Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 806: Chương 784: Tứ Trưởng Lão Ma Tông

HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN

Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

"Người Ma Tông đúng là một cái bảo tàng di động, nếu ta hoàn thành nhiệm vụ nhất thống Ma Tông, chắc sẽ thành người giàu nhất thế giới mất."

Đưa mắt nhìn đám người Bạch Tuyết Liên rời khỏi tầm mắt, Lý Phong xoa xoa cằm tự nhủ.

Trong nhẫn đựng vật của ba người Ngụy Bân, Khâu Bưu, Bạch Tuyết Liên, chỉ riêng vàng thôi đã gần 60 tấn, cũng là 20 tỷ nhân dân tệ.

Mà linh thạch và thiên tài địa bảo thì đã không thể dùng tiền để đong đếm giá trị.

Lại thêm ba món vũ khí Cửu U Thương, Cửu U Đao, Cửu U Tiên, tùy ý lấy một cái đi bán đấu giá cũng sẽ có giá trên trời, đương nhiên, điều kiện tiên quyết là người tham gia đều là cường giả võ đạo.

"Những vũ khí này ta không cần đến, hay là bán cho tứ đại gia tộc hoặc Long Hồn?"

Đúng lúc này, âm thanh nhắc nhở của hệ thống đột nhiên vang lên: "Đinh, chúc mừng kí chủ hoàn thành nhiệm vụ cứu vãn nữ thần Tiêu Lăng Nhã, đang tiến hành khen thưởng. . ."

"Đinh, chúc mừng kí chủ, thu hoạch được 2 triệu điểm kinh nghiệm, 10 triệu điểm tích lũy, 20 điểm chinh phục."

Kí chủ: Lý Phong

Đẳng cấp: Bán Thần cảnh

Điểm kinh nghiệm: 13,82 triệu/20 triệu

Điểm tích lũy: 82 triệu

Điểm chinh phục: 947

Kỹ năng: 《Thần Uy》, 《Hư Thần》, 《Đạp Thiên Thất Bộ》, 《Trảm Thiên kiếm pháp》, 《Hư Không Thiểm》, 《Phương Thốn Chi Gian》, 《Thanh Sơn Thủ Hộ》, 《Thiên Cương Tam Thập Lục thức》, 《Cuồng Bạo》, 《Thám Vân Thủ》...

Nhiệm vụ đang chờ: Tâm nguyện của nữ thần Nhậm Tiểu Lôi.

"Còn thiếu 6 triệu điểm kinh nghiệm nữa mới có thể thăng cấp. . ."

Lý Phong cảm thấy hơi bất đắc dĩ.

Hắn đã bước vào cấp Bán Thần cảnh một thời gian khá lâu, vậy mà một bậc nhỏ cũng không tăng lên được, thật sự là quá thất bại.

Nếu để người khác biết được suy nghĩ của Lý Phong, nhất định sẽ muốn đánh chết hắn, mẹ nó, ngươi mới 23 tuổi đã trở thành Bán Thần cảnh rồi còn đòi cái gì nữa? Sao ngươi không lên trời luôn đi?

"Xem ra thăng cấp không phải chuyện một sớm một chiều, không cần vội vã, về Minh Châu trước."

Lý Phong lắc đầu, lười đi sân bay mà trực tiếp dùng Không gian truyền tống thuật trở về Minh Châu.

Chạng vạng tối, trong một cửa hàng ở Sơn Thành.

Sau khi thay một bộ quần áo mới, Nhậm Tiểu Lôi xuất thần ngồi trước bàn ăn, trong tay vuốt ve một quả trái cây đỏ rực, nội tâm hồi tưởng đủ loại hình ảnh khi ở cùng Lý Phong.

Đúng lúc này, một người đàn ông trung niên dẫn theo một nam một nữ đi vào nhà ăn.

Nếu Lý Phong ở đây sẽ phát hiện cách ăn mặc của người đàn ông trung niên này rất giống với Khâu Bưu và Ngụy Bân.

Bởi vì Nhậm Tiểu Lôi ngồi cạnh cửa sổ, giá trị nhan sắc lại cao, cho nên rất nhanh đã làm ba người họ chú ý.

Người đàn ông trung niên đi đầu, ánh mắt lộ vẻ tham lam liếc nhìn Nhậm Tiểu Lôi một cái, sau đó nhìn xuống trái cây đỏ rực trong tay nàng thì đồng tử co rụt lại: "Đó là. . . Hồng Linh Quả?!"

"Tứ trưởng lão, Hồng Linh Quả là đặc sản Thần Tông chúng ta, sao trên tay nàng lại có nó?"

Thanh niên đứng sau lưng người đàn ông trung niên nghi hoặc lên tiếng.

"Nghe nói mấy ngày trước Bát trưởng lão đến Sơn Thành, chẳng lẽ nàng được Bát trưởng lão nhìn trúng, rồi đưa tặng một trái Hồng Linh Quả?"

Cô gái trẻ suy nghĩ một lúc liền nói.

"Hừ, Khâu Bưu tuy rằng hơi ngu xuẩn, nhưng hắn chưa ngu đến mức sĩ gái mà tặng Hồng Linh Quả làm quà!"

Tứ trưởng lão Phùng Đức Hải hừ lạnh một tiếng.

Sản lượng của Hồng Linh Quả hằng năm cực ít, dù hắn là Tứ trưởng lão, mỗi năm cũng chỉ được phát ba trái Hồng Linh Quả.

Tuy Nhậm Tiểu Lôi rất đẹp, nhưng Khâu Bưu không có khả năng đưa tặng thứ quý giá bậc này, trừ phi đầu hắn bị lừa đá!

"Vậy sao nàng lại cầm Hồng Linh Quả? Chẳng lẽ nàng giết Bát trưởng lão, cướp được nhẫn đựng vật?"

Nữ đệ tử Vương Nguyệt lại hỏi tiếp.

"Tuy Bát trưởng lão có lúc ngu xuẩn, nhưng không thể bị Thánh cấp giết được!"

Nam đệ tử Trần Viễn lộ vẻ trào phúng nói.

Phùng Đức Hải âm trầm nói: "Có lẽ nàng không có năng lực giết Khâu Bưu, nhưng nếu nàng là người tứ đại gia tộc thì sao? Tứ đại gia tộc cũng có cường giả Bán Thần cảnh."

Nghe xong, sắc mặt Trần Viễn và Vương Nguyệt hơi biến đổi.

"Không nên đánh rắn động cỏ, đợi nàng ăn cơm xong, chúng ta sẽ theo sau thăm dò tình huống."

Phùng Đức Hải giả bộ như không có chuyện gì đi đến một chỗ trống ngồi xuống, bắt đầu chọn món ăn.

Sau một giờ, Nhậm Tiểu Lôi dùng cơm xong, đứng dậy rời khỏi nhà hàng.

Phùng Đức Hải nháy mắt với hai đệ tử, đứng dậy cùng đi ra ngoài.

Hiện tại đã là buổi tối, vừa mới tan ca, Nhậm Tiểu Lôi chen chúc trong biển người giữa đường phố, cứ bước đi mà không có chủ đích.

"Mẹ nó, đi dạo lâu như vậy rồi, nàng không mệt à? Ta cảm thấy nàng chỉ là đi lung tung mà thôi!"

Trần Viễn nhịn không được nói.

"Thích dạo phố là tính cách của phụ nữ, phải kiên nhẫn một chút, hơn nữa nơi đây nhiều người, không tiện động thủ."

Vương Nguyệt nhíu mày nói.

Mười mấy phút sau, Nhậm Tiểu Lôi đi vào một khách sạn năm sao.

Ánh mắt Phùng Đức Hải sáng lên: "Động thủ!"

Trần Viễn, Vương Nguyệt liếc nhau, bước nhanh đến chỗ Nhậm Tiểu Lôi.

Nhậm Tiểu Lôi phát giác có người đến gần, quay đầu liền thấy Trần Viễn nhe răng cười.

Nhậm Tiểu Lôi nhận ra điểm không thích hợp, nhanh chóng lùi lại.

Nhưng đúng lúc này, một luồng khí tức đột nhiên từ bốn phương tám hướng vây nàng lại, ép cho nàng đứng nguyên không thể nhúc nhích!

Cùng lúc đó, Trần Viễn và Vương Nguyệt một trái một phải bắt lấy cánh tay Nhậm Tiểu Lôi, Vương Nguyệt mở miệng mắng: "Ta đã sớm kêu ngươi uống ít một chút, ngươi lại không nghe, thấy chưa, hiện tại uống say rồi."

"Các ngươi là ai, ta không biết các ngươi." Nhậm Tiểu Lôi cố gắng tránh thoát, nhưng mọi sự giãy dụa đều là vô ích.

"Ngươi thật sự là uống nhiều quá rồi." Vương Nguyệt cười khổ một tiếng, thuận tay bày ra một bức tường chân khí.

Hai người mang theo Nhậm Tiểu Lôi rời đi.

Động tĩnh nơi này tất nhiên đã gây nên sự chú ý của người qua đường, nhưng nghe Vương Nguyệt nói vậy thì không ai tiến lên hỏi thăm tình huống nữa.

"Vương Nguyệt, ngươi làm ta rất hài lòng."

Phùng Đức Hải bước nhanh theo.

Cùng lúc đó, Lý Phong vừa trở lại tiểu khu Tinh Huy ở Minh Châu thì hệ thống nhắc nhở: "Đinh, kí chủ, ngài có nhiệm vụ mới, có muốn lập tức xem xét không?"

Lý Phong vội vàng thầm nói: "Xem xét!"

"Nhiệm vụ: Cứu vãn nữ thần Nhậm Tiểu Lôi."

"Mục tiêu: Cứu nữ thần Nhậm Tiểu Lôi khỏi tay Tứ trưởng lão Phùng Đức Hải của Ma Tông, bảo đảm an toàn cho Nhậm Tiểu Lôi, nếu nhiệm vụ thất bại thì trừ của kí chủ 20 triệu điểm tích lũy."

"Khen thưởng: 2 triệu điểm kinh nghiệm, 10 triệu điểm tích lũy, 30 điểm chinh phục."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!