HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần
"Híttttttt!"
Đám bạn của Nhậm Sùng Hiên nhịn không được hít vào một hơi khí lạnh!
Mở miệng ra là 1 tỷ, Nhậm Tiểu Lôi muốn tiền đến phát điên rồi sao? Nàng biết 1 tỷ là khái niệm gì không?
Tuy Nhậm Tiểu Lôi rất đẹp, nhưng nàng cũng không đáng giá 1 tỷ.
Nhậm Sùng Hiên nhướng mày, sau một lúc lâu hắn nghiêm túc hỏi: "Mỹ nữ, ngươi đang nghiêm túc sao?"
Dù là đối với hắn, 1 tỷ cũng không phải con số nhỏ.
"Đương nhiên. Ta chỉ sợ... ngươi không dám đánh cược." Nhậm Tiểu Lôi trào phúng nói.
"Ta không dám đánh cược?" Nhậm Sùng Hiên nở nụ cười.
"Ta đương nhiên dám, bất quá chút nữa ta muốn rút trước, đáp ứng yêu cầu này ta sẽ đánh bạc với hắn, thế nào?"
"Yêu cầu này của ngươi có chút quá phận, bài là ngươi cung cấp, ngươi lại được rút trước, chỗ tốt gì cũng để ngươi chiếm hết."
"Không dám đáp ứng thì thôi, chúng ta chơi 10 triệu, hắn có thể rút trước." Nhậm Sùng Hiên nhún vai, vẻ mặt không thèm để ý.
Nhậm Tiểu Lôi quay đầu nhìn về phía Lý Phong.
Nàng đưa ra yêu cầu đánh bạc 1 tỷ, là vì có lòng tin với mình, mà không phải có lòng tin với Lý Phong, nhưng phải để nàng rút bài mới được.
Lý Phong nhếch miệng cười nhạt: "Ta đánh cược với ngươi 1 tỷ, có muốn ký hợp đồng thỏa thuận gì không?"
Lời này vừa nói ra, trong gian phòng lâm vào yên tĩnh ngắn ngủi.
"Ha ha, ngươi quả nhiên có dũng khí!"
Nhậm Sùng Hiên nhìn Lý Phong một cái thật sâu, tiếp theo vung tay lên nói: "Người đâu tới đây, viết giấy cá cược!"
Rất nhanh có người mang giấy bút tới, viết lại điều kiện đánh bạc của hai người, sau đó hai bên kí tên, đóng dấu vấn tay.
Đương nhiên, tờ giấy này không có tác dụng khi mang ra tòa, bất quá Nhậm Sùng Hiên không cần pháp luật bảo vệ, chỉ cần hắn chiếm lý là đủ, về sau thắng cược hắn có thể tùy ý bài bố Lý Phong cùng Nhậm Tiểu Lôi!
Nhậm Sùng Hiên mở hộp bài, đưa tới trước mặt Lý Phong: "Ngươi có thể kiểm tra xem có vấn đề gì không, miễn cho chút nữa lại nói ta gian lận."
Lý Phong tiếp nhận nhìn một hồi, sau đó cười nói: "Bài không có vấn đề."
Nói xong hắn trả lại cho Nhậm Sùng Hiên.
Lúc này Nhậm Tiểu Lôi nói: "Để ta xem một chút."
Nhậm Tiểu Lôi xem xét một phen, nhíu mày lại, tiếp theo nàng dán miệng vào tai Lý Phong, nhỏ giọng nói: "Cái này là một bộ bài gian lận, hoa văn sau lưng giống như y hệt nhau, nhưng nhìn kỹ sẽ có khác biệt, chỉ cần nhận ra hoa văn là có thể rút ra lá mình muốn."
"Ồ." Lý Phong gật đầu, sau đó nói: "Tốt, nói ra quy tắc cụ thể đi."
Nhậm Tiểu Lôi: "? ? ?"
Ngươi rốt cục có nghe ta nói hay không? Vấn đề này rất nghiêm trọng đó!
Nhậm Sùng Hiên kinh ngạc nhìn Lý Phong, tuy Nhậm Tiểu Lôi nói nhỏ bên tai Lý Phong, nhưng nàng không bố trí bức tường chân khí, với thực lực Nhậm Sùng Hiên là Tông Sư hậu kỳ, hắn vẫn nghe được nàng nói gì.
Nhậm Tiểu Lôi nhận ra đây là bộ bài gian lận đã đủ làm hắn giật mình, cách Lý Phong phản ứng càng làm hắn giật mình hơn.
Biết ràng bài có vấn đề còn dám đánh bạc, Lý Phong là tự tin hay bị ngốc?
"Quy tắc rất đơn giản, rút bài so lớn nhỏ, bích ♠, cơ ♥, tép ♣, rô ♦, nói cách khác A♠ lớn nhất, 2♦ nhỏ nhất."
"Chúng ta rút một lá, người nào lớn hơn là thắng, thế nào?"
"Được, bắt đầu đi."
Lý Phong nhún vai, vẻ mặt tùy ý.
Nhậm Tiểu Lôi đá Lý Phong một cước: "Con rể, ngươi không phải là cố ý muốn thua chứ? Ta nói cho ngươi biết, ngươi thua thì tự rút 1 tỷ ra mà trả, lão nương tuyệt đối sẽ không giúp ngươi."
Nhậm Sùng Hiên nghe vậy mà nhướng mày, nhưng rất nhanh xòe rộng bài ra bàn, đưa tay cầm lên một lá.
Sau đó hắn vén một góc để nhìn, chính là A♠!
Nhậm Sùng Hiên cười đắc ý, úp xuống mặt bàn, lực lượng mười phần nói: "Đến lượt ngươi."
Lý Phong tìm tòi phía trước, tiện tay cầm lên một lá.
Nhậm Tiểu Lôi hiếu kỳ muốn nổ tung, vội vàng lại gần muốn xem bài trong tay Lý Phong.
Lý Phong xốc lên cho Nhậm Tiểu Lôi nhìn một góc, nhất thời trái tim Nhậm Tiểu Lôi chìm xuống đáy cốc: "9♦? !"
Tuy Nhậm Tiểu Lôi cực lực hạ giọng, nhưng Nhậm Sùng Hiên vẫn nghe được.
Nhất thời, Nhậm Sùng Hiên đắc ý cười ha hả: "Ha ha ha, lần này ta thắng chắc rồi, tiếp theo là thời khắc chứng kiến thắng lợi, lá bài của ta là. . ."
Nhậm Sùng Hiên kéo dài âm điệu, đồng thời muốn đưa tay lật bài lên.
Đúng lúc này, Lý Phong âm thầm nói: "Thời gian đình chỉ!"
Một tầng ánh sáng vô hình khuếch tán ra, bao trùm mọi vật trong phòng.
Tiếp theo, Lý Phong lấy ra lá 2♦, đổi với lá bài của Nhậm Sùng Hiên.
Sau khi làm xong, Lý Phong trở về chỗ cũ, chờ đợi Thời gian đình chỉ kết thúc.
Sau 10 giây, hết thảy trở về hình dáng ban đầu, Nhậm Sùng Hiên lật ngược bài lên: "A. . . Con mẹ nó, sao lại là 2♦? !"
Đám người xung quanh càng là há to mồm, sắc mặt biến thành vô cùng quái dị!