Chương 708: Mong muốn đơn phương?
Ngụy Băng Khanh ăn mặc lộng lẫy một mình bước vào.
Dù sao cũng là đệ nhất mỹ nữ Minh Châu, lại thêm chăm chú ăn mặc, Ngụy Băng Khanh vừa tiến vào đã hấp dẫn ánh mắt tất cả mọi người.
Thấy thế, đám người Vệ Dương, Hoàng Bân không nhịn được nói thầm: "Ngụy Băng Khanh vậy mà thật sự đến, trong này có gì mờ ám không vậy?"
Đối diện, Đường Thiên lộ vẻ mặt rõ đắc ý, sau đó bước tới nghênh đón.
Một bên khác, Phùng Vĩ Ngạn cũng cười lớn mấy tiếng: "Ngụy tổng đại giá quang lâm, quả thực là rồng đến nhà tôm."
"Băng Khanh, ngươi có thể tới làm ta rất vui vẻ, tin ta đi, ngươi sẽ có 1 đêm vô cùng mỹ diệu ở nơi đây." Đường Thiên ra vẻ thâm ý sâu sắc nói.
"Phùng tổng nói đùa." Ngụy Băng Khanh cười nhạt một tiếng, không thèm nhìn Đường Thiên một cái nào.
Điều này làm Đường Thiên có chút nổi giận, nhưng ngay sau đó hắn liền nghĩ Ngụy Băng Khanh đã đến nơi đây thì sẽ không thể trốn thoát khỏi lòng bàn tay của hắn.
Hiện tại nàng hờ hững lạnh lẽo thì sao? Hắn sẽ sớm làm Ngụy Băng Khanh phải rên rỉ cầu xin tha thứ!
Nơi xa, đám người Vệ Dương nhịn không được cười ra tiếng.
Vậy mà Đường Thiên dám nói Ngụy Băng Khanh sẽ ở trước mặt mọi người tuyên bố gả cho hắn? Ngu ngốc, cuồng dâm sinh hoang tưởng!
"Không nói đùa, không nói đùa, ta rất nghiêm túc, ngươi tới đây thật sự là vinh hạnh rất lớn với ta."
Phùng Vĩ Ngạn cười ha hả một tiếng, tiếp theo xoay người sang chỗ khác nói với khách mời: "Các tiên sinh, các nữ sĩ, vị này là ai thì hẳn là không cần ta giới thiệu nữa đúng không?"
Một đám khách mời hai mặt nhìn nhau.
Hiện tại người nào không biết tập đoàn Phùng thị cùng tập đoàn Vị Lai đang đấm nhau túi bụi, Ngụy Băng Khanh vậy mà đi tới yến hội của Phùng Vĩ Ngạn? Chuyện này là thế nào?
Nghĩ tới đây, một đám khách mời liền bắt đầu phụ họa: "Ha ha, Phùng tổng nói giỡn, Ngụy tổng là đệ nhất mỹ nữ Minh Châu, chúng ta sao có thể không biết?"
Phùng Vĩ Ngạn cười nói: "Mọi người đều biết 2 nhà Phùng, Ngụy chúng ta đời đời giao hảo, Băng Khanh hiền chất còn thiếu chút nữa kết hôn với con trai Phùng Tuấn của ta, chỉ tiếc. . ."
Nói đến đây, sắc mặt Phùng Vĩ Ngạn nhất thời ảm đạm, ngậm miệng lại.
Ngay sau đó, Phùng Vĩ Ngạn lại nở nụ cười: "Có lẽ đây chính là duyên phận, tuy rằng hai người không thể tiến tới với nhau, nhưng 2 nhà Phùng, Ngụy vẫn muốn thân càng thêm thân."
Lời này vừa nói ra, đám khách mời có chút sững sờ.
Phùng Vĩ Ngạn có ý gì?
Đúng lúc này, Ngụy Băng Khanh rốt cục không nhịn được nữa: "Phùng tổng, lời nói đùa của ngươi không có gì buồn cười."
Phùng Vĩ Ngạn cười ha hả một tiếng, giống như trêu chọc nói: "Băng Khanh, ngươi đừng ngại ngùng, sự tình của ngươi cùng Đường Thiên sớm muộn cũng diễn ra, chi bằng công bố trước mặt mọi người, để mọi người sớm biết đường chuẩn bị."
Đám khách mời: "? ? ?"
Đường gia sau lưng Đường Thiên chỉ có gia sản mấy tỷ đồng, bề ngoài cũng không phải đẹp trai xuất chúng, có tư cách gì mà đòi cưới Ngụy Băng Khanh?
Ngụy Băng Khanh nhướng mày: "Phùng Vĩ Ngạn, ta và Đường Thiên thậm chí còn không quen không biết, ngươi nói lời này là có mục đích gì?"
Lời này vừa nói ra, bên trong phòng yến hội nhất thời yên tĩnh, biểu lộ một đám khách mời đều biến thành quái dị.
Mẹ nó, hóa ra đều là Phùng Vĩ Ngạn ảo tưởng sức mạnh, lần này có trò vui để xem rồi!
Phùng Vĩ Ngạn không thèm để ý ánh mắt mọi người, cười lạnh nói: "Băng Khanh, ngươi muốn tập đoàn Vị Lai đổi chủ sao?"
Phản ứng của Ngụy Băng Khanh đều nằm trong dự liệu của Phùng Vĩ Ngạn, cho nên hắn không kinh ngạc, ngược lại còn rất hưởng thụ loại cảm giác này.
Ngụy Băng Khanh càng phủ nhận, đến lúc chủ động đổi giọng mới càng tạo thành hiệu quả náo động.
"Các vị có chỗ không biết, ta đã thu mua 46% cổ phần tập đoàn Vị Lai. . ."
Ngay sau đó Phùng Vĩ Ngạn liền nói ra sự tình Ngụy Băng Khanh dùng cổ phần để vay vốn.
Một bên khác, Chu Nam Sinh đứng ra nói: "Không sai, 12 giờ đêm nay chính là hạn chót để tập đoàn Vị Lai thanh toán, nếu tập đoàn Vị Lai không thể trả được, vậy ta sẽ bán cổ phần cho Phùng tổng, từ đó vãn hồi tổn thất đối với ngân hàng Minh Châu."
Phùng Vĩ Ngạn gật gật đầu, nói: "Đương nhiên, nếu như Ngụy tổng nguyện ý gả cho Đường Thiên, vậy ta sẽ mặt dày van nài Chu hội trưởng, để hắn thư thả cho ngươi thêm một hai năm, tập đoàn Vị Lai dù sao cũng là tâm huyết suốt đời của Ngụy Phó lão gia tử, không thể tặng không cho người khác như vậy."
"Tiếp theo nên làm thế nào, hẳn là Ngụy tổng đã rõ ràng rồi nhỉ?"
Nói đến đây, Phùng Vĩ Ngạn quay đầu nhìn vệ sĩ trung niên sau lưng, nháy mắt mấy cái.
Nghe đến đó, mọi người đã hiểu được, Phùng Vĩ Ngạn muốn dùng tập đoàn Vị Lai áp chế Ngụy Băng Khanh!
Vậy Ngụy Băng Khanh sẽ trả lời như thế nào?
Mọi người ở đây còn đang suy đoán, tên vệ sĩ trung niên đột nhiên kêu một tiếng: "Ngụy tổng, nhìn bên này."
Ngụy Băng Khanh vô ý thức nhìn qua, nàng đầu tiên là ngửi thấy một mùi hương kì dị, sau đó liền thấy một đôi mắt vô cùng kỳ quái, đôi mắt này tựa như 2 hắc động xoay tròn, cho người ta một loại cảm giác im lặng huyền diệu.
Sau đó. . . Ngụy Băng Khanh quay đầu nhìn về phía Phùng Vĩ Ngạn.
Phùng Vĩ Ngạn nhướng mày một cái, nội tâm không kìm được bắt đầu hưng phấn.
Hắc Trạch tiên sinh xuất thủ, Ngụy Băng Khanh rốt cục sẽ phải làm theo kịch bản hắn thiết lập!