Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 716: CHƯƠNG 716. COI NHƯ TA KHÔNG CÓ MẶT

Chương 679: Coi như ta không có mặt

Lý Phong thật sự sững sờ.

Trầm Tử Huyên muốn làm bảo tiêu cận thân, một tấc không rời khỏi hắn?

Tuy rằng được đại mỹ nữ như vậy ở cạnh là chuyện đáng vui mừng, nhưng như vậy sẽ rất bất tiện, ví dụ như đợi chút nữa hắn đi tìm Mộ Dung Tuyết, mang theo Trầm Tử Huyên thì sao có thể xuống tay được?

"Thế nào, ngươi không muốn cho ta đi theo?"

Trầm Tử Huyên nhìn ra Lý Phong đang do dự, nhất thời nội tâm rất khó chịu.

"Dĩ nhiên không phải!" Lý Phong vội vàng phủ nhận, tiếp theo hắn chuyển giọng: "Ta chẳng qua là cảm thấy nam nữ khác nhau, ngươi đi theo ta sẽ không tiện lắm mà thôi."

"Hừ, ta thấy rõ ràng là ngươi sợ ta quấy rầy ngươi hẹn hò với bạn gái." Trầm Tử Huyên nhanh chóng xem thấu suy nghĩ trong lòng Lý Phong, cười lạnh nói.

"Khụ khụ." Lý Phong ho một tiếng, bất đắc dĩ thừa nhận: "Cái này là một phần thôi, chủ yếu là. . ."

"Được rồi, ngươi không cần giải thích, ta hiểu." Trầm Tử Huyên trực tiếp ngắt lời hắn: "Ngươi cứ làm chuyện của ngươi, ta coi như không thấy không nghe là được rồi chứ gì?"

Lý Phong: ". . ."

Vừa nghĩ tới chuyện hắn cùng Mộ Dung Tuyết tu luyện Song tu thần công, Trầm Tử Huyên lại ở một bên quan sát, Lý Phong liền cảm thấy toàn thân không được tự nhiên.

"Bình thường lúc tu luyện ở bên cạnh ngươi có người nhìn không?" Lý Phong hỏi.

Trầm Tử Huyên sững sờ: "Không có, tu luyện thì sao có thể để người khác nhìn thấy."

"Thế thì. . ."

"Ta ở bên cạnh phòng ngươi ." Trầm Tử Huyên lại ngắt lời hắn tiếp: "Ngươi giết 6 người Tiêu, Trịnh, Lôi gia, sớm muộn gì cũng bị bọn hắn phát hiện, sau đó tất nhiên là điên cuồng trả thù, dù có Long Hồn, Vương Tôn gia kiềm chế đi nữa, tình huống của ngươi cũng không quá lạc quan."

"Đúng rồi, ngươi còn chưa biết 1 chuyện, Vương Tôn gia đã quyết định bảo vệ ngươi, chắc hẳn rất nhanh sẽ có người Vương Tôn gia chủ động liên hệ."

Nghe xong lời này Lý Phong liền đáp: "Ta và Vương Tôn gia không có quan hệ gì."

Hắn tìm Long Hồn đã là hành động bất đắc dĩ, bởi vì trừ Long Hồn hắn không nghĩ ra còn có thế lực nào đủ sức bảo vệ người nhà mình.

Còn Vương Tôn gia. . .

Nếu như lúc ba nhà đi tìm Vương Tôn gia, Vương Tôn gia nói muốn bảo vệ hắn, vậy hắn khẳng định sẽ có chút cảm động, nhưng buông tha hắn xong lại nói muốn bảo vệ hắn, thì hắn sẽ không hề cảm kích.

Bởi vì hắn biết trong này khẳng định có nguyên nhân, có lẽ là nghe nói hắn bước vào Chí Tôn cảnh, mà tin tức này rất có thể là đám người Hướng Thiên Nhai cố ý để lộ ra, bởi vì Long Hồn cần trợ thủ!

Trầm Tử Huyên nhíu mày lại: "Ngươi nghiêm túc?"

"Vô cùng nghiêm túc." Lý Phong nhún nhún vai, tiếp theo cười khổ nói: "Ta rất cảm kích Tử Long Sứ đại nhân bảo vệ ta, nhưng bắt Tử Long Sứ đại nhân đi theo bên cạnh thì thật sự là. . ."

"Được, ta ngủ trong xe, còn dám cự tuyệt ta sẽ làm ngươi đẹp mặt."

Nói xong Trầm Tử Huyên liền đẩy Lý Phong vào xe.

Lý Phong: ". . ."

Lái xe trở lại biệt thự của Mộ Dung Tuyết rồi, Lý Phong liền mời Trầm Tử Huyên đi vào.

Tuy rằng Trầm Tử Huyên nói sẽ ngủ trong xe, nhưng hắn không thể thật sự làm vậy.

Ai biết Trầm Tử Huyên vậy mà cự tuyệt.

Ngay tại thời điểm Lý Phong muốn mời tiếp, thì Mộ Dung Tuyết ra đón: "Lý Phong, ngươi trở về rồi sao?"

"Ta. . ." Lý Phong há miệng, không biết nên nói thế nào cho phải.

"Đừng nói ta ở đây, cứ coi như ta không tồn tại, đi đi."

Trầm Tử Huyên truyền âm cho Lý Phong. sau đó đẩy Lý Phong ra khỏi xe.

Trong nháy mắt đó, Mộ Dung Tuyết đi tới bên cạnh, hoàn toàn không thấy được bên trong xe còn có Trầm Tử Huyên đang ngồi.

Mộ Dung Tuyết đã đổi bộ đồ đang mặc, không còn trang phục bình thường như ban ngày, mà là một cái quần dài màu lam, triệt để bày ra dáng người bốc lửa của nàng.

Trang điểm trên mặt cũng có biến hóa, không còn là vẻ trang nhã như trước, mà là loại diễm lệ, khiến người xem cảm thấy rất vừa mắt.

Hiện tại đã là 11 giờ tối, thường ngày thì Mộ Dung Tuyết đã nghỉ ngơi, nhưng bây giờ nàng mặc một thân trang phục lộng lẫy, rõ ràng là vì nghênh đón Lý Phong.

Ánh mắt Lý Phong sáng lên: "Tiểu Tuyết, ngươi lại xinh đẹp hơn trước rồi."

"Thật sao?" Mộ Dung Tuyết thấy trong lòng ngọt ngào như được rót mật, vội vàng lôi kéo Lý Phong tiến vào biệt thự.

Đi vào phòng khách rồi, Mộ Dung Tuyết liền lấy cho Lý Phong một đôi dép lê.

Lý Phong vừa muốn cúi lưng thay dép lê, Mộ Dung Tuyết đã đoạt trước một bước khom người xuống, giúp Lý Phong cởi dây giày.

Tình cảnh này trực tiếp làm Lý Phong sững sờ ngay tại chỗ.

Hắn và Mộ Dung Tuyết tuy rằng đang mập mờ, nhưng quan hệ còn chưa phát triển đến mức độ kia, mà dù là người yêu, cũng rất ít người bạn gái nào hạ mình tới mức này.

"Tiểu Tuyết, chuyện này để ta tự làm là được rồi."

Sau khi ngây người, Lý Phong liền nâng đỡ Mộ Dung Tuyết đứng dậy.

Mộ Dung Tuyết ngẩng đầu cười một tiếng: "Không sao, ta thích làm chuyện này cho ngươi."

Lý Phong: "? ? ?"

Không phải chứ. . . Mộ Dung Tuyết có ý gì, biến tướng thổ lộ sao?

"Không cần kinh ngạc như vậy, ngươi cứu ta, ta giúp ngươi thay dép lê thì đã làm sao?"

Mộ Dung Tuyết liếc Lý Phong một cái, tràn ngập quyến rũ.

Được Mộ Dung Tuyết hầu hạ, Lý Phong thay dép lê, sau đó đi đến chỗ ghế sa lon ngồi xuống.

Tiếp theo, Mộ Dung Tuyết cầm tới bình rượu vang đỏ: "Uống chút không?"

"Được." Lý Phong cười nói.

Rất nhanh, hai người cầm ly rượu lên cụng ly: "Dzô."

"Lý Phong, ta nghĩ kỹ rồi."

Qua ba lượt rượu, Mộ Dung Tuyết đã có chút say, đột nhiên mở miệng nói.

Lý Phong bị câu nói bất ngờ này làm cho sững sờ:

"Ta muốn làm bạn gái của ngươi." Khuôn mặt Mộ Dung Tuyết đỏ lên, cúi đầu nói.

Lý Phong sững sờ.

Đây là thổ lộ a, cái này nhất định là thổ lộ đúng không?

Tuy rằng hắn cũng rất chờ mong, nhưng đến giờ phút này vẫn còn có chút không dám tin tưởng lỗ tai mình.

"Ta không ngại ngươi có nhiều nữ nhân, bởi vì ta không muốn mất ngươi."

Mộ Dung Tuyết đặt chén rượu xuống, đi đến trước mặt Lý Phong nói rằng: "Vậy. . . Ngươi có nguyện ý làm bạn trai của ta không?"

Sau khi Lý Phong rời đi, Mộ Dung Tuyết cân nhắc thật lâu, nàng tự hỏi tình cảm Lý Phong dành cho mình, cũng tự hỏi tình cảm mình dành cho Lý Phong.

Sau đó nàng liền quyết định.

Lý Phong đứng dậy nắm lấy tay của Mộ Dung Tuyết, hít sâu một cái nói: "Vô cùng vinh hạnh, thưa tiểu thư tôn quý."

"Ừm, vậy thì từ giờ trở đi chúng ta sẽ ở cùng nhau a, về sau mãi mãi không tách rời."

Nói xong, Mộ Dung Tuyết cười một tiếng, giống như vợ hiền dịu dàng giúp Lý Phong sửa sang lại cổ áo, sau đó lôi kéo hắn đi về phía phòng ngủ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!