Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 787: Chương 762: Cửu U Lệnh xuất hiện.

HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN

Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

"50 năm trước, tứ đại thế gia cổ võ đỉnh cấp liên hợp với các gia tộc khác khởi xướng vây quét đại quy mô Thần Tông."

"Phụ thân của ta thấy tình thế không ổn, thế là để hai tên thủ hạ mang ta còn trong tã lót rời khỏi Thần Tông."

"Về sau, Thần Tông bị hủy diệt, mà ta thì được đưa tới một cái huyện nhỏ, sống cuộc đời mai danh ẩn tính, 2 thủ hạ của phụ thân thì trở thành cha mẹ nuôi của ta."

"Cứ như vậy ta sống như đứa trẻ bình thường, được dạy công pháp tu luyện. . ."

Nhậm Tiểu Lôi lộ vẻ tưởng niệm, chậm rãi nói.

"Khi ta 18 tuổi, cha mẹ nuôi nói ra thân thế của ta, về sau ta lên đại học, thế là quen biết Tiêu Nhiên. . ."

"Khi đó ta không biết hắn là con cháu Tiêu gia, đợi đến khi ta mang thai, Tiêu Nhiên mang ta về nhà thì ta mới biết được thân phận của hắn."

"Người nhà Tiêu Nhiên mặt ngoài hoan nghênh, lại vụng trộm phái người điều tra bối cảnh của ta, cha mẹ nuôi động thủ với người Tiêu gia nên bị phát hiện sử dụng công pháp Thần Tông."

Nói đến đây, trên mặt Nhậm Tiểu Lôi lộ vẻ thù hận.

"Kết quả là cha mẹ nuôi của ta chết thảm trong tay đám người Tiêu gia ."

"Bất quá bọn hắn đến chết cũng không nói ra thân phận của ta, Tiêu gia cho rằng ta là con ruột của họ, đương nhiên, Tiêu gia còn muốn giết luôn ta."

"Tiêu Nhiên ra mặt cầu xin, Tiêu gia mới chịu buông tha."

Nói đến đây, trên mặt Nhậm Tiểu Lôi lại lộ vẻ trào phúng.

Tuy rằng Tiêu Nhiên từng cứu nàng, nhưng sau cùng nàng vẫn bị Tiêu Nhiên vứt bỏ, thời gian trước Tiêu Nhiên còn ngầm đồng ý để người Tiêu gia đến giết mẹ con các nàng.

Nhậm Tiểu Lôi đã sớm không còn cảm giác gì với Tiêu Nhiên, thậm chí còn hơi hận thù.

Nghe Nhậm Tiểu Lôi nói xong, tâm tình của Lý Phong có chút nặng nề.

"Bác gái, chuyện đã qua cứ để nó qua đi, cố gắng nghĩ thoáng một chút, dù sao Tiêu Du cũng đã bị ta giết, cũng coi như gián tiếp báo thù giúp ngươi."

Nhậm Tiểu Lôi gật đầu cười nói: "Đúng vậy, nghe Lăng Phi nói ngươi đã xử lý Tiêu Du, ta cảm thấy vô cùng vui vẻ."

"Từ lúc đó ta đã muốn cảm tạ ngươi một phen, không ngờ tối nay lại được ngươi cứu thêm lần nữa, ngươi nói xem ta nên cảm tạ ngươi thế nào mới đủ đây?"

Đồng thời ánh mắt Nhậm Tiểu Lôi lộ ra mấy phần quyến rũ.

Lý Phong hít vào một ngụm khí lạnh, cắn lưỡi một cái, hai chân còn kẹp chặt lại, đề phòng một số chuyện không hay xảy ra.

Con mẹ nó chứ...

"Con rể, có phải là ngươi hiểu lầm ý tứ của ta không?"

Đúng lúc này, Nhậm Tiểu Lôi nhếch miệng cười nhạt.

"Nào có." Lý Phong cười khan: "Chúng ta là người một nhà, cám ơn làm gì."

"Lần này Khâu Bưu tới cửa là muốn mời ngươi trở về thống nhất Cửu U Tông sao?"

"Không phải, ta trở về thì làm được gì, hắn không cần ta, mà cần một tấm lệnh bài."

Đang nói chuyện Nhậm Tiểu Lôi lấy ra một cái lệnh bài màu vàng óng, tiện tay ném lên bàn.

Lý Phong nhướng mày, nếu hắn không đoán sai thì đây hẳn là Cửu U Lệnh. Nhậm Tiểu Lôi vậy mà tùy ý ném lên bàn như vậy?

"Cầm lên xem đi, không phải là ngươi không vẫn luôn muốn có nó sao?" Nhậm Tiểu Lôi giống như cười mà không phải cười hỏi.

Sắc mặt Lý Phong cứng lại, gượng cười: "Đến cả nó là gì ta cũng không biết, sao có thể muốn lấy được. . ."

"Ha ha." Nhậm Tiểu Lôi đùa cợt cười một tiếng: "Được rồi, chúng ta là người một nhà, không sao cả, cứ cầm lên đi."

Lý Phong không giải thích gì thêm, cầm lên lệnh bài quan sát.

Cảm giác đầu tiên là nặng, thể tích nặng hơn vàng rất nhiều, hình như là một loại vật chất Lý Phong chưa bao giờ thấy.

Lệnh bài có tạo hình cổ xưa, in 3 chữ Cửu U Lệnh đỏ rực.

Vuốt ve một lát Lý Phong liền trả lại cho Nhậm Tiểu Lôi.

Ai ngờ Nhậm Tiểu Lôi không thèm để ý chút nào: "Cái lệnh bài này ta đã nghiên cứu mấy chục năm mà không tìm ra gì cả, ngươi thích thì cứ giữ lấy."

Lý Phong lộ vẻ mặt ngạc nhiên, đây chính là thứ mà 9 trưởng lão Ma Tông một mực tìm kiếm, Nhậm Tiểu Lôi đưa cho hắn đơn giản như vậy?

"Đều là người một nhà, không cần phân chia rõ ràng." Nhậm Tiểu Lôi cười một tiếng, nói tiếp: "Tiếp theo ngươi định làm gì?"

Lý Phong không từ chối nữa, thuận thế thu Cửu U Lệnh vào ba lô hệ thống: "Ta tìm khách sạn cho ngươi vào ở nhé?"

Hiện tại đã là 10 giờ tối, đến lúc nghỉ ngơi rồi.

"A, ngươi nóng lòng như vậy sao?" Nhậm Tiểu Lôi lấy tay che miệng, vừa thẹn thùng vừa kinh ngạc hỏi.

Lý Phong: "? ? ?"

Nóng vội? Bác gái, phiền ngươi nói gì nói cho hết lời có được không? Trái tim nhỏ của ta sợ nhất là lái xe tốc độ cao, xin ngươi đừng tăng tốc nữa!

"Đêm dài đằng đẵng, sớm như vậy mà đi ngủ thì thật nhàm chán, chi bằng chúng ta đi tới quán bar nhảy nhót một phen."

"Quán bar. . . Nhảy nhót?" Lý Phong sững sờ, vô thức hỏi: "Bác gái, ngươi đã 51 tuổi rồi, liệu xương cốt có chịu được không?"

“Làm sao? Ngươi coi thường ta? Nói cho ngươi biết, ta có rất nhiều kinh nghiệm, tới lúc ngươi gãy xương hông rồi ta mới chỉ là dạo đầu mà thôi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!