HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần
"Con rể, trong này có cái gì?"
Nhậm Tiểu Lôi hiếu kỳ lại gần hỏi.
Bởi vì Nhậm Tiểu Lôi tiến đến ngay sát Lý Phong, nàng vừa nói chuyện vừa phả ra hơi thở thơm tho, làm cho trái tim Lý Phong không nhịn được nhảy lên một nhịp.
Ngay sau đó Lý Phong cố gắng bảo vệ tâm thần, vừa cười vừa nói: "Tinh thạch, hoàng kim, trang sức, còn có một số thiên tài địa bảo, đợi chút nữa ta lấy ra, bác gái muốn cái nào cứ lấy về dùng."
"Hào phóng như vậy sao?" Nhậm Tiểu Lôi hơi kinh ngạc.
Không nói tới tinh thạch, chỉ nói vàng và trang sức đã rất quý giá, Lý Phong vậy mà lấy ra cho nàng chọn lựa?
Mẹ nó, chẳng lẽ tiểu tử này có ý tứ với ta?
Nếu Lý Phong biết rõ suy nghĩ trong lòng Nhậm Tiểu Lôi, nhất định sẽ phun máu 3 lượt! Mẹ nó, rốt cục trong đầu ngươi chứa cái gì, làm sao suy nghĩ lại đen tối như vậy?
"Ngươi là mẹ Lăng Phi, chúng ta là người một nhà, đồ tốt đương nhiên phải chia sẻ."
Lý Phong cười nói.
Không thả con săn sắt thì sao bắt được con cá rô, không nịnh nọt cho Nhậm Tiểu Lôi vui vẻ, thì sao hắn có thể mở miệng xin Cửu U Lệnh?
"Con rể, ngươi thật sự là. . . Rất ưu tú!" Nhậm Tiểu Lôi lần nữa giơ ngón tay cái lên với Lý Phong.
Lý Phong: ". . ."
May mà Nhậm Tiểu Lôi kịp chuyển hướng, nếu không hắn sẽ thực sự nghĩ là Nhậm Tiểu Lôi đang lái xe!
Tiếp theo, Lý Phong lại lấy ra cái nhẫn vàng thuộc về Ngụy Bân, thử dùng khẩu quyết Khâu Bưu truyền thụ, quả nhiên cũng mở ra được.
Đồ đạc của Ngụy Bân không khác nhiều. Đều là tinh thạch, vàng, trang sức, thiên tài địa bảo, bất quá số lượng nhiều hơn Khâu Bưu một ít.
Có những vật này, Lý Phong đã không uổng một chuyến đi tới Sơn Thành.
"Lý Phong, giết ta đi!"
Đúng lúc này, Khâu Bưu mở miệng kêu rên.
Tứ chi của hắn đã đứt hết, đan điền cũng bị phế, dù sống sót cũng là phế nhân trong phế nhân, hắn không muốn bị loại thống khổ này dằn vặt.
Lý Phong thu hồi nhẫn đựng vật, thở dài nói: "Đời sau nhớ làm người tốt."
Sau khi nói xong, hắn đưa tay đánh ra một luồng chân khí đánh nát đỉnh đầu Khâu Bưu.
Bát trưởng lão Ma Tông Khâu Bưu. . . vẫn lạc!
"Đinh, chúc mừng kí chủ hoàn thành nhiệm vụ cứu vãn nữ thần Nhậm Tiểu Lôi (1), đang tiến hành khen thưởng. . ."
"Đinh, chúc mừng kí chủ, thu hoạch được 3 triệu điểm kinh nghiệm, 10 triệu điểm tích lũy, 20 điểm chinh phục."
Kí chủ: Lý Phong
Đẳng cấp: Bán Thần cảnh.
Điểm kinh nghiệm: 11,82 triệu / 20 triệu
Điểm tích lũy: 73 triệu
Điểm chinh phục: 927
Kỹ năng: 《 Thần Uy 》, 《 Hư Thần 》, 《 Đạp Thiên Thất Bộ 》, 《 Trảm Thiên kiếm pháp 》, 《 Hư Không Thiểm 》, 《 Phương Thốn Chi Gian 》, 《 Thanh Sơn Thủ Hộ 》, 《 Thiên Cương Tam Thập Lục thức 》, 《 Cuồng Bạo 》, 《 Thám Vân Thủ 》. ..
Nhiệm vụ đang chờ: Không
Xem xét xong thuộc tính, Lý Phong âm thầm nói: "Điểm kinh nghiệm rốt cục vượt qua phân nửa, thật không dễ dàng."
"Con rể, sao ngươi lại đột nhiên đến chỗ ta, ta thật sự rất ngạc nhiên."
Đúng lúc này, Nhậm Tiểu Lôi nghi hoặc hỏi.
Lý Phong tắt hệ thống, nghiêm túc nói: "Ta nhớ Lăng Phi, cho nên muốn cho nàng một cái kinh hỉ, không ngờ lại gặp phải loại chuyện này."
"Thật sao?" Nhậm Tiểu Lôi có chút không quá tin tưởng.
Nha đầu Lăng Phi đã rời Sơn Thành từ hôm qua, chẳng lẽ nàng không nhắc việc này với Lý Phong?
Lý Phong nhún vai: "Chứ còn sao nữa?"
Hai ngày này hắn xác thực không liên hệ với Tiêu Lăng Phi, nên dù Tiêu Lăng Phi trở về cũng vô pháp vạch trần lời bịa đặt của hắn.
"Tốt, ta tin ngươi."
Tiếp theo Nhậm Tiểu Lôi nhìn phế tích biệt thự rồi thở dài: "Vốn muốn làm mì cho ngươi ăn, hiện tại xem ra không được rồi."
Ngay sau đó tròng mắt nàng xoay động, ôm lấy cánh tay Lý Phong lúc lắc: "Con rể, ngươi mời ta đi ăn tiệc một bữa nhé?"
Thân thể Lý Phong cứng đờ, muốn rút tay về.
Ai ngờ Nhậm Tiểu Lôi mạnh mẽ kéo lại, bất mãn nói: "Làm sao, bị ta ôm cánh tay là chuyện rất mất mặt à?"
Lý Phong: "Được rồi được rồi. . . Bất quá trước khi ăn cơm ta phải gọi cho Long Hồn trước."
"Vậy ta tránh mặt một lát." Nhậm Tiểu Lôi định rời đi, mặc váy ngủ như hiện tại mà để người ngoài nhìn vào nàng sẽ cảm thấy rất mất tự nhiên. Nói ra cũng kì quái, tại sao nàng lại không có cảm giác này khi để Lý Phong nhìn vào?
"Chờ một chút." Lý Phong lên tiếng gọi lại: "Ở chỗ ta có một bộ y phục, chưa mặc bao giờ, nếu bác gái không ngại thì có thể mặc thử."
Đang nói chuyện Lý Phong lấy ra từ ba lô hệ thống một cái áo khoác màu trắng.
Nhậm Tiểu Lôi lộ sắc mặt quái dị nhìn Lý Phong một cái, tiếp nhận rồi mặc vào
Cái áo khoác này che đến gần đùi, lúc đầu hắn định mua cho Tống Uyển Quân, bây giờ để Nhậm Tiểu Lôi mặc vào lại rất vừa vặn.
"Đẹp không?" Nhậm Tiểu Lôi xoay vòng tròn, cười hỏi.
Lý Phong liên tục gật đầu: "Đẹp lắm."
"Vì sao lại đẹp?" Nhậm Tiểu Lôi hỏi.
Lý Phong: "? ? ?"
Đẹp mà cũng có lý do sao?
"Nói đi." Nhậm Tiểu Lôi truy vấn.
Lý Phong đã có đáp án, cười nói: "Bởi vì bác gái rất xinh đẹp, cho nên mặc gì cũng đẹp cả."
"Tiểu tử, miệng rất ngọt nha, khó trách Lăng Phi nhà ta lại coi trọng ngươi." Nhậm Tiểu Lôi hài lòng gật đầu, xem như tiếp nhận đáp án của Lý Phong.
Rất nhanh, phân bộ Long Hồn ở Sơn Thành chạy tới nơi này, sau một phen giao tiếp, Lý Phong mang theo Nhậm Tiểu Lôi rời đi.
Nửa giờ sau, tại một cửa hàng cơm tây cao cấp, Nhậm Tiểu Lôi cuốn bay đồ ăn ngon lành trước mặt như một cơn bão táp.
Đợi đến khi Nhậm Tiểu Lôi scơm nước no nê, Lý Phong đánh ra một bức tường chân khí, hỏi: "Bác gái, ngươi thật sự là con gái tông chủ Cửu U Tông sao?"
Sắc mặt Nhậm Tiểu Lôi cứng lại, sau một lúc lâu mới dùng khăn lau khóe miệng, tiếp theo lên tiếng: "Thế nào, ngươi từng nghe về quá khứ của ta?"
"Nếu như bác gái không muốn nói thì thôi." Lý Phong nhún vai, không quá mức cưỡng cầu.
"Thực ra cũng không có gì."
Nhậm Tiểu Lôi mỉm cười, trên mặt lộ ra vẻ tưởng niệm.