Chương 661: Không phạm khinh địch sai lầm
Tô Đồng bị đánh ngất xỉu nằm trên ghế sa lon trong phòng khách.
Nàng mặc đồ công sở, khuôn mặt tinh xảo, trên mặt đất còn có một cái túi xách.
Có vẻ như Tô Đồng vừa sửa soạn xong chuẩn bị đi làm thì bị người ta đánh ngất, ném trên ghế sa lon.
Bên cạnh đó, sáu người đàn ông ăn mặc khác nhau, tuổi tác khác nhau đang đứng nói chuyện, người trẻ tuổi nhất trong bọn hắn khoảng hơn bốn mươi, người lớn nhất thì khoảng 60.
Người đang nói chuyện lớn tuổi nhất, hắn tên Lôi Vân Mãnh, tứ đệ của Lôi Vân Phong, thiên phú võ đạo khá kém, năm nay đã 65 tuổi mà chỉ là Thánh cảnh đỉnh phong, chỉ sợ cả đời này sẽ không thể bước vào Chí Tôn cảnh.
Thực ra thiên phú võ đạo của Lôi Vân Mãnh cũng không kém, nhưng hắn mắc bệnh háo sắc, đa số thời gian đều bỏ vào chuyện hoan lạc, cảnh giới võ đạo không tăng lên cũng là hợp tình hợp lí.
Lôi Vân Mãnh nói xong, biểu hiện trên mặt 5 người khác đều trở nên quái dị.
Mọi người đều biết Lôi Vân Mãnh háo sắc, nhưng không nghĩ rằng hắn sẽ háo sắc đến trình độ này, bọn họ tới đây để làm chính sự, không phải để chơi gái!
"Tứ thúc, bây giờ không quá thích hợp. . ."
Lôi Hạo Nguyên nói một cách bất đắc dĩ.
Lôi Hạo Nguyên là con thứ hai của Lôi Vân Phong, có quan hệ chú cháu với Lôi Vân Mãnh.
Nếu như chỉ có hai chú cháu bọn họ, thì Lôi Vân Mãnh nói cái gì cũng được, nhưng mà giờ có cả người của Trịnh gia và Tiêu gia ở đây, Lôi Vân Mãnh nói vậy sẽ làm người khác xem thường Lôi gia.. . .
Quá xấu hổ.
"Làm mấy chuyện này mà cũng cần thời điểm sao?"
Lôi Vân Mãnh không thèm để ý, thậm chí còn có chút hưng phấn.
Nếu như người nằm đó không phải là Tô Đồng mà là nữ nhân của hắn, có lẽ Lôi Vân Mãnh sẽ không gấp gáp như vậy, nhưng mà người nằm đó là Tô Đồng a, dáng người tướng mạo đều là nhất đẳng, lại thêm nàng là tổng giám đốc của Osvili, khí chất nhan sắc cũng hơn đa số nữ nhân khác.
Dù cho tầm mắt của Lôi Vân Mãnh không thấp, nhưng vẫn bị Tô Đồng hấp dẫn.
"Khục khục, làm mấy chuyện này đúng là không cần thời điểm, nhưng dù sao chúng ta cũng đã thông báo cho Lý Phong, hay là cứ để Lôi thúc đi lên lầu thả lỏng tinh thần một chút?"
Lúc này Trịnh Dương vừa cười vừa nói.
"Đúng vậy, trước đại chiến nên thư giãn một chút thì mới có thể phát huy thực lực."
Nhị đệ của Trịnh Dương là Trịnh Nguyên cũng cười nói.
Trịnh Dương, Trịnh Nguyên đều là con ruột của Trịnh Đào, gia chủ Trịnh gia, Trịnh Dương là lão đại, Trịnh Nguyên là lão nhị.
"Thực ra ta cảm thấy Lôi thúc không cần phải ở đây, năm vãn bối chúng ta hợp sức là có thể diệt Lý Phong, Lôi thúc lên lầu hai vui vẻ đi."
Tiêu Cẩn cười nói.
"Đúng vậy Lôi thúc, ngươi cứ đi đi, có năm chúng ta ở đây thì chuyện này không thành vấn đề."
Đệ đệ của Tiêu Cẩn là Tiêu An cũng vỗ ngực nói.
Tiêu Cẩn và Tiêu An là con của Tiêu Du, gia chủ Tiêu gia, bọn họ là anh em ruột với Tiêu Nhiên và Tiêu Dã.
Tuy cách nói chuyện của đám người Tiêu Cẩn có phần giễu cợt, nhưng Lôi Vân Mãnh vẫn động tâm: "Các ngươi có thể lo được?"
Lôi Vân Phong phái hắn tới là muốn hắn áp trận, tuy thiên phú của Lôi Vân Mãnh không tốt, nhưng kinh nghiệm phong phú, có hắn dẫn đội phần thắng sẽ cao hơn.
"Lôi thúc, ngươi xem thường chúng ta à?"
Trịnh Dương nửa bất mãn nửa đùa cợt nói.
"Chỉ là một Lý Phong, mình ta cũng có thể giải quyết."
Trịnh Nguyên cười lạnh, ngữ khí rất khinh miệt.
"Ta cảm thấy ba vị gia chủ đánh giá Lý Phong quá cao, phái cả sáu người chúng ta tới, Lý Phong chỉ là Thánh cấp hậu kỳ, chúng ta là Thánh cấp đỉnh phong, chỉ cần một người là có thể nhẹ nhõm diệt sát hắn."
Tiêu Cẩn đắc ý nói ra, cách nói cũng rất khinh miệt.
"Nhị ca ăn nói cẩn thận một chút, quyết định của ba vị gia chủ chúng ta không thể tuỳ tiện đánh giá. Sư tử vồ thỏ cũng dùng toàn lực, những lần trước chúng ta đã xem thường Lý Phong, cho nên lần này phải cẩn thận."
Tiêu An nhắc nhở.
Lôi Hạo Nguyên gật đầu, cười nói: "Tiêu An lão đệ nói không sai, khinh địch là tối kỵ của binh gia, dù chúng ta biết lần này nhất định có thể giết Lý Phong, nhưng cũng không thể khinh thường hắn."
Bọn người Tiêu Cẩn gật đầu phụ họa.
Nhưng bọn người Tiêu Cẩn không biết là, lúc bọn họ đang thảo luận, thì Lý Phong đã dùng Ẩn Thân Thuật đi tới phòng khách.
Nghe bọn hắn nói chuyện, trên mặt Lý Phong lộ ra nụ cười trào phúng: "Đều là Thánh cấp đỉnh phong sao. . . Một đám ô hợp mà thôi!"
Lý Phong định cứu Tô Đồng trước, nhưng đột nhiên, âm thanh nhắc nhở của hệ thống vang lên: "Đinh, kí chủ, ngài có nhiệm vụ mới, có kiểm tra hay không?"
Lông mày Lý Phong nhướng lên: "Kiểm tra!"
"Nhiệm vụ: Cứu vãn nữ thần Tô Đồng (5) "
"Mô tả: Giết hoặc đánh lui sáu người Lôi Vân Mãnh, Lôi Hạo Nguyên, Tiêu Cẩn, Tiêu An, Trịnh Dương, Trịnh Nguyên, bảo vệ nữ thần Tô Đồng an toàn."
"Phần thưởng nhiệm vụ: 200 ngàn điểm kinh nghiệm, 2 triệu điểm tích lũy."
Lý Phong giật mình nói: "Mẹ nó, nhiều điểm kinh nghiệm vậy?"
Tô Đồng chỉ là Siêu Phàm hậu kỳ, người bắt cóc nàng chỉ là Thánh cấp đỉnh phong, vậy mà được thưởng kinh nghiệm phong phú như vậy, đúng là thú vị!
Đè xuống sự kinh ngạc, Lý Phong nhẹ nhàng đi đến bên cạnh ghế sa lon, định ôm Tô Đồng rời đi.
Đúng lúc này, Lôi Vân Mãnh không kìm nén được nữa, cũng đến bên cạnh ghế sa lon để ôm lấy Tô Đồng, đồng thời nói: "Nếu các ngươi chắc chắn như vậy, thì ta sẽ không tốn thêm thời gian dưới này nữa."
Ngay lúc Lôi Vân Mãnh sắp đụng vào Tô Đồng, một thân ảnh bỗng xuất hiện, đánh một quyền về phía Lôi Vân Mãnh.
Thân ảnh này xuất hiện quá đột ngột, dù Lôi Vân Mãnh có kinh nghiệm phong phú, nhưng vẫn ngây người trong nháy mắt.
Lúc Lôi Vân Mãnh theo bản năng giơ tay ra đỡ, thì người kia lại thu hồi nắm đấm, cúi người bế Tô Đồng lên, sau đó lui nhanh ra ngoài.
Đến lúc này, bọn người Tiêu Cẩn mới thấy rõ người tới là ai, bọn hắn hoảng sợ hét toáng lên: "Lý Phong? !"