Chương 707: Làm bọn hắn cửa nát nhà tan.
Mấy phút đồng hồ sau, Lý Phong nhìn thấy đám người Lý Viện.
Lý Viện trực tiếp nắm chặt tay Mộ Dung Tuyết nồng hậu chào đón.
Bốn người Ngụy Băng Khanh cũng thân thiện ngồi ở một bên, tình cảnh vô cùng hài hòa.
Lý Phong nhìn mà bùi ngùi không thôi.
Có thể làm cho bằng đó nữ nhân xinh đẹp ở chung hài hòa như vậy, người bình thường làm được sao?
Ngay tại thời điểm Lý Phong âm thầm đắc ý, Lý Viện bất chợt nói: "Tiểu Phong, Băng Khanh gặp phải chút phiền phức, ngươi giúp nàng xử lý một chút đi."
Lý Phong nhíu mày: "Phiền phức gì?"
Ngụy Băng Khanh cũng không giấu diếm, ngay sau đó nói ra sự tình của đám người Chu Nam Sinh, Phùng Vĩ Ngạn.
Nghe xong, sát khí trên người Lý Phong bùng nổ!
Liên thủ gài bẫy Ngụy Băng Khanh, còn muốn ép Ngụy Băng Khanh gả cho Đường Thiên? Phùng Vĩ Ngạn, Chu Nam Sinh không biết chữ "chết" viết thế nào sao?
Lý Viện rất thích con dâu tương lai Ngụy Băng Khanh, Ngụy Băng Khanh gặp uất ức làm nàng cực kì nổi giận.
"Vậy bây giờ ta đi làm bọn hắn cửa nát nhà tan." Lý Phong mở miệng nói.
Lý Viện cau mày: "Tiểu Phong, ngươi về sau đừng tạo quá nhiều sát nghiệt, đây là tích phúc cho con cái đời sau của ngươi."
"Khụ khụ, vậy ta chỉ làm bọn hắn nhà tan thôi có được không?" Lý Phong suy nghĩ một chút rồi hỏi.
Bất kể thế nào, làm mẹ yên lòng trước cái đã, sau đó diệt Chu Nam Sinh cùng Phùng Vĩ Ngạn. . . Mẹ còn có thể đánh hắn một trận sao?
"Vậy thì được." Lý Viện gật gật đầu: "Nhất định phải làm cho bọn hắn phá sản, dám bắt nạt Băng Khanh nhà ta!
6h30 chiều, khoảng cách với yến hội còn nửa giờ.
Đại khách sạn Minh Châu, trong phòng yến hội.
Là người đề xuất, Phùng Vĩ Ngạn đi đến hiện trường từ rất sớm.
Giờ phút này, bên cạnh Phùng Vĩ Ngạn tụ tập rất nhiều nhân vật nổi tiếng thành phố Minh Châu.
Ngay tại thời điểm Phùng Vĩ Ngạn chào hỏi khách khứa, Đường Thiên bước nhanh đến bên cạnh hắn, nhỏ giọng hỏi: "Bác trai, Ngụy Băng Khanh thật sự sẽ đến sao?"
"Gấp cái gì, bằng vào hiểu biết của ta đối với Ngụy Băng Khanh, nàng khẳng định sẽ tới nơi này, mà chỉ cần nàng tới, nàng sẽ tuyên bố gả cho ngươi trước mặt mọi người."
Sở dĩ Phùng Vĩ Ngạn chắc chắn như vậy là bởi vì hắn từng nghe Phùng Tuấn nói Ngụy Băng Khanh cực kì quan tâm tập đoàn Vị Lai.
Tập đoàn Vị Lai là tâm huyết của gia gia nàng, nếu như tập đoàn Vị Lai đổi chủ, Ngụy Băng Khanh nhất định sẽ phát điên, vì bảo vệ tập đoàn, nàng sẽ tới.
Nghĩ tới đây, Phùng Vĩ Ngạn không để lại dấu vết quay đầu nhìn vệ sĩ sau lưng.
Được Phùng Vĩ Ngạn cam đoan, Đường Thiên thở phào, sau đó đắc ý nở nụ cười.
Một bên khác, đám thiếu gia Vệ Dương, Hoàng Bân tụ tập trò chuyện, ánh mắt không ngừng quét về phía Đường Thiên nơi xa.
Lưng tựa vào gốc cây to tập đoàn Phùng thị, Đường Thiên một tháng qua ở Minh Châu đã đánh ra danh tiếng, thậm chí còn có người bí mật nói Đường Thiên, Vệ Dương, Hoàng Bân là Tam Kiếm Khách mới của Minh Châu.
Đối với cái này, Vệ Dương, Hoàng Bân mặt ngoài không nói gì, trong lòng lại rất khó chịu.
Đúng lúc này, Đường Thiên cũng chú ý tới ánh mắt của bọn hắn, sau đó khóe miệng khẽ nhếch, bước chân đi tới.
"Vệ thiếu, Hoàng thiếu, nói cho các ngươi biết một tin tốt, tối hôm nay Ngụy Băng Khanh cũng sẽ tới."
Tới gần rồi, Đường Thiên vừa cười vừa nói.
Vệ Dương nhướng mày một cái, sau đó lộ sắc mặt quái dị nói: "Ngươi không phải đang đùa chúng ta chứ? Người nào ở Minh Châu không biết Phùng gia cùng Ngụy gia không hợp nhau, các ngươi có thể mời Ngụy Băng Khanh tới?"
Đám người Hoàng Bân cùng nhau gật đầu phụ họa.
Đường Thiên cười một tiếng: "Có muốn đánh cược không?"
Nghe tới đánh cược, Vệ Dương, Hoàng Bân liền im lặng.
Đánh cược cái rắm, bọn hắn đã sớm bị Lý Phong lưu lại bóng ma tâm lý!
Đường Thiên lắc đầu cười một tiếng, tự giễu nói: "Cũng đúng, Ngụy Băng Khanh có tới hay không đều là chuyện nhỏ, không đáng đánh bạc, nhưng ta còn có một đại hỷ sự muốn sớm nói cho các ngươi."
Lời này vừa nói ra, đám người Vệ Dương nổi lên hứng thú.
Đường Thiên rốt cục không nhịn được nói: "Sau khi Ngụy Băng Khanh đến đây, nàng sẽ ở trước mặt mọi người tuyên bố gả cho ta."
"Híttttttttt!"
Đám người Vệ Dương cùng nhau hít một hơi khí lạnh!
Bọn hắn không nghe lầm chứ, Ngụy Băng Khanh vậy mà muốn gả cho Đường Thiên, Đường Thiên bị điên sao, ngươi mà cũng xứng với Ngụy Băng Khanh?
Chưa cần đề cập tới Lý Phong, Phùng Tuấn cũng có thể bỏ xa Đường Thiên mười mấy con phố! Đường Thiên lấy đâu ra tự tin nói lời này?
"Các ngươi không tin? Có muốn đánh cược không?" Biểu lộ của Đường Thiên có chút khinh miệt còn có chút trào phúng.
Thái độ của Đường Thiên chọc giận đám người Vệ Dương: "Cược thì cược, ngươi nói đi, đánh cược gì?"
"10 triệu, nếu như Ngụy Băng Khanh ở trước mặt mọi người tuyên bố muốn gả cho ta, vậy mỗi người các ngươi trả ta 10 triệu, nếu không thì một mình trả mỗi người các ngươi 10 triệu, thế nào?"
Đường Thiên tràn đầy tự tin nói.
10 triệu đối với đám người Vệ Dương mà nói không tính là cái gì, quan trọng là bọn hắn thật sự không nghĩ ra Ngụy Băng Khanh có tí ti khả năng nào gả cho Đường Thiên.
Ngay sau đó, Vệ Dương và Hoàng Bân cắn răng nói: "Móa, 10 triệu mà thôi, chơi luôn!"
Mà đúng lúc này, Ngụy Băng Khanh mặc một thân trang phục lộng lẫy đi vào cửa yến hội.