Chương 689: Ngươi hỏi sao?
Bọn người Tiêu Du không dám tin vào lỗ tai mình, người nói chuyện là là Lý Phong sao?
Đám người Hướng Thiên Nhai, Mạc Vấn Thiên lại biết rõ đây chính là âm thanh của Lý Phong!
Lý Phong không chết? ! Vậy Trầm Tử Huyên đi đâu? Chẳng lẽ hai người bỏ trốn?
"Tiểu Phong? !"
"Lý Phong? !"
Năm người Lý Viện vừa kinh hãi vừa vui mừng!
Nhưng ngay sau đó sắc mặt các nàng đại biến: "Lý Phong, nơi này rất nguy hiểm, ngươi đi mau!"
"Lý Phong, bọn họ muốn giết ngươi, không cần quan tâm chúng ta, ngươi đi mau đi!"
Lý Phong cảm thấy một dòng nước ấm chạy khắp toàn thân, sau đó hốc mắt ửng đỏ: "Mẹ, Tiểu Đồng, Uyển Quân, Tiểu Mạn, Băng Khanh, một khi ta đã tới đây nghĩa là ta sẽ không trở về một mình, các ngươi đừng khuyên ta."
"Tiểu Phong, sao ngươi lại ngốc như vậy?!" Lý Viện kêu lên.
"Lý Phong, đừng làm chuyện điên rồ nữa, ta xin ngươi." Ngụy Băng Khanh nóng lòng muốn chết.
Tô Đồng, Hứa Mạn, Tống Uyển Quân cũng lo lắng không thôi, các nàng biết bọn người Tiêu Du khủng bố đến mức nào, tuy Lý Phong mạnh, nhưng bị nhiều người đánh hội đồng như vậy làm sao thắng được?
"Yên tâm đi, có ta ở đây, các ngươi sẽ bình an vô sự."
Lý Phong trấn an các nàng.
Đúng lúc này, vài tiếng cười như điên vang lên.
"Ha ha ha, bình an vô sự? Lý Phong, ngươi có biết mình đang nói gì không?"
"Lý Phong, lần trước ngươi không chết là do may mắn, nhưng lần này ngươi chắc chắn phải chết!"
"Ha ha, Lý Phong, thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại vào, nếu ngươi đã trở về vậy thì đừng đi nữa!"
Ba người Tiêu Du, Lôi Vân Phong, Trịnh Đào điên cuồng cười.
Sắc mặt Lý Phong lạnh lẽo, liếc mắt nhìn ba người Tiêu Du.
Ba người Tiêu Du cảm thấy trong lòng lạnh lẽo, giống như là bị một con quái thú tiền sử nhìn chằm chằm.
Nhưng ngay sau đó, ba người càng cười lớn hơn.
Lý Phong chỉ là Chí Tôn sơ kỳ mà thôi, có gì phải sợ?
Nhưng mà tại sao bọn họ không cảm nhận được cảnh giới của Lý Phong?
Bình thường thì người có cảnh giới cao có thể nhìn ra nội tình của người có cảnh giới thấp, tất nhiên không phải là tuyệt đối, chỉ cần tu luyện công pháp ẩn giấu khí tức là có thể che giấu cảnh giới những lúc không chiến đấu.
Cho nên trước khi bắt đầu chiến đấu thì việc không nhìn thấu cảnh giới của đối phương cũng là điều bình thường.
"Có phải cường giả Chí Tôn cảnh của các ngươi đã san bằng biệt thự của Tiểu Tuyết đúng không?"
Lý Phong không thèm quan tâm việc ba người cười to mà lạnh lùng hỏi.
Nghe câu này, ba người Tiêu Du ngưng cười, lộ sắc mặt quái dị hỏi: "Ngươi không biết sao?"
Lý Phong nhún vai: "Ta chỉ muốn xác nhận mà thôi."
"Xác nhận?" Sắc mặt ba người Tiêu Du càng quái dị hơn.
"Đúng, xác nhận, để xem nên giết ai nên phế ai, oan có đầu nợ có chủ, ta không thể giết sai người tốt."
Hai tay Lý Phong giang ra, nghiêm túc nói.
Mọi người yên tĩnh vài giây, sau đó. . .
"Ha ha ha, ha ha ha ha."
"Ha ha, chết cười mất, đây đúng là chuyện cười buồn cười nhất mà ta từng nghe thấy."
"Mẹ nó, cười đến mức chảy cả nước mắt, người anh em này đúng là rất có khiếu hài hước."
"Lý Phong, ngươi trâu bò, ngươi thật sự là quá trâu bò, có thể nói nhảm một cách nghiêm túc như vậy."
Đám cường giả Chí Tôn cảnh của ba nhà Tiêu, Trịnh, Lôi ôm bụng cười.
Ba người Hướng Thiên Nhai và Nhậm Thương Sinh đưa mắt nhìn nhau.
Vương Tôn Hoành nhíu mày, hạ thấp sự đánh giá của mình với Lý Phong xuống.
Đám cường giả Chí Tôn cảnh của Vương Tôn gia cũng cau mày, trong lòng không vui.
Chỉ bởi vì Lý Phong mà Vương Tôn gia chiến đấu với ba nhà kia, tuy không có người chết, nhưng có hai tộc nhân thụ thương.
Đây chỉ là tổn thất bên ngoài, tổn thất lớn nhất là uy vọng mấy trăm năm qua mà Vương Tôn gia gây dựng.
Tuy rằng hai bên không phân ra thắng bại, nhưng trên thực tế lại là Vương Tôn gia bại, đây là sự sỉ nhục lớn với Vương Tôn gia.
Giờ phúc này, bọn họ hận đến mức muốn Lý Phong chết nhanh một chút!
"Buồn cười sao? Ta cũng cảm thấy rất buồn cười."
Lý Phong khinh miệt lắc đầu, sau đó nhìn Hướng Thiên Nhai: "Hướng Long Đầu, ngươi đã đồng ý bảo vệ người nhà của ta."
Sắc mặt Hướng Thiên Nhai hơi biến, sau một lúc lâu thở dài nói: "Xin lỗi, ta cũng là thân bất do kỷ."
Nếu như thực lực cho phép, làm sao hắn lại nuốt lời?
"Hay cho câu thân bất do kỷ." Lý Phong cười lạnh.
Nhậm Thương Sinh không nhịn được, trực tiếp quát lớn: "Lý Phong, giúp ngươi là tình cảm, không giúp thì đã sao, chúng ta đã làm quá nhiều vì ngươi."
"Ồ?" Lông mày Lý Phong nhướng lên, sau đó gật đầu: "Được, đã như vậy, từ nay về sau ta và Long Hồn sẽ không còn quan hệ!"
Đồng tử Nhậm Thương Sinh co rụt lại, sau đó cười lạnh nói: "Sai, ngươi không có quan hệ với Long Hồn từ lâu rồi, ngươi chủ động rời khỏi Long Hồn, không phải sao?"
"Lý Phong, nhiều lời vô ích, ta chỉ muốn hỏi ngươi, trong một tháng này có phải Tử Huyên đi cùng với ngươi không?" Mạc Vấn Thiên gấp gáp hỏi.
Lý Phong cười một tiếng: "Nữ nhân của ta có đi cùng với ta hay không thì liên quan gì tới ngươi?"
Nghe câu này, mọi người yên tĩnh!