Chương 674: Đồng đội heo trong truyền thuyết.
Tại sao Pound Longfellow kinh hãi? Bởi vì Lôi Minh là do hắn giết!
Việc này còn nguy hiểm hơn để người khác biết hắn là người sói.
Thời đại này không giống như thế kỷ 18, 19 nữa, dù là người sói hay ma cà rồng thì sau lưng hắn còn có một cây đại thụ là gia tộc Gullit chống đỡ.
Nhưng nếu người ta biết hắn giết Lôi Minh, hắn chưa chắc đã về nổi Y quốc vì Lôi gia sẽ điên cuồng trả thù, khiến hắn phải chôn thây lại nơi này.
Con mẹ nó tên Edwin Gullit này là đồng đội heo trong truyền thuyết sao, chuyện này mà cũng nói ra được? Đúng là siêu cấp ngu ngốc!
"Pound, ngươi phải tin ta, chuyện này không phải ta nói cho Lý Phong, sao ta có thể nói việc này cho Lý Phong được, ta không phải kẻ ngốc."
Edwin Gullit vội vàng giải thích.
Nhưng mà Pound Longfellow lại không nghe hắn, còn dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Edwin Gullit, làm cho Edwin Gullit nghẹn họng.
Đúng lúc này, Lý Phong giận dữ nói: "Quả nhiên là các ngươi làm."
Pound Longfellow: "? ? ?"
Edwin Gullit: "? ? ?"
Con mẹ nó, trúng kế rồi!
"Thì ra người phương Tây cũng có 36 kế, đúng là xem thường các ngươi rồi."
Lý Phong lắc đầu trào phúng.
Nếu không phải chiến lực hắn cường đại, thì đã bị sáu người Tiêu Cẩn vây giết, việc này có 50% là công của Edwin Gullit.
"Lý Phong, việc này là hiểu lầm, ngươi nghe ta giải thích."
Edwin Gullit cúi đầu, xem ra có vẻ hơi sợ hãi, nhưng mà một cái chớp mắt tiếp theo hắn đã lui nhanh ra ngoài, sau đó quay đầu chạy.
Hắn nghĩ Lý Phong đang bắt Pound Longfellow, sẽ không rảnh tay đối phó hắn, bởi vì Lý Phong mới chỉ là Thánh cấp hậu kỳ.
Nhưng chỉ một cái chớp mắt sau, lại có một cái long trảo khổng lồ xuất hiện bắn ra từ bàn tay trái của Lý Phong, vọt tới sau lưng Edwin Gullit, tóm chặt lấy hắn, dù Edwin Gullit dùng hết toàn lực giãy dụa, cũng không thể tránh ra.
Lý Phong dùng ánh mắt trào phúng nhìn Edwin Gullit, làm cho hắn sợ hãi hét lên: "Rốt cục ngươi có cấp bậc gì? !"
"Nói tới việc này ta ngược lại phải cảm tạ ngươi, nếu không nhờ ba nhà Lôi, Trịnh, Tiêu phái người vây giết, ta đã không thể bước vào Chí Tôn cảnh."
Nói xong, Lý Phong phóng thích khí tức ra ngoài.
"Oanh."
Edwin Gullit và Pound Longfellow trợn mắt há hốc mồm!
Tại sao có thể như vậy?
Sau khi biết được cảnh giới thực của Lý Phong, Edwin Gullit tràn ngập hối hận, nếu sớm biết Lý Phong là cường giả Chí Tôn cảnh, hắn sẽ không đối đầu Lý Phong.
Chưa tới Chí Tôn cảnh thì đều là phàm nhân, Chí Tôn không thể làm nhục, người nào dám chống đối Chí Tôn đều phải chết.
Lý Phong không thèm quan tâm biểu lộ của Edwin Gullit và Pound Longfellow, dưới sự điều khiển của hắn, hai cái long trảo xuất hiện một cái "xúc tu", sau đó hai cái "xúc tu" vọt tới vị trí đan điền của hai người.
"Phốc" "Phốc "
Hai tiếng rách xuất hiện, hai người kêu thảm, Lý Phong thì dùng Thám Vân Thủ đánh hai người ngất đi, tiện tay ném qua một bên giống như ném hai túi rác.
Không phải Lý Phong không muốn giết bọn hắn, mà là hai người này còn giá trị lợi dụng, tạm thời không giết được.
Đúng lúc này, âm thanh nhắc nhở của hệ thống vang lên.
"Đinh, chúc mừng kí chủ hoàn thành nhiệm vụ, nhận được phần thưởng bao gồm. . ."
"Đinh, chúc mừng kí chủ, nhận được 50 ngàn điểm kinh nghiệm, 1 triệu điểm tích lũy, 20 điểm chinh phục."
Kí chủ: Lý Phong
Đẳng cấp: SSS-
Điểm kinh nghiệm: 189999/ 500000
Điểm tích lũy: 11800000
Điểm chinh phục: 499
Kỹ năng: 《 Thần Nguyên 》, 《 Hám Thiên Thần Quyền 》, 《 Càn Khôn Nhất Quyền 》, 《 Lăng Không Thiểm 》, 《 Phương Thốn Chi Gian 》, 《 Thanh Sơn Thủ Hộ 》, 《 Thiên Cương Tam Thập Lục thức 》, 《 Cuồng Bạo 》, 《 Thám Vân Thủ 》. . .
Nhiệm vụ đang chờ: Không
Sau khi xem thuộc tính cá nhân, Lý Phong liền cảm thấy câm nín.
Con mẹ nó, sau khi hoàn thành nhiệm vụ nhận điểm kinh nghiệm, thì cột kinh nghiệm không thèm nhúc nhích tí nào, muốn thăng cấp thành Chí Tôn cảnh quả thực quá khó khăn!
"Phải nghĩ biện pháp nhờ Long Hồn bảo hộ mẹ và các nàng, sau đó tiểu gia cùng ba nhà này đánh du kích, xem ai thua trước!"
Lý Phong âm thầm suy nghĩ, sau đó quay qua nhìn Mộ Dung Tuyết.
Hắn chưa kịp mở miệng nói chuyện, thì Mộ Dung Tuyết đã bổ nhào vào trong ngực hắn.
Lý Na vội vàng nghiêng đầu đi, nhỏ giọng nói: "Lý tổng, Tiểu Tuyết, các ngươi trò chuyện đi, ta. . . Ta đi báo cảnh sát."
Nàng đã sớm biết quan hệ của Mộ Dung Tuyết và Lý Phong không bình thường. . .
"Không cần báo cảnh sát, hai người này ta sẽ dẫn đi."
Lý Phong vỗ lưng của Mộ Dung Tuyết, cười nói.
"Vậy. . . Vậy ta. . ." Lý Na định tìm cớ khác rời khỏi nơi này.
"Ừm, ngươi có thể đi dạo phố, thả lỏng tinh thần, ta và Tiểu Tuyết nói mấy câu, tối nay ngươi hẵng quay lại với Tiểu Tuyết." Lý Phong nhìn Lý Na cười nói.
"Tối nay ngươi không ở lại sao?" Mộ Dung Tuyết thốt lên.
Nhưng mà ngay sau đó nàng biết mình lỡ miệng, khẳng định sẽ làm Lý Na hiểu lầm!
Lý Na giả bộ như không nghe thấy. . .
"Nếu như ngươi muốn ta ở lại. . . Ta sẽ ở lại." Lý Phong nhìn Mộ Dung Tuyết, cười nói: "Ngươi muốn ta ở lại không?"
Cái miệng nhỏ nhắn của Mộ Dung Tuyết khẽ nhếch, nhưng vì ngại Lý Na còn ở đây, nên không dám nói gì cả!