Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 720: CHƯƠNG 720. NGƯỜI ĐI TRÀ LẠNH

Chương 683: Người đi trà lạnh.

"Ha ha, Vương Tôn huynh, Hướng Long Đầu, Lý Phong đã chết, các ngươi còn muốn đánh với chúng ta sao?"

Tiêu Du cười ha hả, thoát ra khỏi chiến trường, cười to nói.

Lôi Vân Phong, Trịnh Đào cùng đám cường giả Chí Tôn hậu kỳ khác cũng đều lui ra bên ngoài vòng chiến.

Năm Chí Tôn hậu kỳ đồng loạt ra tay, còn dùng tuyệt kỹ áp đáy hòm, lực phá hoại không cần nói cũng biết.

Tuy rằng lực phòng ngự của Chí Tôn cảnh không yếu, nhưng bị 5 người Tiêu Du hợp kích, Chí Tôn cảnh cũng sẽ bị trọng thương thậm chí bỏ mình.

Trước đó bọn hắn còn cảm ứng được trong biệt thự có 3 sinh mệnh, giờ phút này đã biến mất, vậy nói rõ Lý Phong, Mộ Dung Tuyết và 1 người nữa không rõ thân phận đã chết.

Mục đích đạt thành, bọn họ tự nhiên không cần tiếp tục đánh.

Đối diện, Vương Tôn Hoành, Hướng Thiên Nhai lộ sắc mặt khó coi nói: "Tạm thời dừng tay!"

Đám người Long Hồn và Vương Tôn gia lui khỏi chiến trường.

Trong lúc nhất thời, không gian im ắng, tiếng kim rơi cũng có thể nghe được.

"Như vậy mới đúng chứ, mọi người đều là bằng hữu, chém chém giết giết để làm gì?" Tiêu Du cười đắc ý nói.

Hướng Thiên Nhai, Vương Tôn Hoành không nói một lời, sắc mặt khó coi.

Đúng lúc này, Mạc Vấn Thiên gấp gáp rối loạn nói: "Long Đầu, Tử Huyên có phải cũng ở nơi đây đúng không?"

"Hẳn là như vậy." Hướng Thiên Nhai lộ sắc mặt âm trầm nói.

Sắc mặt Mạc Vấn Thiên trắng bệch: "Vậy thì. . . Chẳng phải là. . ."

Hướng Thiên Nhai quát lớn 1 tiếng: ”Im mồm, tỉnh táo lại cho ta, để ta suy nghĩ một chút đã.”

Qua chấn kinh lúc đầu, Hướng Thiên Nhai phát giác được điểm không thích hợp.

Dù là 5 người Tiêu Du đồng loạt ra tay, nhưng công kích trải quá rộng, lực công kích sẽ yếu bớt.

Lý Phong là Chí Tôn sơ kỳ, có thể sẽ không sống được, nhưng Tử Huyên là Chí Tôn hậu kỳ, nàng nhiều lắm là thụ thương, không thể chết được.

Chẳng lẽ trong khoảnh khắc đó, Tử Huyên phát hiện tình thế bất lợi nên đã rời đi trước?

Nhậm Thương Sinh cũng nghĩ đến điểm này, nhất thời tỉnh táo lại: "Thế nhưng Lý Phong . ."

"Lý Phong tám thành đã. . ." Nói đến đây Hướng Thiên Nhai thở dài.

Một bên khác, Vương Tôn Hoành cũng im lặng.

Đến nước này thì nhiều lời vô ích.

Kết quả tốt nhất là xem như sự kiện này chưa từng xảy ra, bốn nhà tiếp tục duy trì quan hệ trước kia.

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là Lý Phong chết thật.

Ngay sau đó, Vương Tôn Hoành sai người tiến đến xem xét hiện trường, Tiêu Du, Hướng Thiên Nhai cũng phái người đi kiểm tra hiện trường.

Rất nhanh đã có người báo cáo: "Không phát hiện thi thể, thậm chí ngay cả huyết nhục cũng không phát hiện."

Kết quả này lập tức làm đám người Vương Tôn Hoành sửng sốt.

Không có thi thể cũng không có huyết nhục, chẳng lẽ Lý Phong không chết? Không thể nào, bọn họ rõ ràng cảm ứng được trong biệt thự có ba khí tức sinh mệnh.

Dù Trầm Tử Huyên chạy được, Lý Phong có thể mang theo Mộ Dung Tuyết chạy thoát sao?

Hay là. . . Đợt công kích kia đã đánh cho Lý Phong cùng Mộ Dung Tuyết tan thành mây khói?

Khả năng này vẫn tồn tại. . .

Chỉ là không phát hiện thi thể Lý Phong vẫn làm đám người Tiêu Du có chút không yên lòng.

"Đừng suy nghĩ nhiều, hắn khẳng định chết rồi, ta không thấy có người nào chạy ra." Lôi Vân Phong an ủi Tiêu Du, đồng thời cũng là đang an ủi mình.

"Ừm, chỉ là không tìm được thi thể của hắn làm trong lòng ta không quá dễ chịu." Sắc mặt Tiêu Du biến ảo không ngừng, nói.

Đối diện, Vương Tôn Hoành cùng Hướng Thiên Nhai cũng ghé đầu vào nói cái gì đó, bọn họ cũng đang suy đoán Lý Phong còn sống hay không.

Hai người Mạc Vấn Thiên thì đang lo lắng cho Trầm Tử Huyên. Theo lý thuyết công kích như vậy không đủ uy hiếp tới sinh mệnh Trầm Tử Huyên, nhưng bọn họ vẫn không yên lòng.

3 người Lý Phong chạy thoát rồi, hay là đã bị năng lượng cuồng bạo đánh cho tan nát, không lưu lại một chút dấu vết nào?

Thật giống như có một đám sương mù bao phủ nơi này, tất cả mọi người đều không thấy không rõ chân tướng.

Không biết qua bao lâu, Tiêu Du nói: "Người nhà Lý Phong vẫn còn, nếu hắn không chết, chắc chắn sẽ không ngồi nhìn chúng ta đối phó người nhà hắn."

Lời này vừa nói ra, ánh mắt Lôi Vân Phong cùng Trịnh Đào sáng lên.

Đối diện, Vương Tôn Hoành cùng Hướng Thiên Nhai hơi biến sắc!

"Ba vị gia chủ, họa không ảnh hưởng tới người nhà, ta đã đáp ứng Lý Phong bảo hộ người nhà của hắn, xin ba vị gia chủ đừng làm ta khó xử." Hướng Thiên Nhai trầm giọng nói.

Sau đó hắn lại nhìn Vương Tôn Hoành, Vương Tôn Hoành không lên tiếng, cái này khiến Hướng Thiên Nhai có chút thất vọng.

Tiêu Du cười ha hả: "Yên tâm đi Hướng Long Đầu, ta có chừng mực."

Đây cũng chỉ là nói miệng mà thôi, bọn họ thật sự làm gì người nhà Lý Phong thì đã sao, Hướng Thiên Nhai sẽ vì một người chết mà ra mặt? Không có khả năng!

Quả nhiên, Hướng Thiên Nhai trầm mặc gật gật đầu, sau đó nháy mắt với 3 người Mạc Vấn Thiên, rồi rời khỏi nơi đây.

Tiếp đó, Vương Tôn Hoành lại cùng 3 người Tiêu Du nói chuyện, giống như chưa từng xảy ra cái gì.

3 người Tiêu Du cũng không cố ý làm Vương Tôn Hoành khó xử, bốn nhà trong nháy mắt hòa hảo như lúc ban đầu.

Lý Phong "chết", ân oán đã thanh toán xong.

Người đi trà lạnh, cũng chỉ đến thế là cùng.

Cùng một thời gian đó, trên 1 hoang đảo nào đó.

Một vòng xoáy đột nhiên xuất hiện, tiếp đó, Lý Phong lộ ra khuôn mặt mờ mịt nắm tay Mộ Dung Tuyết bước ra khỏi vòng xoáy, đằng sau còn có Trầm Tử Huyên.

Không phải chứ? Tiểu gia rõ ràng đã thiết lập địa điểm đến là Minh Châu, tại sao lại chạy tới nơi này, đây là địa phương nào?

Nhìn hoang đảo phía sau cùng mặt biển mênh mông nơi xa, Lý Phong không biết nên nói cái gì cho phải.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!