HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần
Nghe Trần Hàn nói mình không rảnh, Lý Phong càng thêm xác định trong này có vấn đề, nếu không phải chột dạ thì tại sao Trần Hàn phải tránh không gặp mặt?
"Alo ông chủ Trần, ta là Lý Phong, ta muốn bàn chuyện rạng sáng nay các ngươi tiêu hủy hàng hóa của Osvili."
Lý Phong cầm lấy điện thoại của Lương Nhân Trung, đi thẳng vào vấn đề.
Trong điện thoại đầu tiên là một hồi trầm mặc, tiếp theo Trần Hàn liền cười ha hả nói: "Thì ra là Lý tổng, kính đã lâu kính đã lâu, chuyện này chúng ta làm việc theo lệnh bên trên, không có gì để nói."
"Hiện tại công ty ta sắp tổ chức họp gấp, không có việc gì thì dừng lại ở đây đi."
Nói xong Trần Hàn cúp điện thoại.
Nghe tiếng tút tút tút, ánh mắt Lý Phong dần biến thành lạnh lẽo.
"Hắn không muốn gặp ngươi?" Tô Đồng hỏi.
"Không phải không muốn, là không dám." Lý Phong cười lạnh một tiếng, lần nữa bấm số điện thoại của Trần Hàn.
Điện thoại lần nữa kết nối, Trần Hàn không kiên nhẫn nói: "Lý tổng, ta hiện tại thật sự không có thời gian, lúc khác ngươi gọi điện thoại cho ta có được không?"
Trần Hàn không biết Lý Phong đã từng đại náo Uy Cửu trấn, bất quá Trần Hàn không phải người ngu, hắn hiểu rõ phú hào tới đẳng cấp của Lý Phong khẳng định sẽ có mạng lưới quan hệ thuộc về mình.
Nhưng vậy thì sao? Hắn làm việc theo lệnh nhà nước, lệnh tiêu hủy đã được phát xuống rồi thì còn sợ cái rắm gì?
Sau khi chuyện thành công, hắn sẽ thu về hơn trăm triệu, đến lúc đó cùng lắm là chạy trốn ra nước ngoài, mang theo số tiền này sống sung sướng cả đời.
"Ta cho ngươi một tiếng đồng hồ, lập tức đến Osvili gặp ta, nếu không. . . Tự gánh hậu quả!"
Nói xong Lý Phong trực tiếp cúp điện thoại.
Trần Hàn bên kia sững sờ.
Lý Phong dám uy hiếp hắn? Con mẹ nó, có ít đồng tiền bẩn là được phép lên mặt như vậy sao? !
Trần Hàn cảm thấy Lý Phong đang phô trương thanh thế, nhưng hắn vẫn có chút không yên lòng, cầm lấy chìa khóa xe ra khỏi văn phòng.
Nửa giờ sau, Trần Hàn gặp Ngô Thành Công trong phòng riêng ở 1 quán cà phê VIP.
"Ông chủ Ngô, ta luôn cảm thấy có chút không ổn." Trần Hàn nghiêm túc nói.
"Yên tâm đi ông chủ Trần, nhóm hàng này đã ra tới biển, bản lĩnh Lý Phong có lớn hơn nữa cũng không tìm được." Ngô Thành Công móc ra một điếu thuốc đưa cho Trần Hàn, sau đó còn châm lửa giúp hắn.
Người tham dự vụ này đều là thủ hạ tâm phúc của hai người bọn hắn, Osvili truy cứu cũng chỉ có thể tra được đám hàng hóa kia đúng là đã bị tiêu hủy.
Chờ danh dự Osvili khôi phục, Hồng nhan thủy, Nhuận diện thủy hot trở lại, bọn hắn sẽ chậm rãi bán ra ngoài.
Đến lúc đó mấy trăm triệu về trong ví, phát tài quá mức đơn giản!
"Đúng vậy, chỉ cần Osvili không tìm thấy đống hàng kia, chúng ta sẽ không có vấn đề gì!"
Trần Hàn hung hăng rít vào một hơi thuốc: "Lý Phong đến Đại Thương rồi, còn gọi điện thoại nói nếu trong 1 tiếng đồng hồ ta không tới gặp hắn thì sẽ tự gánh hậu quả."
Ngô Thành Công đầu tiên là sững sờ, tiếp theo cười nhạo: "Đại Thương là sân nhà chúng ta, rồng đến cũng phải cuộn lại, hổ đến cũng phải nằm sấp xuống, dưới tay ta có gần ngàn tiểu đệ, hắn tuổi gì sánh vai?"
Ngô Thành Công ở Đại Thương có địa vị giống như Tống Uyển Quân tại Minh Châu, khi nói chuyện lực lượng mười phần.
Có Ngô Thành Công cam đoan, Trần Hàn an tâm hơn nhiều, không còn sợ hãi uy hiếp của Lý Phong nữa.
Sau một giờ.
Lý Phong nhìn thời gian, thở dài một tiếng: "Ta đã nói rõ ràng như vậy mà 1 số kẻ lại điếc không sợ súng."
Tiếp theo, Lý Phong đứng dậy đi ra ngoài.
Tô Đồng cũng vội vàng đứng lên nói: "Ta đi cùng ngươi."
Lý Phong hơi trầm ngâm, rồi vừa cười vừa nói: "Tốt, bất quá ngươi nên chuẩn bị tâm lý thật tốt."
Tô Đồng không hiểu ra sao cả.
"Chút nữa tình huống có thể sẽ hơi máu tanh. . ." Lý Phong suy nghĩ một chút rồi nói.
"Phải chơi lớn như vậy sao?"
Nếu Trần Hàn thật sự là làm việc theo lệnh nhà nước, hàng hóa xác thực bị tiêu hủy, vậy nàng chỉ có thể cắn răng tiếp nhận tổn thất.
Chẳng lẽ Lý Phong đã biết được chuyện gì đó?
Lý Phong cười thần bí, không giải thích, nắm tay Tô Đồng đi ra ngoài.
Nửa giờ sau, xe Mercedes dừng lại trước 1 quán cà phê.
"Sao ngươi xác định Trần Hàn ở chỗ này?" Tô Đồng nghi hoặc hỏi.
"Kêu tiểu đệ tìm chứ sao nữa." Lý Phong nhún nhún vai, mở cửa xuống xe.
Tô Đồng: "? ? ?"
Có thật không đây? Sao ta hoàn toàn không biết gì cả?
Tuy rằng nghi hoặc, nhưng Tô Đồng cũng không nghĩ nhiều, đi theo sau lưng Lý Phong tiến vào.
"Tiên sinh, xin hỏi ngài có đặt phòng trước không?"
Hai người mới vừa vào cửa, một cô gái tiếp tân đã bước tới hỏi.
Đây là quán cà phê VIP thuê theo phòng, người tới đều là các lão đại nói chuyện làm ăn, không hẹn trước là không có phòng.
"Phòng Thính Vũ Hiên, ông chủ Ngô là bạn của ta."
Lý Phong vừa cười vừa nói.
Cô gái tiếp tân nghe vậy liền cười nói: ”Được, vậy mời tiên sinh đi theo ta.”