Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 696: CHƯƠNG 696. BỎ CON

Chương 659: Bỏ con

Trong phòng khách Vương Tôn gia.

"Theo các ngươi thì Vương Tôn huynh sẽ quyết định thế nào?" Lôi Vân Phong dựng lên bức tường chân khí, sau đó hỏi.

"Không biết." Tiêu Du nhíu mày, nói tiếp: "Nhưng ta đoán hắn sẽ không vì Lý Phong mà trở mặt cùng ba nhà chúng ta, cái giá quá lớn."

"Ta rất đồng tình với câu nói của Trịnh huynh, hơn nữa. . . Quyết định của Vương Tôn huynh không quan trọng!" Trịnh Đào vuốt ve tràng hạt trên tay, nghiền ngẫm nói: "Lý Phong nhất định phải chết, hắn không chết, chúng ta sẽ ăn không ngon ngủ không yên. Nếu ba chúng ta đồng loạt ra tay giết Lý Phong, liệu Vương Tôn huynh có vì Lý Phong mà khai chiến không?"

Tiêu Du, Lôi Vân Phong liếc nhau, cùng nhau lắc đầu nói: "Không."

Ba nhà Tiêu, Trịnh, Lôi xét về mặt thực lực thì kém Vương Tôn gia một chút, nhưng nếu ba nhà liên thủ thì hoàn toàn có thể thắng Vương Tôn gia.

Nhưng mà bốn nhà không thù không oán, lại thường xuyên có quan hệ thông gia, tuy có cạnh tranh, nhưng tổng thể rất hữu hảo, cho nên trước khi động vào Lý Phong bọn họ đã đến cáo tri Vương Tôn Hoành, cái này là vì không muốn mất lòng nhau.

"Cũng đúng, lát nữa cho dù Vương Tôn Hoành trả lời thế nào, chúng ta cũng sẽ giết Lý Phong." Trịnh Đào cười nói.

Tiêu Du, Lôi Vân Phong gật đầu: "Đúng, Lý Phong phải chết."

Trịnh Đào vừa cười vừa nói: "Lát nữa cho dù Vương Tôn huynh nói thế nào, chúng ta cũng không quan tâm, sau khi trở về ba nhà chúng ta mỗi nhà phái ra một hai vị cường giả đi giết Lý Phong."

"Sau khi giết Lý Phong, chúng ta mời Vương Tôn huynh uống rượu là được, ta tin Vương Tôn huynh biết phân nặng nhẹ."

"Có điều trước lúc đó, ba nhà chúng ta phải phái một đại biểu tới Long Hồn một chuyến, tuy chúng ta không sợ Long Hồn, nhưng dù sao Long Hồn cũng là tổ chức đặc biệt của quốc gia, thực lực không yếu, thù oán càng ít càng tốt."

Thân phận Lý Phong rất đáng sợ, sau lưng có hai chỗ dựa vững như thái sơn là Vương Tôn gia và Long Hồn, những thế lực bình thường không dám gây phiền phức cho Lý Phong.

Nếu không phải Lý Phong trêu chọc cả ba nhà Tiêu, Trịnh, Lôi, thì hắn có thể tiếp tục sống thoải mái.

Tiếc là Lý Phong quá phách lối, ngay cả ba nhà bọn hắn cũng dám trêu chọc, đúng là chán sống.

Mấy người bọn hắn chơi chung từ nhỏ, Trịnh Đào luôn là người có nhiều ý đồ xấu nhất, lần này cũng không ngoại lệ, từ lúc mới bắt đầu là Trịnh Đào đã bày mưu tính kế.

Đúng lúc này, Vương Tôn Hoành từ bên ngoài đi vào phòng, Lôi Vân Phong triệt tiêu bức tường chân khí, đứng dậy nói: "Vương Tôn huynh, các ngươi thương nghị như thế nào?"

Tiêu Du, Trịnh Đào cũng đứng dậy, nhìn Vương Tôn Hoành.

Vương Tôn Hoành liếc nhìn ba người, sau đó gật đầu nói: "Vương Tôn gia quyết định từ bỏ Lý Phong."

Nghe câu này, mặt ba người Lôi Vân Phong lộ vẻ vui mừng.

Có điều bọn hắn chưa kịp nói chuyện, thì Vương Tôn Hoành đã nói thêm: "Nhưng mà Vương Tôn gia chúng ta có một yêu cầu."

Ba người Lôi Vân Phong nhíu mày, nếu đã quyết định từ bỏ Lý Phong, tại sao còn muốn đưa ra yêu cầu?

Vương Tôn Hoành nói: "Các ngươi chỉ có thể phái ra cường giả Thánh cấp, không được xuất động cường giả Chí Tôn cảnh."

Ba người Lôi Vân Phong sững sờ, chuyện này là thế nào?

Thấy ba người không hiểu ra sao cả, Vương Tôn Hoành giải thích: "Cho dù Lý Phong chết, ta cũng muốn hắn chết có tôn nghiêm một chút."

Nghe câu này, ba người Lôi Vân Phong liền hiểu được.

Phái cường giả Chí Tôn cảnh giết Lý Phong chính là nghiền ép, một kích tất sát, có khi Lý Phong còn chưa kịp phản ứng thì đã bị đánh thành thịt vụn, chết kiểu này quá khuất nhục.

Nhưng nếu phái cường giả Thánh cấp đỉnh phong, thì Lý Phong còn có thể giãy dụa lâu hơn một lát, chết cũng chết oanh liệt hơn.

Tuy Vương Tôn gia chấp nhận Lý Phong bị giết, nhưng quyết không để Lý Phong bị giết một cách khuất nhục.

"Tốt, không có vấn đề gì."

"Ta đồng ý."

"Ta cũng đồng ý."

Ba người Lôi Vân Phong không thèm cò kè mặc cả với Vương Tôn Hoành, đáp ứng ngay lập tức.

Vương Tôn Hoành chỉ yêu cầu bọn hắn không phái cường giả Chí Tôn cảnh giết Lý Phong, nhưng không có hạn chế số lượng, lát nữa mỗi nhà bọn hắn phái ra hai tên cường giả Thánh cấp đỉnh phong, thì kết quả của Lý Phong chỉ có một con đường chết, chắc chắn không có khả năng thứ hai.

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là Vương Tôn gia và Long Hồn không cản trở.

Bây giờ Vương Tôn Hoành đã từ bỏ Lý Phong, bọn họ chỉ cần phái đại biểu đi đến Long Hồn nữa là xong.

Vậy là Lý Phong hẳn phải chết!

Ngày hôm sau, ở Kinh Thành, trong tổng bộ Long Hồn, phòng họp số 1.

Long Đầu Hướng Thiên Nhai ngồi ở chủ vị, bốn vị Long Sứ Nhậm Thương Sinh, La Thái Bạch, Mạc Vấn Thiên, Trầm Tử Huyên ngồi hai bên bàn hội nghị.

Bầu không khí có chút nghiêm trọng.

"Các ngươi đều đồng ý từ bỏ Lý Phong?"

Trầm Tử Huyên nhìn bốn người Hướng Thiên Nhai, nói bằng ngữ khí trào phúng.

Đêm qua Tiêu gia, Lôi gia, Trịnh gia phái đại biểu đến Long Hồn, nói ra việc ba nhà muốn giết Lý Phong với Hướng Thiên Nhai.

Hướng Thiên Nhai không trả lời ngay, mà nói muốn thảo luận.

Sáng sớm hôm nay, hắn liền triệu tập bốn vị Long Sứ mở hội nghị thương thảo, kết quả Nhậm Thương Sinh, La Thái Bạch thậm chí Mạc Vấn Thiên đều nói muốn từ bỏ Lý Phong, bởi vì làm như vậy an toàn cho lợi ích của Long Hồn.

Tuy Hướng Thiên Nhai không phát biểu ý kiến, nhưng Trầm Tử Huyên biết, nếu như Hướng Thiên Nhai không đồng ý từ bỏ Lý Phong, vậy thì hắn sẽ không tổ chức lần hội nghị này.

"Long Hồn còn đang trong thời kỳ phát triển, thời điểm này khai chiến với tứ đại thế gia là không sáng suốt." Nhậm Thương Sinh nói.

"Lý Phong làm việc quá phách lối, nếu như chúng ta bảo vệ hắn lần này, không biết lần sau hắn sẽ làm ra chuyện gì nữa." La Thái Bạch thở dài, có chút bất đắc dĩ.

Trầm Tử Huyên nhìn Mạc Vấn Thiên: "Lý Phong là người của ngươi, bình thường ngươi rất bao che khuyết điểm, bây giờ lại đồng ý để người khác giết thủ hạ của mình sao?"

Mạc Vấn Thiên cười khổ một tiếng, bất đắc dĩ nói: "Hắn chọc tam đại cổ võ thế gia đỉnh cấp cùng một lúc, cho dù ta có bao che khuyết điểm đến đâu cũng không thể gánh nổi chuyện này."

"Long Đầu, ý ngươi thì sao?" Trầm Tử Huyên nhìn sang Hướng Thiên Nhai.

Hướng Thiên Nhai im lặng thật lâu, sau đó thở dài nói: "Chuyện không thể làm được, chỉ có thể từ bỏ."

Không gian trong phòng họp bỗng nhiên yên tĩnh, sau đó Trầm Tử Huyên cười lạnh nói: "Hay cho câu chuyện không thể làm được, chỉ có thể từ bỏ, nếu các ngươi đã quyết định từ bỏ Lý Phong, vậy ta cũng không còn gì để nói nữa, cáo từ."

Nói xong, Trầm Tử Huyên định đứng dậy rời đi.

"Tử Huyên, ngươi muốn đi đâu?" Hướng Thiên Nhai lắc người xuất hiện trước mặt Trầm Tử Huyên, ngăn cản nàng.

"Về nhà ngủ không được sao? Sáng sớm đã bị ngươi kêu dậy, buồn ngủ muốn chết." Trầm Tử Huyên ngáp một cái, ra vẻ như rất buồn ngủ.

Hướng Thiên Nhai nhìn nàng chằm chằm, nói: "Tử Huyên, chắc ngươi cũng biết thời điểm này mà khai chiến với ba nhà kia thì chúng ta sẽ có hậu quả gì."

"Biết biết biết, ta không ngốc, vả lại ta và Lý Phong cũng không có giao tình gì, ta không rảnh quan tâm mấy chuyện này." Trầm Tử Huyên nói một cách hờ hững.

Hướng Thiên Nhai gật đầu, lách người nhường đường, nhìn Trầm Tử Huyên rời khỏi phòng họp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!