Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 699: CHƯƠNG 699. BỊ TOÀN THẾ GIỚI TỪ BỎ?

Chương 662: Bị toàn thế giới từ bỏ?

Bọn người Tiêu Cẩn sững sờ, bọn họ nghĩ mãi mà không ra, tại sao Lý Phong lại đột nhiên xuất hiện ở đây?

Theo tin tình báo, thì hôm nay Lý Phong đang ở bên cạnh Ngụy Băng Khanh, lúc Lôi Vân Mãnh gọi điện thoại cho Lý Phong, Lý Phong còn đang ở cao ốc của tập đoàn Vị Lai.

Người của bọn hắn nhìn thấy Lý Phong đi cùng với Ngụy Băng Khanh vào cao ốc tập đoàn Vị Lai, chưa từng rời đi.

Vậy mà mới nói chuyện điện thoại xong không tới hai phút đồng hồ, Lý Phong đã xuất hiện trước mặt bọn hắn, con mẹ nó quá vô lý !

Càng làm cho bọn người Tiêu Cẩn cảm thấy không hiểu là, tại sao Lý Phong có thể xuất hiện đột ngột như vậy.

"Hình như các ngươi rất kinh ngạc?"

Lý Phong nhếch miệng cười trào phúng.

Tiêu Cẩn gật gật đầu trong vô thức, sau đó xấu hổ giận dữ: "Chúng ta đã sớm biết ngươi sẽ tới, có gì mà kinh ngạc!"

Tiêu An cũng cười lạnh nói: "Hừ, cho dù ngươi đến đây bằng cách nào, thì kết cục cũng chỉ có một, đó là chết! Cho nên chúng ta kinh ngạc hay không cũng không quan trọng !"

"Con mẹ nó, dám đoạt nữ nhân với lão tử, ngươi chán sống rồi à? !" Lôi Vân Mãnh nổi giận.

"Các ngươi không hiếu kỳ tại sao ta có thể đến nhanh như vậy sao?" Lý Phong đùa cợt nói.

Bọn người Tiêu Cẩn liếc nhau, trong mắt lộ vẻ tò mò.

"Hừ, muốn kéo dài thời gian tìm trợ thủ à? Đừng nằm mơ, không ai có thể giúp ngươi!" Lôi Hạo Nguyên cười ra tiếng.

"Một khi ba nhà Trịnh, Lôi, Tiêu chúng ta liên thủ, thì không ai dám tới cứu ngươi!" Trịnh nói.

Lông mày Lý Phong nhướng nên: "Thật sao?"

"Ha ha, chứ còn gì nữa?" Trịnh Dương cười giễu cợt: "Ngươi cho rằng ngươi có huyết mạch của Vương Tôn gia, thì Vương Tôn gia sẽ phái người tới cứu ngươi?"

"Ngươi đã bị Vương Tôn gia từ bỏ, hiểu không?" Tiêu Cẩn chỉ vào mặt Lý Phong, cười lạnh.

Lý Phong trợn mắt, lại nói một câu: "Thế thì đã sao?"

Thái độ lạnh nhạt của Lý Phong làm cho bọn người Tiêu Cẩn rất khó chịu: "Đúng là ngu ngốc!"

"Gia chủ ba nhà Tiêu, Lôi, Trịnh cùng nhau đến Vương Tôn gia, yêu cầu Vương Tôn gia từ bỏ ngươi."

"Vương Tôn gia chủ nhìn thấy quyết tâm của chúng ta, cho nên quyết định không nhúng tay vào nữa!"

"Nếu ngươi không tin thì có thể gọi điện thoại cho Vương Tôn gia, hỏi xem có phải như vậy hay không."

Tiêu An nói một cách trào phúng.

Theo cái nhìn của bọn hắn, sở dĩ Lý Phong bình tĩnh như vậy, là vì hắn ký thác hi vọng vào Vương Tôn gia.

Biết được sự thật, nhất định Lý Phong sẽ tuyệt vọng và hoảng sợ!

Người sợ hãi, chiến lực sẽ bị giảm xuống!

Đây là chiến lược của bọn hắn!

"Gọi điện thoại thì không cần, dù sao từ đầu tới giờ ta cũng không coi mình là người của Vương Tôn gia."

Lý Phong nhún vai, vẫn không thèm quan tâm nói.

Bọn người Tiêu Cẩn nhướng mày, mặt lộ vẻ kinh ngạc.

Lý Phong không xem mình là người của Vương Tôn gia ? Nhất định là hắn đang chém gió!

Vương Tôn gia là thế gia đứng đầu trong tứ đại cổ võ thế gia đỉnh cấp!

Bao nhiêu người nằm mơ cũng muốn gia nhập Vương Tôn gia, vậy mà Lý Phong lại chẳng thèm ngó tới?

Khó có thể tưởng tượng!

"Hừ, nói thì dễ, ai mà biết được suy nghĩ thật của ngươi như thế nào?"

Trịnh Nguyên giễu cợt.

"Biết đâu từ tận đáy lòng ngươi vô cùng hâm mộ chúng ta thì sao?"

Trịnh Dương nhún vai, mặt lộ vẻ tự đắc.

Lý Phong cười lạnh: "Trong mắt ta, các ngươi chẳng khác gì người bình thường."

Sắc mặt bọn người Trịnh Dương trở nên âm trầm!

Tiếp theo, Tiêu Cẩn nói: "Lý Phong, ngươi nghĩ là Long Hồn sẽ cứu ngươi sao?"

Lý Phong nhún nhún vai: "Nước xa không cứu được lửa gần, đạo lý này ta hiểu."

Tiêu Cẩn cười lạnh: "Không phải nước xa không cứu được lửa gần, mà là Long Hồn cũng đã từ bỏ ngươi. Từ bỏ! Là từ bỏ! Ngươi có hiểu không?"

Lông mày Lý Phong nhướng lên, không còn biểu hiện lạnh nhạt như trước.

Ngay cả Long Hồn cũng từ bỏ hắn sao? Thật đúng là tuyệt tình, dù gì thì hắn cũng đã từng cống hiến cho Long Hồn.

Mới lần trước, nếu không phải hắn cứu Trầm Tử Huyên, thì 5 lão đại Long Hồn đã đi chầu Diêm Vương.

Cống hiến lớn như vậy, mà Long Hồn nói bỏ là bỏ hắn, chuyện này thật sự làm hắn có chút thất vọng.

Đương nhiên, ba nhà Tiêu, Lôi, Trịnh cùng tạo áp lực là chuyện rất khủng bố, có điều ít nhất Trầm Tử Huyên cũng nên nói trước với hắn một tiếng chứ.

Đã như vậy, từ giờ trở đi, hắn và Long Hồn sẽ không còn quan hệ gì!

"Bây giờ ngươi đã biết tính nghiêm trọng của việc này chưa? Ngươi là người bị cả thế giới từ bỏ, sống còn có ý nghĩa gì nữa? Tự sát đi, khỏi mất công bọn ta ra tay."

Tiêu An trào phúng nói.

"Bị cả thế giới từ bỏ?" Lý Phong nhếch miệng: "Xin lỗi, Vương Tôn gia và Long Hồn từ bỏ không có nghĩa là cả thế giới từ bỏ ta."

"Còn nữa. . . Ta cũng không nghĩ tới việc nhờ Vương Tôn gia hoặc là Long Hồn ra mặt trợ giúp, ta chỉ tin tưởng vào nắm đấm của mình!"

"Ta sẽ làm bọn hắn biết quyết định lần này của mình ngu xuẩn đến cỡ nào!"

Lời nói của Lý Phong làm cho bọn người Tiêu Cẩn ngây người, sau đó bọn hắn ngửa đầu cười như điên: "Ha ha, Lý Phong, ngươi đúng là phách lối!"

"Lý Phong, ngươi muốn làm cho chúng ta chết cười sao? Nắm đấm của ngươi rất lợi hại? Đúng là ngu ngốc!"

"Lý Phong, chúng ta là Thánh cảnh đỉnh phong, trừ phi ngươi là Chí Tôn cảnh, nếu không thì ngươi hẳn phải chết không nghi ngờ!"

"Đủ rồi, đừng nói nhảm với hắn nữa, mau giết hắn, ta còn phải hưởng thụ cô nàng kia!"

Lôi Vân Mãnh cười âm hiểm, đi đầu đánh về hướng Lý Phong!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!