HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần
"Lý tổng, không phải chúng ta không muốn gánh chịu trách nhiệm, là chúng ta không biết nên chịu trách nhiệm gì."
Ngô Thành Công cắn răng nói.
Trần Hàn cũng lên tiếng phụ họa: "Đúng vậy Lý tổng, chúng ta thật sự không hiểu ý ngươi là gì."
“Thôi các ngươi im mẹ mồm đi, ta nói thẳng luôn, nếu ngoan ngoãn đưa hàng về ta sẽ tha các ngươi một mạng, nếu còn khăng khăng cố chấp thì chỉ còn một con đường chết, ta cho các ngươi 10 giây cân nhắc.”
"10, 9, 2, 1. . ."
"Đừng đừng, ta khai, ta khai hết!"
Trần Hàn đổ mồ hôi lạnh, vội vàng đầu hàng.
Tiền dù tốt cũng phải có mạng mới dùng được, mạng cũng mất thì còn lấy tiền làm gì?
Ngô Thành Công cũng nhụt chí, ủ rũ nói: "Lý tổng, thật xin lỗi, là ta bị tiền che mờ lương tâm, ta lập tức gọi người đưa hàng về!"
Sau đó hắn cầm điện thoại di động lên gọi một cuốc điện thoại.
Rất nhanh, Ngô Thành Công kêu thủ hạ đưa tàu quay lại.
Sau khi cúp điện thoại, Ngô Thành Công nói: "Lý tổng, trước 12 giờ đêm nay tàu chở hàng sẽ trở lại Đại Thương, sau đó ta sẽ trả lại nguyên vẹn hàng hóa cho Osvili, ngài có thể thả chúng ta đi không?"
Trần Hàn cũng liên tục gật đầu.
"Đương nhiên, ta xưa nay nổi danh nói lời giữ lời, có điều. . ."
Nói đến đây ánh mắt Lý Phong phát lạnh: "Tội chết có thể miễn, tội sống khó tha!"
Tiếp theo, Lý Phong đột nhiên lấy ra mấy cái ngân châm, tay phải nhanh như tia chớp đâm lên người Trần Hàn, Ngô Thành Công vài cái.
Đợi đến khi hắn thu hồi ngân châm, biểu lộ của Ngô Thành Công cùng Trần Hàn đều biến đổi, lúc khóc lúc cười, tựa như hai người điên.
"Bọn họ làm sao vậy?"
Tô Đồng nhìn mà kinh ngạc không thôi.
"Ta dùng ngân châm làm vật dẫn, truyền vào bộ não bọn hắn mấy sợi chân khí khiến cho thần trí hỗn loạn, từ nay về sau Đại Thương ít đi hai ông chủ, nhiều thêm 2 người điên."
Lý Phong trả lời.
Cái miệng nhỏ nhắn của Tô Đồng hơi hé, vô cùng ngạc nhiên: "Tuy đây là quả báo của bọn hắn, nhưng bọn hắn xảy ra chuyện ngươi cũng không thể thoát được liên quan."
"Yên tâm, sẽ không có người nào biết đâu."
Lý Phong vỗ vỗ bàn tay của Tô Đồng, lòng tin 10 phần nói.
Tô Đồng: "? ? ?"
Sẽ không có nào người biết? Sao có thể như vậy?
Thế nhưng Tô Đồng cũng không hỏi nhiều, trải qua nhiều chuyện rèn giũa, lòng tin của nàng với Lý Phong đã gần như mù quáng.
"Hệ thống, xóa đi mọi dấu vết ta cùng Tô Đồng để lại trên đường tới nơi này."
Mang theo Tô Đồng rời đi, Lý Phong nói thầm.
"Mệnh lệnh này cần tiêu hao 100 ngàn điểm tích lũy, kí chủ có muốn lập tức tiến hành không?"
Hệ thống hỏi.
"Chấp hành!"
"Đinh, 100 ngàn điểm tích lũy đã bị khấu trừ, tiêu trừ dấu vết thành công."
Khi âm thanh nhắc nhở này vang lên, mọi dấu vết của Lý Phong cùng Tô Đồng, kể cả camera giám sát ven đường, camera của quán cà phê, trí nhớ của cô gái tiếp tân, dấu chân, dấu vân tay,... tất cả đều bị xóa bỏ.
Về sau cho dù có người điều tra việc này, cũng căn bản không tìm ra Lý Phong cùng Tô Đồng.
Không lâu sau khi Lý Phong rời đi, nhân viên công tác quán cà phê phát hiện sự tình Ngô Thành Công cùng Trần Hàn đã phát điên, bọn hắ sợ hãi, vội vàng báo cảnh sát.
Kết quả điều tra tự nhiên là không có đầu mối.
Việc này lưu truyền một thời gian lại biến thành chuyện linh dị bí ẩn, có đủ kiểu phiên bản.
Ngày hôm sau, Lý Phong vốn định tiến về Kinh Thành xử lý phiền phức cho công ty giải trí Thịnh Đường, nhưng mà không chờ hắn khởi hành, công ty đã truyền đến tin tốt, mọi việc đã trở lại bình thường, các nghệ sĩ cũng được khôi phục danh dự.
Đến tận giờ, ảnh hưởng do Lý Phong biến mất một tháng mới coi như hoàn toàn khôi phục.
Thế là Lý Phong về Minh Châu, bắt đầu giúp các nữ nhân của mình tăng thực lực lên.
Ngày hôm sau, hắn vừa cùng Liễu Thi Hàm hoàn thành một lần tu luyện Song Tu Thần Công, Trầm Tử Huyên gọi điện thoại tới: "Alo, ba ngày trôi qua rồi, bao giờ thì ngươi mới tới tìm ta tu luyện?"
Lý Phong nhịn không được cười khổ: "Hay là chờ thêm hai ngày nữa?"
Trong nhà còn có nhiều nữ nhân như vậy đang chờ hắn, bây giờ rời đi thì có chút không quá thích hợp.
Trầm Tử Huyên hoàn toàn không cho Lý Phong chỗ trống cò kè mặc cả: "Không được, ta đã sắp tiến vào Bán Thần cảnh rồi, chỉ cần một chút cố gắng nữa là sẽ đột phá, ngươi mau tới gặp ta."
"Hả. . ." Lý Phong sờ mũi một cái: "Tốt, vậy bây giờ ta đi mua vé máy bay tới Kinh Thành nhé?"
"Không cần, ta đã đến Minh Châu rồi, hiện tại đang ở phòng 1066 đại khách sạn Minh Châu, ngươi nhanh lên một chút."
Nói xong Trầm Tử Huyên liền cúp điện thoại.
Lý Phong: "? ? ?"
Không phải chứ. . . Trầm Tử Huyên vì tăng lên cảnh giới mà vội vã không nhịn nổi như vậy sao?
Tiếp theo, Lý Phong giải thích mấy câu với Liễu Thi Hàm, rồi thu dọn đồ đạc đi ra ngoài, lái xe đi về phía đại khách sạn Minh Châu.