Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 712: CHƯƠNG 712. HÌNH ẢNH QUÁ ĐẸP

Chương 675: Hình ảnh quá đẹp

Lý Na vừa rời khỏi biệt thự, Mộ Dung Tuyết liền hỏi: "Ta ở một mình rất sợ hãi, tối hôm nay ngươi lưu lại cùng ta có được không?"

Lời này vừa nói ra, Lý Phong liền không nhịn được rung động: "Vậy ta sẽ ở lại, bất quá buổi tối có khả năng ta cần phải tới Long Hồn tham gia hội nghị khẩn cấp."

Bất quá trước đó hắn muốn suy tính vấn đề chênh lệch thời gian.

Đại Thương cách Kinh Thành không quá xa, nhưng đi máy bay cũng mất 1 tiếng rưỡi.

Hắn tới nơi này cứu Mộ Dung Tuyết chỉ dùng mấy phút, nói cách khác hắn muốn tới tổng bộ Long Hồn thì chí ít cũng phải đợi thêm ba tiếng, nếu không sẽ lưu lại sơ hở.

"Vậy sao. . ." Cái miệng nhỏ nhắn của Mộ Dung Tuyết nhếch lên, có chút không quá vui vẻ.

Trải qua sự tình lần này, Mộ Dung Tuyết không muốn rời Lý Phong 1 phút giây nào, nhưng Lý Phong đi làm chính sự, dù nàng không vui cũng chỉ có thể gật đầu đáp ứng.

Tiếp theo, Lý Phong lôi kéo Edwin Gullit, Pound Longfellow xuống tầng hầm, sau đó ngồi nói chuyện với Mộ Dung Tuyết.

Đồng thời, Lý Phong xem xét thông tin của 《 Song Tu Thần Công • phiên bản thăng cấp 》.

"《 Song Tu Thần Công • phiên bản thăng cấp 》: Kỹ năng do nhà phát triển sáng tạo ra theo cảm ngộ của bản thân."

"Ghi chú 1: Kỹ năng có giá bán 100 điểm chinh phục."

"Ghi chú 2: So với bản chưa thăng cấp, kỹ năng này sẽ phá nát bình chướng cảnh giới, nói cách khác, tu luyện theo kỹ năng này, song phương cuối cùng sẽ đạt tới cảnh giới ngang nhau, dù cả hai vốn đã có cảnh giới giống nhau, cũng có thể nhanh chóng đột phá tiếp."

Xem hết giới thiệu, Lý Phong liền cuồng hỉ.

Con mẹ nó, kỹ năng này quá mạnh rồi, gần như là ngang ngửa với 《 Thời gian quay lại 》, tuy rằng công hiệu khác biệt, nhưng đều mang tới chỗ tốt cực lớn cho Lý Phong.

Trước kia sử dụng 《 Song Tu Thần Công 》 , Lý Phong chỉ có thể giúp đám người Ngụy Băng Khanh tăng lên tới cảnh giới thấp hơn mình một cấp.

Nói cách khác, Lý Phong là Thánh cấp hậu kỳ, đám người Ngụy Băng Khanh chỉ có thể là Siêu Phàm hậu kỳ, Lý Phong là Chí Tôn sơ kỳ, đám người Ngụy Băng Khanh chỉ có thể thành Thánh cấp sơ kỳ.

Có bản thăng cấp này, Lý Phong có thể làm đám người Ngụy Băng Khanh đột phá thành cảnh giới ngang mình, mà về sau dù đã ngang cấp, bọn hắn vẫn có thể thúc đẩy nhau tiến bộ tiếp.

Con mẹ nó quả thực là quá nghịch thiên rồi.

Nếu Lý Phong cùng Trầm Tử Huyên cùng tu luyện môn công pháp này, chẳng phải là hắn có thể ở trong khoảng thời gian ngắn đột phá đến Chí Tôn hậu kỳ?

Nếu hai người tiếp tục tu luyện, biết đâu có thể song song đột phá đến Chí Tôn đỉnh phong?

Đến lúc đó, hắn lại giúp đám người Ngụy Băng Khanh tăng cảnh giới lên tới Chí Tôn đỉnh phong, vậy là 12 cường giả Chí Tôn đỉnh phong xuất hiện.

Cái gì mà cổ võ thế gia đỉnh cấp, cái gì mà Long Hồn, cái gì Ám Ảnh, cái gì mà Siêu năng cục, đều phải quỳ xuống!

Đương nhiên, trong đám người đã bao quát cả Mộ Dung Tuyết cùng Trầm Tử Huyên. . .

Hình ảnh này quá đẹp, Lý Phong có chút không dám tưởng tượng. . .

Đối diện, Mộ Dung Tuyết sững sờ.

Tại sao Lý Phong đột nhiên cười dâm tà như vậy?

Lý Phong tắt hệ thống, thu hồi nụ cười nói: "Tiểu Tuyết, ngươi có muốn trở thành cường giả võ đạo không?"

"A?" Mộ Dung Tuyết đầu tiên là sững sờ, tiếp theo lộ sắc mặt ảm đạm nói: "Muốn, nhưng ta không có thiên phú võ đạo. . ."

Nàng xuất thân từ cổ võ thế gia, hiểu rõ sức mạnh khủng bố của cường giả võ đạo, nhưng thiên phú yếu kém lại làm nàng không có cơ hội đạt thành nguyện vọng.

"Không có thiên phú cũng không sao, ta có thể giúp ngươi, có điều. . ."

Lý Phong nói đến đây thì ngậm miệng lại.

Hắn và Mộ Dung Tuyết còn có một tầng ngăn cách mỏng như tờ giấy còn chưa xuyên phá, lúc này nói ra chuyện về 《 Song Tu Thần Công 》 thì sẽ bị Mộ Dung Tuyết coi là có mục đích bất lương.

Mộ Dung Tuyết hiếu kỳ hỏi: "Làm sao? Ngươi nói nốt đi."

"Không có gì, về sau ngươi sẽ biết." Lý Phong cười thần bí, không tiếp tục đàm luận về đề tài này.

Mộ Dung Tuyết tuy rằng tò mò, nhưng Lý Phong không hé miệng, nàng cũng không tiện truy vấn.

Đến chạng vạng tối, Mộ Dung Tuyết rốt cục đã khôi phục lại tinh thần từ sợ hãi, Lý Phong ăn cơm tối với nàng xong thì gọi điện thoại cho Mạc Vấn Thiên: "Thanh Long Sứ đại nhân, ta đã đến Kinh Thành."

Đầu bên kia, Mạc Vấn Thiên ngây người, sau một lúc lâu mới lên tiếng: "Chúng ta không ở đó. . ."

Lý Phong: "? ? ?"

Hắn đang chuẩn bị hỏi tình huống thì Mạc Vấn Thiên cười khổ nói: "Ngươi nhắn tin cho Trầm Tử Huyên bảo nàng trở lại Kinh Thành đi, không cần hỏi nhiều."

Lời này vừa nói ra, Lý Phong càng thêm sững sờ, nhưng hắn cũng đại khái hiểu được, đoán chừng là Trầm Tử Huyên biết sự tình của hắn, đồng thời bởi vì việc này mà náo loạn tách ra khỏi đám người Mạc Vấn Thiên.

Con mẹ nó, không hiểu sao có chút cảm động!

Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán của Lý Phong, tình huống thực tế như thế nào còn chưa biết.

Nghĩ như vậy, Lý Phong nói: "Tốt, ta sẽ gửi tin nhắn cho Tử Long Sứ."

Kết thúc trò chuyện với Mạc Vấn Thiên, Lý Phong tìm số của Trầm Tử Huyên, gửi tin nhắn: "Tử Long Sứ, ta là Lý Phong, ta hiện tại đã an toàn, ta đang ở Kinh Thành chuẩn bị gặp mặt với Long Đầu. Ngươi mau tới đây đi."

Gửi xong tin nhắn được 1 phút đồng hồ, điện thoại liền vang chuông, là Trầm Tử Huyên gọi điện thoại tới!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!