HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần
"Vì sao ngươi biết chúng ta đang tìm Cửu U Lệnh, ngươi rốt cuộc là ai?!"
Bạch Tuyết Liên hết sức kinh ngạc.
Người biết Cửu U Lệnh vốn không nhiều, biết bọn họ đang tìm Cửu U Lệnh lại càng ít.
Chẳng lẽ Lý Phong từng gặp được thành viên Thần Tông?
Ánh mắt Lý Phong lạnh đi: "Ngươi không có tư cách hỏi ta. Nói ra, ta có thể thả ngươi, bằng không ta sẽ giết ngươi, ta cho ngươi 10 giây để cân nhắc."
Nói xong hắn cũng không đợi Bạch Tuyết Liên phản ứng đã bắt đầu đếm ngược.
Sắc mặt Bạch Tuyết Liên biến ảo mấy lần, sau cùng cắn răng nói: "Ngươi thề không giết ta, nếu không ta không thể tin ngươi được!"
Lý Phong cười lạnh: "Còn 5 giây, 4, 3. . ."
Ngay khi Lý Phong đếm đến 1, Bạch Tuyết Liên thét to: "Được rồi, ta nói!"
"Cửu U Lệnh là biểu tượng Tông chủ, không có Cửu U Lệnh thì danh bất chính, ngôn bất thuận, đây chính là ý nghĩa lớn nhất của Cửu U Lệnh."
Bạch Tuyết Liên ra vẻ không tình nguyện nói.
Lý Phong nhướng mày: "Ngươi nói dối!"
Dứt lời, hắn đánh ra một quyền.
"Phanh."
Bạch Tuyết Liên bị Lý Phong đánh bay ra sau, lăn trên mặt đất mấy vòng mới miễn cưỡng dừng lại.
Sắc mặt Bạch Lạc Phong và Tần An trắng bệch, trong lòng đã hoàn toàn tuyệt vọng.
"Những gì ta nói đều là sự thật!"
Bạch Tuyết Liên phun ra một ngụm máu tươi, giãy dụa bò dậy.
"Sự thật? Thực ra Cửu U Lệnh có tác dụng là khống chế thành viên Ma Tông, ta nói có đúng không?”
"Cái gì, ngươi làm sao. . . ?!" Bạch Tuyết Liên vội vàng che miệng lại, sắc mặt rất khó coi: "Ngươi lừa ta?"
Lý Phong nhún vai: "Nhìn phản ứng của ngươi là ta biết thừa rồi."
Vừa rồi khi Bạch Tuyết Liên nói dối, trong đầu đã lóe lên tác dụng của Cửu U Lệnh, thông qua Đọc Tâm Thuật Lý Phong đã biết được.
Nhưng phải sử dụng Cửu U Lệnh thế nào để có thể khống chế các thành viên Ma Tông. . . Điều này Bạch Tuyết Liên không nghĩ đến, nên Lý Phong chưa biết được.
“Ta cho ngươi thêm một cơ hội, nói ra cách khống chế thành viên Ma Tông.”
"Ta không biết." Bạch Tuyết Liên lắc đầu.
"Ngươi không sợ chết à?" Lý Phong cười lạnh, ngay sau đó muốn hạ thủ đánh Bạch Tuyết Liên một trận.
"Ta thật sự không biết, dù ngươi giết ta thì ta cũng không biết nói gì. Bí mật này chỉ có Tông chủ mới biết được, chúng ta đều chưa từng cầm Cửu U Lệnh, sao có thể biết dùng Cửu U Lệnh khống chế người khác?"
Lý Phong nhíu mày, nhờ Đọc Tâm Thuật, hắn biết Bạch Tuyết Liên không nói dối.
Sau đó hắn lại đưa mắt nhìn Bạch Lạc Phong và Tần An, hai người lập tức lắc đầu như đánh trống: "Lý thiếu, chúng ta cũng không biết, chúng ta chỉ là đệ tử bình thường, sao có khả năng biết được."
"Nhậm Tiểu Lôi có biết không? Chắc là không, nếu có nàng đã nói cho ta, sau đó đưa ra Cửu U Lệnh để ta thống nhất Ma Tông rồi."
Lý Phong nghĩ thầm, rồi quyết định sau khi giải quyết chuyện ở đây sẽ đi hỏi Nhậm Tiểu Lôi.
"Rất đáng tiếc, vốn các ngươi có thể sống rời khỏi nơi này, nhưng các ngươi lại không biết quý trọng cơ hội."
Lý Phong cười lạnh, làm bộ muốn giết Bạch Tuyết Liên.
"Chờ một chút!" Bạch Tuyết Liên vội vàng cầu xin tha thứ: "Lý tiên sinh, ta sai rồi, ta không nên giấu diếm chân tướng, ta nguyện ý lấy tiền chuộc mạng."
"Ngươi cảm thấy ta thiếu tiền sao?" Lý Phong quay đầu nhìn Bạch Lạc Phong: "Nàng không nói ta cũng quên mất, ngươi còn chưa đưa tiền đặt cược cho ta."
Thân thể Bạch Lạc Phong run lên, vội vàng lấy ra hai trái Bích Ngọc quả và một trái Hồng Linh Quả: "Lý thiếu, vừa rồi là ta hồ đồ, đây là tiền đặt cược, xin Lý thiếu tha cho ta một mạng."
Lý Phong không đưa tay nhận lấy mà nói: "Những vật này không đủ, đưa nhẫn trữ vật ra đây, ta có thể tha ngươi một mạng, còn hai ngươi cũng giao ra đây, nếu làm ta hài lòng, ta có thể cân nhắc thêm."
Mặt Bạch Lạc Phong hiện vẻ đau lòng, nhưng vẫn cắn răng lấy nhẫn đựng vật của mình ra.
Tuy thiên tài địa bảo là đồ tốt, nhưng phải có mạng mới hưởng được.
Bạch Tuyết Liên cũng hiện vẻ giãy dụa, cuối cùng gỡ nhẫn đựng vật xuống, giao cho Lý Phong: "Khẩu quyết là..., đồ vật trên người ta đều ở trong này."
Lý Phong nhận hai cái nhẫn đựng vật, nhưng chưa vội xem xét mà nhìn Tần An: "Còn ngươi?"
Tần An khóc không ra nước mắt: "Lý thiếu, ta không có nhẫn đựng vật. . ."
"Ngươi thật đáng thương." Lý Phong trào phúng cười một tiếng, sau đó xem xét hai nhẫn đựng vật kia.
Nhẫn đựng vật của Bạch Tuyết Liên có diện tích 10 mét vuông, đồ bên trong cơ bản giống với Ngụy Bân và Khâu Bưu.
Mà nhẫn của Bạch Lạc Phong chỉ có 1 mét vuông, trừ mấy khối tinh thạch thì chỉ còn chút mấy món thiên tài địa bảo.
Lý Phong thu 2 cái nhẫn vào ba lô, cười nói: "Nếu các ngươi đã thức thời như thế thì mau rời đi, không được làm chuyện ác nữa, biết chưa?"
Ba người Bạch Tuyết Liên kinh ngạc.
Không phải cố ý đùa bỡn bọn họ chứ?
Cũng không phải là ba người Bạch Tuyết Liên nghĩ nhiều, mà đổi lại là bọn họ đối mặt với tình huống này, tất nhiên sẽ xử lý địch nhân, làm gì có chuyện thả hổ về rừng?
"Làm sao, các ngươi không muốn đi?"
Ba người Bạch Tuyết Liên vội vàng lắc đầu, kinh sợ đáp ứng, sau đó cẩn thận di chuyển bước chân.
Đến khi bọn họ rời khỏi tầm mắt Lý Phong mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Bạch Lạc Phong nhịn không được nói: "Cửu trưởng lão. . ."
"Im miệng! Về Thần Tông trước rồi nói sau!" Bạch Tuyết Liên hung hăng lườm hắn một cái, lết cái thân bị thương rời đi.