ta không cần phải bảo vệ hắn, vì một kẻ tầm thường mà đắc tội ba nhà khác, không đáng!"
Mọi người nghị luận.
"Gia gia, quyết định đi." Trong lòng Vương Tôn Vũ đắc ý, ngoài mặt lại bình tĩnh.
Vương Tôn Hoành liếc nhìn xung quanh 1 lượt, sau đó thở dài, nhẹ nhàng nói: "Đã như vậy, thì chúng ta sẽ từ bỏ Lý Phong!"