HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần
"Sâm ca, ngươi không sao chứ?"
"Móa, lão tử bị ném bay như vậy ngươi nghĩ xem có giống không sao không?"
Hàn Sâm nằm rạp trên mặt đất thống khổ nói.
"Sâm ca, chúng ta làm sao bây giờ?"
"Tiểu tử kia quá mạnh, chúng ta không phải là đối thủ của hắn."
"Sâm ca, hay là đi gọi viện binh đi, ngươi không phải là có quan hệ không tệ với Nhậm thiếu sao, chi bằng đi tìm Nhậm thiếu cầu viện?"
Một tên tiểu đệ bày mưu tính kế.
"Nhậm thiếu? Loại chuyện nhỏ nhặt này cũng nhờ Nhậm thiếu giúp thì chẳng phải ta sẽ rất mất mặt sao?"
Nhậm thiếu trong miệng bọn hắn là Nhậm Sùng Hiên, tiểu thiếu gia Nhâm gia Sơn Thành.
Nhậm gia ở Sơn Thành có địa vị tựa như Vương gia tại Giang Nam, khác biệt là Nhậm gia là một cổ võ thế gia loại lớn, Nhậm Sùng Hiên càng là một Tông Sư hậu kỳ.
Hàn Sâm chỉ là một tiểu lưu manh, tự nhiên không có tư cách kết giao với Nhậm Sùng Hiên, hắn nói quan hệ giữa mình và Nhậm Sùng Hiên không tệ chỉ là chém gió mà thôi.
"Sâm ca, đây không phải việc nhỏ, mà là một đại hỉ sự."
"Người nào không biết Nhậm thiếu ưa thích mỹ nữ, nếu ngươi nói cho Nhậm thiếu biết trong sàn nhảy có một đại mỹ nữ cực phẩm, vậy chẳng phải là lập công lớn?"
Hàn Sâm đầu tiên là sững sờ, tiếp theo mừng rỡ nói: "Sao ta lại không nghĩ tới! Mau đỡ ta lên, ta muốn đi tìm Nhậm thiếu!"
Sau mười phút, Nhậm Tiểu Lôi dừng nhảy, vừa lòng thỏa ý nói: "Được rồi, rốt cục đã thoải mái, chúng ta đi uống rượu."
Sau đó Nhậm Tiểu Lôi lôi kéo hắn ra khỏi sàn nhảy, đi vào quầy bar.
"Cho hai ly rượu Martini." Nhậm Tiểu Lôi ngồi trên ghế, kêu lên với người pha rượu, sau đó mới hỏi: "Đúng rồi, ngươi có thích uống rượu Martini không?"
". . ." Lý Phong há hốc mồm, cuối cùng đành phun ra một chữ: "Thích."
Nhậm Tiểu Lôi cười đắc ý: "Ta đã sớm biết ngươi sẽ thích mà."
"Ta có thích hay không đều không trọng yếu, ngươi thích là được."
Ngay tại thời điểm hai người ngồi ở quầy bar nói chuyện, một nam nhân trẻ tuổi mặc âu phục màu trắng, ngậm xì gà được một đám nam nữ trẻ tuổi vây quanh đi ra khỏi phòng VIP.
Người này chính là Nhậm Sùng Hiên!
"Hàn Sâm, nếu mỹ nữ cực phẩm mà ngươi nói không thể làm ta hài lòng, vậy ngươi phải tự gánh lấy hậu quả."
Nhậm Sùng Hiên lạnh giọng nói.
"Nhậm thiếu xin yên tâm, mỹ nữ kia tuyệt đối là cực phẩm ngàn dặm mới tìm được một, tuyệt đối sẽ làm Nhậm thiếu hài lòng!"
Hàn Sâm theo sát ở phía sau, vỗ ngực bồm bộp.
"Thật sao?" Nhậm Sùng Hiên cười lạnh một tiếng, có chút không quá tin tưởng.
"Ta chắc chắn. . . Nhậm thiếu, mau nhìn kìa, nàng đang ngồi tại quầy bar, là người mặc áo khoác trắng."
Hàn Sâm liếc mắt liền thấy được Nhậm Tiểu Lôi, vội vàng chỉ tay.
Nhậm Sùng Hiên đưa mắt dõi theo, ngay khi nhìn thấy Nhậm Tiểu Lôi, ánh mắt của hắn liền sáng lên, trên mặt hiện vẻ kinh diễm cùng tham lam: "Quả là cực phẩm!"
Tiếp theo, Nhậm Sùng Hiên đi thẳng tới trước mặt Nhậm Tiểu Lôi, đưa tay ra nói: "Mỹ nữ, xin tự giới thiệu một chút, ta tên là Nhậm Sùng Hiên, rất hân hạnh được biết ngươi."
Nhậm Tiểu Lôi liếc hắn một cái, không bắt tay lại mà hỏi: "Nhậm Sùng Hiên? Tên có chút quen tai, Nhậm gia các ngươi ở Sơn Thành rất nổi danh đúng không?"
Nhậm Sùng Hiên nhướng mày một cái, thu tay lại rồi ngạo nghễ nói: "Một chút hư danh mà thôi."
"Ồ." Nhậm Tiểu Lôi gật gật đầu, quay mặt lại tiếp tục nói chuyện cùng Lý Phong.
Nhậm Sùng Hiên: "? ? ?"
Ồ? Ồ?? Ồ??? Nữ nhân này dám không thèm nhìn ta?
Biết địa vị của ta còn dám ngó lơ, chẳng lẽ nàng định chơi chiêu lạt mềm buộc chặt?
Có chút ý tứ!
"Mỹ nữ, bằng hữu của ngươi vừa mới ra tay đả thương bằng hữu Hàn Sâm của ta, các ngươi có định giải thích gì không?"
Nhậm Sùng Hiên trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Nhậm Tiểu Lôi.
"Chuyện này sao. . . Không sai, con rể ta đúng là đã đánh Hàn Sâm, bất quá là Hàn Sâm vô lễ trước, con rể của ta xuất thủ là hợp tình hợp lý."
Nhậm Tiểu Lôi xoay đầu lại, giống như cười mà không phải cười nói.
Nhậm Sùng Hiên gật đầu nói: "Nếu xác thực như thế, vậy Hàn Sâm là bị trừng phạt đúng tội."
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Hàn Sâm kịch biến: "Nhậm thiếu. . ."
"Đừng gọi ta là Nhậm thiếu, ta không có loại bằng hữu như ngươi, tranh thủ thời gian cút đi!"
Nói xong Nhậm Sùng Hiên đá bay Hàn Sâm ra ngoài.
Hàn Sâm đang ở giữa không trung trực tiếp sững sờ!
Con mẹ nó, ta rõ ràng là lập công to, tại sao lại bị đá bay? !
"Phanh "
Hàn Sâm rơi tự do, sau khi rơi trên mặt đất liền kêu gào thảm thiết.
Đám tiểu đệ Hàn Sâm muốn chạy tới đỡ hắn dậy, nhưng lại sợ làm cho Nhậm Sùng Hiên tức giận, chỉ có thể đứng tại chỗ, bộ dáng rất khó xử.
Ánh mắt Lý Phong sáng lên, âm thầm nói một câu: "Vì làm cho Nhậm Tiểu Lôi vui vẻ mà thẳng thắn vạch rõ giới hạn với Hàn Sâm sao? Thủ đoạn rất cao minh."
Một bên khác, nội tâm Nhậm Tiểu không hề có một tia gợn sóng.
Con mẹ nó, chỉ với chút thủ đoạn này đã đòi lừa lão nương sinh lòng cảm động? Chàng trai trẻ, ngươi còn non và xanh lắm!