Chương 678: Suy nghĩ một chút thì rất ăn thiệt thòi a
Khóe miệng Lý Phong giật một cái, có chút xấu hổ, hắn còn định hốt cả Trầm Tử Huyên, nhưng mà theo tình hình này thì có vẻ độ khó không nhỏ. . .
Hắn nhìn về phía bọn người Hướng Thiên Nhai: "Long Đầu, ba vị Long Sứ, các ngươi có muốn đổi ý không?"
Bốn người Hướng Thiên Nhai liếc nhau, sau đó cùng nhau lắc đầu.
Cứu Vãn Nữ Thần Hệ Thống Trailer
Lý Phong thở phào, sau đó lên tiếng: "Vậy ta cám ơn Long Đầu cùng ba vị Long Sứ trước! Để báo đáp lại, ta xin giao hung phạm giết hại Lôi Minh cho mấy vị đại nhân xử trí."
Nghe câu này, bọn người Hướng Thiên Nhai vụt đứng dậy.
Ban nãy bọn họ không hỏi Lý Phong có giết Lôi Minh hay không, vì mọi người đều nghĩ vậy.
Ai ngờ Lý Phong lại nói muốn giao hung thủ giết hại Lôi Minh ra, chẳng lẽ có người khác giết Lôi Minh?
Nếu như vậy, thì bọn họ sẽ dễ ăn nói với Lôi gia!
"Lý Phong, ngươi đang nghiêm túc sao?" Mạc Vấn Thiên lấy lại tinh thần.
"Đương nhiên, ngươi mở cốp chiếc xe Minivan ta lái tới là biết có phải thật hay không." Lý Phong nhún nhún vai, sau đó đặt chìa khoá Minivan lên bàn.
Mạc Vấn Thiên nhìn Hướng Thiên Nhai, Hướng Thiên Nhai gật gật đầu, Mạc Vấn Thiên liền cầm chìa khóa ra khỏi phòng họp.
Mấy phút sau, Mạc Vấn Thiên dẫn theo Edwin Gullit, Pound Longfellow quay lại.
Sau khi làm bọn hắn làm tỉnh lại, Mạc Vấn Thiên liền thẩm vấn bọn hắn ngay trước mặt mọi người, Long Hồn có nhiệm vụ tình báo, cho nên Mạc Vấn Thiên có rất nhiều thủ đoạn hữu dụng.
Edwin Gullit và Pound Longfellow đã bị phế thành người thường, làm sao chịu nổi sức mạnh của Mạc Vấn Thiên? Chỉ một lát sau bọn hắn đã cúi đầu nhận tội.
"Vậy là Pound Longfellow giết Lôi Minh, sau đó hủy thi diệt tích? Các ngươi xử lý thi thể như thế nào?"
Hướng Thiên Nhai hỏi.
Phải tìm ra manh mối, bọn hắn mới có thể bàn giao với Lôi gia.
"Bị ta ăn. . ." Pound Longfellow nói.
Đám người Hướng Thiên Nhai: "? ? ?"
"Hắn là người sói."
Lý Phong chen miệng vào.
Đồng tử đám người Hướng Thiên Nhai co rụt lại!
Người sói, là người sói!
Lý Phong không biết nhiều về người sói và ma cà rồng nhưng mà đám người Hướng Thiên Nhai là cường giả đỉnh phong của thế giới, cho nên biết khá nhiều tin tức.
Hai loài này đã gần như tuyệt chủng, không ngờ gia tộc Gullit thuê một tên người sói làm quản gia.
Nếu việc này được đưa ra ánh sáng, chắc chắn sẽ gây nên đả kích cực lớn với danh dự của gia tộc Gullit.
Nghĩ đến đây, trong lòng Hướng Thiên Nhai đã có kế sách để chèn ép gia tộc Gullit, nhưng mà phải chờ tới lúc bọn họ giúp Lý Phong vượt qua nguy cơ đã.
Sau khi biết rõ chân tướng, Hướng Thiên Nhai nhờ Mạc Vấn Thiên mang Edwin Gullit và Pound Longfellow đi về phòng tạm giam.
Sau đó Hướng Thiên Nhai định hỏi Lý Phong xem mười một người mà hắn nói là ai.
Nhưng không chờ hắn mở miệng, Trầm Tử Huyên đã hỏi trước: "Nói ta nghe mười một người bạn gái của ngươi là ai?"
"Ách. . ." Lý Phong há hốc mồm, có chút xấu hổ.
"Sao, dám làm mà không dám nói?" Trầm Tử Huyên trào phúng.
Hàm răng Lý Phong khẽ cắn chặt: "Có cái gì mà không dám, Ngụy Băng Khanh, Tô Đồng. . ."
Sau đó hắn nói tên tất cả nữ nhân của mình ra.
"Ngay cả Hứa Mạn và Mộ Dung Tuyết cũng là nữ nhân của ngươi? Còn có Tiêu Lăng Phi?" Lần này Trầm Tử Huyên khiếp sợ thật sự.
Không chỉ có Trầm Tử Huyên chấn kinh, mà bốn người Hướng Thiên Nhai cũng chấn kinh.
Ngụy Băng Khanh, Tô Đồng, Tống Uyển Quân. . . Những nữ nhân này có quan hệ với Lý Phong thì bọn họ đã biết, nhưng Hứa Mạn, Mộ Dung Tuyết, Tiêu Lăng Phi thì hơi quá rồi !
Hứa Mạn là Thiên Hậu, có vô số fan trên toàn cầu, là tình nhân trong mộng của vô số nam nhân.
Mộ Dung Tuyết là Tiểu Thiên Hậu giới ca hát, cũng có vô số nam nhân nguyện chết vì nàng.
Còn Tiêu Lăng Phi là con riêng của Tiêu Nhiên Tiêu gia, nắm trong tay Phong Vũ lâu.
Không lẽ kiếp trước Lý Phong từng cứu hệ ngân hà, cho nên kiếp này mới đồng thời có được các nàng?
Còn Tưởng Vận Trúc, Tưởng Mộng Dao có quan hệ dì cháu mà Lý Phong cũng có thể đớp được!
Sau khi hết khiếp sợ, Mạc Vấn Thiên, Nhậm Thương Sinh kích động, nói về cua gái bọn họ kém xa Lý Phong cả vạn dặm.
Nếu như Lý Phong là Tình Thánh, thì bọn hắn chỉ là học sinh, nếu có thể nhờ Lý Phong dạy cho mấy chiêu, thì còn lo gì không giải quyết được Trầm Tử Huyên?
"Ngươi đúng là biết hưởng thụ." Trầm Tử Huyên thu hồi thần sắc kinh ngạc, nói bằng giọng phức tạp.
“Khụ khụ.” Lý Phong vội ho một tiếng, không nói gì cả.
Hắn còn biết nói gì, rằng hắn may mắn, hay những nữ nhân của hắn bị mù? Tốt nhất là im lặng.
Lúc này Hướng Thiên Nhai hơi thổn thức nói: "Tuy như vậy không tốt lắm, nhưng ta vẫn muốn nói. . . Ta có chút hâm mộ ngươi."
Nhậm Thương Sinh, Mạc Vấn Thiên, La Thái Bạch gật đầu trong vô thức, nhưng ngay sau đó Nhậm Thương Sinh liền nghiêm mặt nói: "Ta sẽ không hâm mộ, cả đời này ta chỉ có thể thích một nữ nhân, đó chính là. . ."
"Ngươi câm miệng cho ta!" Trầm Tử Huyên không muốn nghe câu này, lập tức ngắt lời.
Nhậm Thương Sinh ngượng ngùng ngậm miệng lại.
Mạc Vấn Thiên cười "hắc hắc" một tiếng.
Có điều hắn còn chưa kịp mở miệng, Trầm Tử Huyên đã lạnh lùng nói: "Ngươi nói chuyện thì được, nhưng đừng nói về ta, nếu không thì ngươi cứ chống mắt lên xem ta xử lý ngươi như thế nào!"
Mạc Vấn Thiên: ". . ."
Ta còn chưa mở miệng mà, sao ngươi biết ta muốn nói gì?
“Khụ khụ.”Hướng Thiên Nhai vội ho một tiếng, nói sang chuyện khác: "Tuy số lượng người nhà của ngươi khác với suy đoán của chúng ta, nhưng lời chúng ta đã hứa thì sẽ không thay đổi."
Hướng Thiên Nhai nói câu này nghĩa là đã đồng ý với thỉnh cầu của Lý Phong.
Tiếp theo, mọi người lại thương thảo một số chi tiết, sau đó Lý Phong rời khỏi tổng bộ, lúc chuẩn bị mở cửa Minivan quay về nhà Mộ Dung Tuyết thì một người đột nhiên đuổi theo.
"Mang ta đi, từ giờ trở đi, ta muốn bảo vệ ngươi một tấc không rời."
Trầm Tử Huyên đến trước mặt Lý Phong, nói.
Lý Phong: "? ? ?"