Chương 682: Đại chiến bạo phát
"Hướng Long Đầu, ngươi cảm thấy đám người kia sẽ quyết định thế nào?"
Sắc mặt Vương Tôn Hoành ngưng trọng.
"Khó mà nói." Hướng Thiên Nhai thở dài: "Ta chỉ lo bọn họ sẽ ra tay bất ngờ với Lý Phong."
Lông mày Vương Tôn Hoành nhướng lên: "Ngươi nói là. . . Sau khi bọn họ trở về sẽ động thủ với Lý Phong? Không thể nào, bọn họ không sợ khai chiến cùng chúng ta sao?"
"Nếu như Lý Phong chết thì sẽ mất đi giá trị, lúc đó không lẽ chúng ta sẽ vì một người chết mà khai chiến cùng ba nhà sao?" Hướng Thiên Nhai hỏi ngược lại.
Vương Tôn Hoành hiểu được.
"Ta thấy chúng ta cần phải tìm Lý Phong, bảo vệ hắn."
Hướng Thiên Nhai thở dài, cảm thấy bất đắc dĩ.
Hắn không nghĩ tới mọi chuyện sẽ phát triển đến trình độ này, hắn cho rằng hắn và Vương Tôn Hoành liên hợp, thì ba người Tiêu Du sẽ từ bỏ việc truy sát Lý Phong, không ngờ hắn đánh giá quá thấp quyết tâm giết Lý Phong của ba người Tiêu Du.
Nhưng mà việc đã đến nước này, hắn phải tiếp tục, dù kết quả sẽ rất tồi tệ, hắn cũng không thể nhượng bộ, một khi hắn nhượng bộ, uy nghiêm Long Hồn sẽ mất hết, sau này làm sao Long Hồn quản lý được cổ võ giới của Hoa Hạ nữa?
Vương Tôn Hoành gật đầu, hắn cũng nghĩ như Hướng Thiên Nhai, nếu để bọn người Tiêu Du giết Lý Phong, thì mặt mũi của hắn biết để đâu?
Sau đó, Hướng Thiên Nhai nhận được tin tức từ Trầm Tử Huyên, biết được nơi Lý Phong đang ở, vội vàng mang theo ba người Mạc Vấn Thiên chạy tới.
Vương Tôn Hoành thì trở lại Vương Tôn gia, mang theo tất cả cường giả Chí Tôn cảnh trong tộc chạy đến chỗ của Mộ Dung Tuyết.
Về phần ba người Tiêu Du.
Sau khi ra khỏi tổng bộ Long Hồn, Lôi Vân Phong, Trịnh Đào liền bất mãn chất vấn: "Tiêu huynh, tại sao ngươi kéo chúng ta đi?"
"Tiêu huynh, đừng nói là ngươi sợ bọn họ nhé,"
Tiêu Du lắc đầu cười một tiếng: "Lôi huynh, Trịnh huynh, trong mắt các ngươi Tiêu Du ta là người nhát gan như vậy sao?"
"Ta chỉ là dùng kế hoãn binh mà thôi, chắc chắn là chúng ta không thể bỏ qua như vậy, đối đầu trực diện với Vương Tôn gia và Long Hồn không phải chuyện tốt gì."
Ánh mắt Lôi Vân Phong sáng lên: "Ngươi nói là. . ."
"Tiên hạ thủ vi cường?" Trịnh Đào không ngốc, vừa nói là đã đoán được ý của Tiêu Du.
(tiên hạ thủ vi cường: hạ thủ trước sẽ có lợi thế)
"Đúng, ta nói thương nghị, là để tranh thủ thời gian giết Lý Phong, chỉ cần giết Lý Phong xong, Vương Tôn Hoành và Hướng Thiên Nhai sẽ không vì một người chết mà tử chiến cùng chúng ta" Tiêu Du đắc ý nói.
"Diệu kế!"
"Chủ ý này rất hay!"
Hai người Lôi Vân Phong ào ào vỗ tay tán thưởng.
Tiêu Du khoát khoát tay: "Chúng ta trở về đi, mỗi người mang theo cường giả Chí Tôn trong tộc tới, dùng thời gian nhanh nhất để giết chết Lý Phong, sau đó chúng ta sẽ báo cho Hướng Thiên Nhai và Vương Tôn Hoành."
"Tốt, lần này chúng ta nhất định phải giết Lý Phong, báo thù cho Tiêu Cẩn hiền chất!" Trong mắt Lôi Vân Phong lóe ra vẻ thù hận, lạnh giọng nói.
Trịnh Đào gật gật đầu, sau đó cau mày nói: "Nhưng mà vấn đề là chúng ta đi đâu tìm được Lý Phong? Tìm không ra hắn thì kế hoạch chỉ là nói suông."
Tiêu Du đồng ý nói: "Phát động tất cả mọi người, tìm ra Lý Phong!"
Tam đại cổ võ thế gia đỉnh cấp Trịnh, Tiêu, Lôi cùng nhau xuất lực, nên rất nhanh bọn họ liền biết Lý Phong đang ở bên trong biệt thự của Mộ Dung Tuyết.
4 giờ sáng, Tiêu Du, Lôi Vân Phong, Trịnh Đào, mỗi người chỉ huy bốn vị cường giả Chí Tôn cảnh đi đến bên ngoài biệt thự của Mộ Dung Tuyết.
Vừa mới vây quanh biệt thự, cường giả Chí Tôn cảnh của Vương Tôn gia và Long Hồn đã đi tới.
Bên phía Vương Tôn gia có sáu vị cường giả Chí Tôn cảnh, Long Hồn thì có bốn vị, so sánh với mười lăm Chí Tôn cảnh bên đám người Tiêu Du thì ít hơn 5 người.
Cho dù tăng thêm Trầm Tử Huyên, thì bọn họ vẫn kém 4 người.
Lúc hai nhóm người chạm mặt, bầu không khí trở nên khẩn trương, sắc mặt ba người Tiêu Du, Lôi Vân Phong, Trịnh Đào trở nên khó coi.
Bọn họ không nghĩ tới Vương Tôn Hoành, Hướng Thiên Nhai lại dẫn người bảo vệ chỗ này, vậy là ý đồ của bọn họ đã bị đoán được.
"Vương Tôn huynh, ta không hy vọng chúng ta sẽ khai chiến."
Tiêu Du than thở.
"Ta cũng không hy vọng chúng ta sẽ khai chiến, bỏ qua đi, oan oan tương báo đến khi nào mới dứt?"
Vương Tôn Hoành lạnh nhạt nói.
"Mọi chuyện đã đến tình trạng này, sao có thể dễ dàng bỏ qua như vậy ?"
Tiêu Du trầm giọng nói.
"Đúng vậy, không dễ dàng từ bỏ như vậy được."
Vương Tôn Hoành lại thở dài.
"Nói nhiều như vậy làm gì, nếu các ngươi khăng khăng muốn bảo vệ Lý Phong, vậy chúng ta đành phải phân thắng bại!"
Tính tình của Lôi Vân Phong rất táo bạo, nhịn không được mở miệng quát.
"Đúng, người chúng ta đông hơn, nếu đánh nhau thì các ngươi sẽ không phải là đối thủ của chúng ta!"
Trịnh Đào hung hăng quát.
"Đánh thì đánh, ai sợ ai?" Mạc Vấn Thiên cũng rất nóng tính, vén tay áo lên trước.
"Đừng tưởng rằng các ngươi nhiều người là có thể thắng, lão tử thân kinh bách chiến, không phải chưa từng lấy một địch nhiều, ta sợ cái rắm gì?" Nhậm Thương Sinh cũng điên lên, vểnh mũi lên trời mắng.
Mọi người đều là cường giả Chí Tôn cảnh, ai cũng kiêu ngạo vô cùng, không ai phục ai.
"Tốt, nếu các ngươi muốn chiến, vậy thì chiến mẹ đi!"
Nói xong, Tiêu Du liền suất lĩnh tộc nhân phóng về phía bọn người Mạc Vấn Thiên.
Hai người Lôi Vân Phong, Trịnh Đào không cam lòng yếu thế, cũng chỉ huy tộc nhân phóng tới chỗ bọn người Vương Tôn Hoành.
Đại chiến bùng nổ!
Lúc này, Lý Phong nghe được động tĩnh bên ngoài, vội vàng kết thúc tu luyện cùng Mộ Dung Tuyết: "Tiểu Tuyết, có gì đó không ổn, chúng ta rời khỏi nơi này trước đi."
Bởi vì ở chung quanh có bức tường chân khí, cho nên Lý Phong không nghe được cuộc nói chuyện của đám người Hướng Thiên Nhai, nhưng lại cảm nhận được sự chấn động trên mặt đất.
Hơn hai mươi cường giả Chí Tôn cảnh đồng loạt ra tay, động tĩnh không khác gì trời rung đất lở, vô cùng khủng bố.
Mộ Dung Tuyết cũng cảm giác được, sợ hãi nói: "Chuyện gì xảy ra vậy?"
Lý Phong không giải thích nhiều: "Dọn dẹp một chút, ta mang ngươi rời khỏi nơi này rồi nói sau."
Lý Phong chuẩn bị dùng Không gian truyền tống thuật đưa Mộ Dung Tuyết đến Minh Châu, thoát khỏi vòng vây.
Rất nhanh, hai người dọn dẹp xong, Lý Phong nắm tay Mộ Dung Tuyết mở ra Không gian truyền tống thuật, ngay lúc hai người sắp đi tới nơi khác, một dáng người yểu điệu đột nhiên xông tới.
Chính là Trầm Tử Huyên!
Sắc mặt Lý Phong hơi biến, muốn ngừng lại nhưng đã không kịp, trên người hắn và Mộ Dung Tuyết phát sáng lên.
Khi Trầm Tử Huyên thấy cảnh này thì hơi sững sờ, nhưng ngay sau đó nàng liền nhanh như điện phóng về phía Lý Phong, bắt lấy tay hắn nói: "Bọn Tiêu Du dẫn người tới giết ngươi, chúng ta mau rời khỏi nơi này."
Nói xong, một luồng bạch quang lóe lên, ba người biến mất khỏi phòng ngủ.
Mấy luồng năng lượng cuồng bạo đánh vào biệt thự, cả tòa biệt thự bị san thành bình địa!
Sau khi tro bụi tiêu tán, trên mặt đất xuất hiện một cái hố to.