HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần
"Nhậm thiếu, ta. . ." Hàn Sâm khó khăn bò dậy, vẻ mặt đau khổ.
"Ta cái gì mà ta, còn không mau cút đi?" Nhậm Sùng Hiên nháy mắt mấy cái với Hàn Sâm.
Hàn Sâm đã hiểu được, vội vàng nói: "Vâng thưa Nhậm thiếu, ta không nên vô lễ với nữ sĩ này, ta lập tức cút, lập tức cút."
Sau khi nói xong, Hàn Sâm nháy mắt với mấy tên tiểu đệ, một đám người chạy trối chết khỏi quán Bar.
Sau khi làm xong, Nhậm Sùng Hiên nói với Nhậm Tiểu Lôi: "Mỹ nữ, ta xác thực không biết Hàn Sâm từng vô lễ với ngươi, như vậy đi, ta đã bao một căn phòng VIP ở quán bar này, trong đó có loại rượu tốt nhất, để nhận lỗi, ta mời ngươi và con rể ngươi đi uống vài chén, thế nào?"
Nhậm Tiểu Lôi vốn muốn cự tuyệt, nhưng sau khi liếc nhìn Lý Phong một cái bèn thay đổi chủ ý: "Phòng của ngươi có đủ lớn không?"
Nhậm Sùng Hiên thấy trong lòng vui vẻ, cười nói: "Lớn, tuyệt đối đủ lớn, cam đoan làm ngươi hài lòng.
Nhậm Tiểu Lôi thầm cười lạnh, trên mặt lại bất động thanh sắc nói: "Được, vậy ta sẽ đi xem một chút."
"Bác gái. . ." Lý Phong muốn ngăn cản Nhậm Tiểu Lôi.
"Con rể, phòng rất lớn nha, chẳng lẽ ngươi không muốn đi mở rộng tầm mắt?" Nhậm Tiểu Lôi nháy mắt mấy cái, đồng thời cười nói.
Lý Phong: ". . ."
Mở rộng tầm mắt cái cọng lông, ngươi rõ ràng là muốn gây phiền toái cho tiểu gia!
"Được rồi, bác gái đã muốn đi, vậy thì cùng đi đi." Lý Phong thở dài một hơi.
"Tốt, vậy tối nay chúng ta không say không về." Nhậm Sùng Hiên cười to mấy tiếng, rồi đứng lên dẫn hai người tới phòng VIP.
Rất nhanh, một đám người đi vào trong phòng.
Đây là căn phòng xịn sò nhất quán bar, một đêm ít nhất cũng phải trả 100 ngàn nhân dân tệ, nhưng đối với Nhậm Sùng Hiên chỉ là 9 trâu mất 1 sợi lông, mỗi lần hắn tới đây đều trả gấp mười lần thậm chí là gấp mấy chục lần con số này.
"Oa, căn phòng này thật là xa hoa."
Nhậm Tiểu Lôi vừa tiến vào đã kinh hô thành tiếng.
Nhậm Sùng Hiên cười đắc ý: "Tạm được, phòng ngủ nhà ta còn tốt hơn ở đây nhiều, nếu như mỹ nữ hứng thú thì có thể cùng ta về thăm thú một phen."
"Tới nhà ngươi? Không tốt lắm đâu, con rể của ta sẽ tức giận. . ." Nhậm Tiểu Lôi ngượng ngùng cười một tiếng, tiếp theo nhìn sang Lý Phong.
Nhậm Sùng Hiên: "? ? ?"
Người khác: "? ? ?"
Ngươi xác định hắn là con rể ngươi mà không phải tiểu tình nhân? Mẹ vợ đi đâu mà con rể cũng quản được? Là ta điên hay thế giới này điên rồi?
"Con rể, ngồi đi, cái ghế sopha này ngồi rất thoải mái." Nhậm Tiểu Lôi kéo Lý Phong ngồi xuống.
Lý Phong tuy rằng bất đắc dĩ, nhưng hắn cũng chỉ đành phối hợp với nàng.
Nhậm Sùng Hiên tham lam nhìn lướt 2 chân Nhậm Tiểu Lôi một cái, tiếp theo ra hiệu với tiểu đệ sau lưng: "Mang Romani Conti năm 90 ra đây."
Tên tiểu đệ kia nhận lệnh rời đi, rất nhanh mang tới một chai rượu vang đỏ rất tinh mỹ, chính là Romani Conti năm 90.
"Ồ, đây là loại rượu thường được bán đấu giá mười mấy hai mươi vạn 1 chai đó sao?” Nhậm Tiểu Lôi nổi lên hứng thú.
Nhậm Sùng Hiên ngạo nghễ gật đầu: “Không sai.”
Rượu này không phải của quán bar, mà là do hắn mua từ một buổi đấu giá, có lần hắn mời bằng hữu tới nơi này chơi rồi mang một két tới, còn thừa 6 chai thì cất nhờ nhà kho quán bar luôn.
"Một chai không đủ, lấy thêm mấy chai nữa đi." Nhậm Tiểu Lôi liếm khóe miệng, cười nói.
Nhậm Sùng Hiên: ". . ."
Con mẹ nó, ngươi biết nó có giá mấy trăm ngàn một chai còn dám mở miệng đòi hỏi? Nếu không nể tình ngươi là đại mỹ nữ cực phẩm, ta tuyệt đối sẽ đánh nát cái miệng của ngươi!
"Mỹ nữ nói đúng, mang hết những chai còn lại ra đây."
Nhậm Sùng Hiên vung tay lên, để tiểu đệ mang ra năm chai Romani Conti còn lại.
Muốn uống rượu sao, hừ, chờ bị ta chuốc cho say khướt đi!
Nghĩ tới đây, Nhậm Sùng Hiên mở nắp một chai Romani Conti, rót hai chén rượu đưa tới trước mặt Nhậm Tiểu Lôi: "Mỹ nữ, ta còn chưa được biết tên ngươi là gì."
"Nhậm Tiểu Lôi." Nhậm Tiểu Lôi tiếp nhận ly rượu, rồi lại đưa mắt nhìn Lý Phong: "Rót cho con rể của ta một ly đi."
Nhậm Sùng Hiên đầu tiên là sững sờ, tiếp theo cười nói: "Thì ra chúng ta cùng họ, quả là duyên phận trời ban. . . Nào, vị tiên sinh này, ta mời ngươi một ly."
Rất nhanh, có tên tiểu đệ rót cho Lý Phong một ly.
Đột nhiên, Nhậm Sùng Hiên nói: “Huynh đệ, đây là rượu hảo hạng, phải cẩn thận nhấm nháp, ngươi đừng tưởng cách dùng giống với rượu đế ngoài chợ, một hơi liền uống cạn, như vậy rất uổng phí.”
Vừa dứt lời, xung quanh liền cười vang.
Lý Phong nhướng mày một cái, như cười mà không phải cười nói: "Trước giờ ta uống rượu đều là một hơi cạn sạch, nếu ngươi không tiếc tiền thì cứ việc nói thẳng."
Nhậm Sùng Hiên cười lạnh: "Hahaha, nếu ngươi có thể uống hết thì coi như bản lĩnh ngươi cao cường!"
"Nhậm đại thiếu quả nhiên hào phóng."
Ánh mắt Nhậm Tiểu Lôi sáng lên, tiếp theo ngửa đầu uống cạn ly rượu trong tay.
Tiếp theo, nàng cầm lên hộp xúc xắc đặt ở trên bàn, cười nói: "Uống như vậy không có ý nghĩa, chi bằng chúng ta chơi xúc xắc đi."
"Hả?" Ánh mắt Nhậm Sùng Hiên sáng lên: "Chơi như thế nào?"
"Ta đổ xúc xắc, ngươi cùng con rể của ta đoán điểm số, người nào đoán đúng thì ta sẽ uống với hắn một chén rượu giao bôi, thế nào?"