Chương 688: Nhân vật chính đăng tràng
Giờ phút này, trong đại viện Tiêu gia đèn đuốc sáng trưng.
Diện tích của cái đại viện này rất lớn, khoảng nửa cái sân bóng tiêu chuẩn, bình thường nơi này là sân luyện võ của con cháu Tiêu gia.
Tiêu Du, Lôi Vân Phong, Trịnh Đào và Vương Tôn Hoành, Hướng Thiên Nhai ngồi trên ghế bành, sau lưng bọn họ, cường giả Chí Tôn cấp của bốn nhà và Nhậm Thương Sinh, La Thái Bạch, Mạc Vấn Thiên đang đứng.
Trước mặt mọi người, có 5 nữ nhân bị trói trên ghế, chính là Lý Viện, Tô Đồng, Tống Uyển Quân, Hứa Mạn và Ngụy Băng Khanh!
Đây là nữ nhân xác lập quan hệ với Lý Phong sớm nhất, các nàng đã từng ra mắt Lý Viện, và nhờ sự trợ giúp của Lý Phong mà tăng lên tới Thánh cấp sơ kỳ.
Bọn người Tiêu Du không biết việc này, cho nên lần đầu ba người Tiêu Du chỉ phái mấy tên Siêu Phàm cảnh đi bắt Ngụy Băng Khanh.
Thế nhưng thực lực đám người Ngụy Băng Khanh lại vượt qua dự đoán của bọn hắn, bốn nàng đã giết toàn bộ Siêu Phàm cảnh được phái tới!
Sau đó ba nhà nổi giận, trực tiếp phái ra cường giả Chí Tôn cảnh, bắt lấy Lý Viện, Tô Đồng, Tống Uyển Quân, Hứa Mạn, Ngụy Băng Khanh, đồng thời đưa đến Kinh Thành.
"Ta nghĩ Lý Phong đã chết thật rồi, chúng ta bắt mẹ hắn và nữ nhân của hắn tới mà hắn vẫn không lộ diện, không phải chết thì là gì?"
Lôi Vân Phong nhìn năm người Lý Viện, trào phúng nói.
"Lỡ như hắn nhát gan thì sao?"
Tiêu Du chen miệng vào.
"Ngay cả mẹ và nữ nhân của mình cũng không dám cứu. Nếu là ta thì ta đã đập đầu chết cho rồi, sống còn có ý nghĩa gì?"
Trịnh Đào cười lạnh.
Nghe ba người đối thoại, Hướng Thiên Nhai nhịn không được nhíu mày: "Ba vị gia chủ, họa không liên quan người nhà, các ngươi làm như vậy mà không thấy quá đáng sao?"
Hắn nhận được lời mời của Tiêu Du tới đây, ai ngờ lại nhìn thấy cảnh này.
Tuy Hướng Thiên Nhai đã đáp ứng Lý Phong sẽ bảo vệ người nhà hắn, nhưng hắn cũng chỉ phái ra mấy cường giả Tông Sư cảnh tiến đến mà thôi.
"Ngươi có thể hỏi Vương Tôn huynh xem chúng ta làm vậy có quá đáng không."
Tiêu Du lười nói chuyện với Hướng Thiên Nhai, trực tiếp đá quả bóng sang chỗ Vương Tôn Hoành.
Vương Tôn Hoành biến sắc, sau một lúc lâu mới nói: "Đại trượng phu không câu nệ tiểu tiết, Tiêu huynh chỉ muốn xác định Lý Phong còn sống hay không mà thôi."
"Huống hồ. . . Không phải Tử Long Sứ cũng mất tích sao?"
Nghe câu này, Hướng Thiên Nhai nhướng mày.
Bởi vì Trầm Tử Huyên mất tích, nên một tháng qua có rất nhiều tin đồn liên quan tới nàng, thậm chí có tin đồn nói nàng và Lý Phong bỏ trốn!
Đến nước này mà Lý Phong còn không hiện thân, vậy thì 99% là hắn đã chết vào đêm hôm đó!
Còn Trầm Tử Huyên. . . Nàng đã đi đâu?
Thấy Hướng Thiên Nhai im miệng, Tiêu Du lắc đầu cười một tiếng, sau đó nhìn bọn người Lý Viện: "Các ngươi còn có di ngôn gì muốn nói không?"
Mặt năm người Lý Viện tái nhợt, im lặng không nói gì.
Từ khi mất liên lạc với Lý Phong, trong lòng các nàng đã có dự cảm không tốt, bây giờ nghe bọn người Tiêu Du đối thoại, các nàng đã đoán được là chuyện gì xảy ra.
Những người này giết Lý Phong rồi sao?
Không đúng, bọn họ cũng không xác định Lý Phong đã chết hay chưa, nên muốn dùng các nàng để ép Lý Phong xuất hiện.
"Vậy là không có di ngôn đúng không?" Tiêu Du nhún vai, lộ vẻ mặt trào phúng nói: "Ta thật sự cảm thấy đáng buồn cho các ngươi, các ngươi nỗ lực vì Lý Phong nhiều như vậy, kết quả lại là vì hắn mà chết."
"Ha ha, không phải đáng buồn mà là đáng thương, hay là các ngươi đến Lôi gia làm người hầu, ta sẽ tha tội chết cho, thế nào?" Ánh mắt Lôi Vân Phong lộ vẻ tà dị.
Nghe câu này, sắc mặt năm người Lý Viện kịch biến.
Hướng Thiên Nhai trầm giọng nói: "Lôi gia chủ, kẻ sĩ có thể giết nhưng không thể làm nhục, xin ngươi nghĩ lại."
"Hướng Long Đầu, các nàng có quan hệ gì với ngươi đâu, nếu nói có quan hệ, thì các nàng có quan hệ với Vương Tôn huynh mới đúng, ngay cả Vương Tôn huynh cũng không nói gì, sao ngươi lại tỏ thái độ?" Lôi Vân Phong trào phúng.
Hai người Tiêu Du, Trịnh Đào mỉm cười uống trà, xem náo nhiệt.
Hướng Thiên Nhai nhịn không được nhìn Vương Tôn Hoành.
Vương Tôn Hoành thở dài, bất đắc dĩ nói: "Lý Phong khăng khăng không chịu thừa nhận mình là người của Vương Tôn gia, như vậy thì hắn và Vương Tôn gia chúng ta làm gì có quan hệ."
Người cũng đã chết rồi, tất nhiên là không thể có quan hệ với Vương Tôn gia, hắn không thể vì một người chết mà trở mặt với Lôi Vân Phong!
Nghe câu này, bọn người Lôi Vân Phong cười ha hả.
Sắc mặt Hướng Thiên Nhai càng thêm khó coi!
Người đi trà lạnh, đúng là người đi trà lạnh, nếu Lý Phong trên trời có linh thiêng, chắc sẽ sẽ nổi giận đội mồ sống lại !
Nhưng hắn cũng không có cách nào , đối phương thế lớn, Long Hồn không thể nhảy vào vũng nước đục này.
Nghĩ đến đây, thần sắc Hướng Thiên Nhai ảm đạm, ngậm miệng lại.
"Nếu Lôi gia chủ cảm thấy hứng thú với các nàng, vậy ngươi cứ đem các nàng về, nhưng mà trước đó chúng ta cũng phải chúc mừng một phen đã." Tiêu Du cười vang.
"Đúng vậy, cùng nhau chúc mừng, mang rượu ngon trà ngon mà ngươi giấu ra đây, hôm nay chúng ta không say không về!" Lôi Vân Phong cười ha hả.
"Đúng, không say không về!" Trịnh Đào phụ họa.
"Hướng Long Đầu, các ngươi ở lại đi." Vương Tôn Hoành nói.
Hướng Thiên Nhai biến sắc, muốn mở miệng cự tuyệt.
Đúng lúc này, một tiếng cười lạnh từ đằng xa truyền đến: "Nhân vật chính còn chưa lên sàn mà các ngươi đã muốn mở tiệc ăn mừng, các ngươi không để tiểu gia vào mắt sao?"
Âm thanh này vừa xuất hiện, bọn người Tiêu Du liền không nhịn được kinh hô: "Lý Phong? !"