HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần
Khóe miệng Lý Phong giật một cái, người nào đoán đúng thì được uống rượu giao bôi với nàng? Con mẹ nó, rốt cục Nhậm Tiểu Lôi muốn làm cái gì?
Ánh mắt Nhậm Sùng Hiên sáng lên: "Chủ ý này rất tốt, có điều. . . Nếu như chúng ta đều đoán không đúng thì sao?"
"Đều đoán không đúng thì ta uống với ngươi, thế nào?"
Lý Phong nhướng mày, kinh ngạc nhìn về phía Nhậm Tiểu Lôi.
Chẳng lẽ Nhậm Tiểu Lôi nhìn trúng Nhậm Sùng Hiên, cho nên cố ý thông đồng với hắn?
"Tốt, một lời đã định!" Nhậm Sùng Hiên vui mừng quá đỗi, suy nghĩ của hắn giống y hệt Lý Phong, cũng cảm thấy Nhậm Tiểu Lôi đang cố ý thông đồng với hắn.
Nhậm Sùng Hiên từng gặp rất nhiều nữ nhân cố ý tới gần mình, những nữ nhân kia đều dùng mấy chiêu tục không chịu được, còn kiểu tươi mát thoát tục như Nhậm Tiểu Lôi thì hắn đúng là lần đầu nhìn thấy.
Nữ nhân này không tệ!
Nhậm Tiểu Lôi quay đầu sang nhìn Lý Phong: "Con rể, ngươi nỡ để ta uống rượu giao bôi với hắn sao? Nếu ngươi dám thua hắn, đợi Lăng Phi trở về ta sẽ nói với nàng ngươi sàm sỡ ta." Nhậm Tiểu Lôi tiến đến bên tai Lý Phong, nhỏ giọng nói.
Lý Phong sững sờ!
Nhậm Tiểu Lôi muốn cùng hắn uống rượu giao bôi. Chơi lớn như vậy sao?!
Khi Lý Phong còn đang bận sững sờ, Nhậm Tiểu Lôi đã cho 3 viên xúc xắc vào, bắt đầu lúc lắc.
Rất nhanh, nàng đập hộp xuống bàn, cười nói: "Được rồi, các ngươi có thể đoán."
Nhậm Sùng Hiên suy nghĩ một lát, mở miệng: "Ta đoán 7 điểm."
Hắn cũng chỉ là tùy tiện đoán mà thôi.
"Đến ngươi." Nhậm Tiểu Lôi nhìn về phía Lý Phong, tràn ngập chờ mong nói.
"18 điểm." Lý Phong nhún vai.
"18 điểm? Ngươi có biết tỷ lệ của nó nhỏ thế nào không?" Nhậm Sùng Hiên ngửa đầu cười ha hả, nói với Nhậm Tiểu Lôi: "Nhậm tiểu thư, mở đi."
Sắc mặt Nhậm Tiểu Lôi lộ vẻ quái dị nhìn Lý Phong, tiếp theo nhấc hộp lên.
Trong tầm mắt mọi người, ba viên xúc xắc đều là 6 điểm, vậy mà thật sự là 18 điểm, Lý Phong đoán đúng rồi!
Kết quả này làm mọi người hít vào một hơi khí lạnh!
Con mẹ nó, vậy mà thật sự bị Lý Phong đoán đúng? !
Sắc mặt Nhậm Sùng Hiên có chút khó coi, vịt để lên bàn ăn rồi còn bay mất, nội tâm tự nhiên vô cùng khó chịu.
"Oa, con rể, ngươi thật giỏi, đoán đúng rồi kìa!"
Nhậm Tiểu Lôi mừng rỡ không thôi nói.
Có Thấu thị nhãn ở đây, đoán điểm số xúc xắc là chuyện không thể bình thường hơn được.
Chỉ là Lý Phong có chút nghĩ không thông, vì sao Nhậm Tiểu Lôi khẳng định hắn có thể đoán đúng điểm số? Vạn nhất hắn không đoán đúng, Nhậm Tiểu Lôi sẽ phải uống rượu giao bôi với Nhậm Sùng Hiên.
Rất kỳ quái!
"Không tệ, ta ngày càng hài lòng với ngươi rồi."
Nhậm Tiểu Lôi cười một tiếng, nâng chén rượu lên nói: "Tới đây"
Lý Phong thầm thở dài, cùng Nhậm Tiểu Lôi uống chén rượu giao bôi.
Hai người đều là một hơi uống cạn!
Đối diện, Nhậm Sùng Hiên vừa tức vừa ghen ghét!
"Tới tới tới, tiếp tục tiếp tục."
Nhậm Tiểu Lôi hài lòng đặt chén rượu xuống, lần nữa cầm lấy hộp xúc xắc.
"Đoán đi."
Nhậm Tiểu Lôi đập hộp xúc xắc xuống, cười nói.
Lần này Nhậm Sùng Hiên cân nhắc thật lâu mới nói ra một con số: "12."
Nhậm Tiểu Lôi quay đầu nhìn về phía Lý Phong: "Ngươi thì sao, con rể?"
"8." Lý Phong tùy ý nói ra một con số.
Nhậm Tiểu Lôi nhướng mày, muốn nhấc hộp xúc xắc lên.
Đúng lúc này, Nhậm Sùng Hiên đưa tay ra nói: "Nhậm tiểu thư, để người của ta đến làm đi."
Có 1 loại người là cao thủ cờ bạc, trong nháy mắt nhấc lên hộp xúc xắc là có thể biến đổi điểm số dựa theo tâm ý của mình, Nhậm Sùng Hiên hoài nghi Nhậm Tiểu Lôi chính là cao thủ như vậy.
Nhậm Tiểu Lôi thu tay về: "Tùy ý ngươi."
Nhậm Sùng Hiên tùy tiện gọi một tiểu đệ tới nhấc hộp xúc xắc lên, 233, 8 điểm, Lý Phong lại đoán đúng!
"Oa, con rể ngươi thật giỏi, tới tới tới, chúng ta uống rượu."
Nhậm Tiểu Lôi vui vẻ cười to, rót rượu đầy ly rồi cùng Lý Phong uống rượu giao bôi.
Đối diện, Nhậm Sùng Hiên cảm thấy nội tâm như có ngọn lửa hừng hực thiêu đốt.
Con mẹ nó, đoán đúng một lần còn có thể nói là may mắn, liên tiếp hai lần thì tuyệt đối không đơn giản như vậy, trong này khẳng định có điều gì cổ quái!
"Huynh đệ, không ngờ ngươi là cao thủ cờ bạc, ta xem nhẹ ngươi rồi."
Nhậm Sùng Hiên phun ra một ngụm trọc khí, sắc mặt khó coi.
Lý Phong nhún vai: "Không đâu, ta chỉ là may mắn mà thôi."
"Buổi tối hôm nay ngươi đã may mắn như thế, chi bằng chúng ta đổi sang loại phương thức khác, chơi lớn một chút."
Đè xuống lửa giận trong lòng, Nhậm Sùng Hiên cười nói.
"Ồ?" Lý Phong nhướng mày, giống như cười mà không phải cười nói: "Chơi như thế nào? Lớn cỡ nào?"
"Bài poker, so lớn nhỏ." Đang nói chuyện Nhậm Sùng Hiên lấy ra từ dưới bàn một hộp bài tây chưa mở.
"Đánh cược cái gì?"
"10 triệu!" Nhậm Sùng Hiên đưa ra một ngón tay, cười lạnh nói: "Có dám hay không?"
"Làm sao ngươi biết ta có 10 triệu?"
"Ngươi không có 10 triệu cũng không sao, tiền nợ có thể để nàng bồi thường." Nhậm Sùng Hiên chỉ về phía Nhậm Tiểu Lôi, âm hiểm cười nói.
Hắn đương nhiên biết Lý Phong không có 10 triệu, mà hắn cũng không phải vì 10 triệu, mà vì. . . Nhậm Tiểu Lôi!
Nhậm Tiểu Lôi cười lạnh: "Được lắm, bất quá 10 triệu đã muốn dùng ta bồi thường, hình như quá xem thường ta rồi."
"Vậy ngươi muốn bao nhiêu?"
Hắn không sợ nữ nhân có lòng tham, hắn chỉ sợ nữ nhân vô dục vô cầu!
Nhậm Tiểu Lôi duỗi ra một ngón tay: "1 tỷ, ngươi thắng ta đi với ngươi, thua thì trả con rể ta 1 tỷ, có dám hay không?"