HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần
Lý Phong: "? ? ?"
Theo lời nói của Lưu Ngọc thì người phụ nữ này tên là Mã Bạch Lộ.
Ngụy Bân rất sủng ái hai nữ đệ tử, một là Lưu Ngọc, hai là Mã Bạch Lộ.
Lần xuất hành này Ngụy Bân mang theo Lưu Ngọc, còn Mã Bạch Lộ thì ở nhà.
"Bây giờ lão tử không có tâm trạng làm chuyện khác, chuẩn bị nước tắm cho ta, nhanh lên.”
Lý Phong đẩy Mã Bạch Lộ ra, khó chịu nói.
Mặt Mã Bạch Lộ hơi biến sắc, lúc này mới hỏi: "Thất trưởng lão, ngươi bị thương sao? Nhanh cởi quần áo ra, ta giúp ngươi bôi thuốc."
Khi nói chuyện, nàng còn muốn tiến lên giúp Lý Phong cởi áo.
Lý Phong vội vàng đẩy nàng ra, nhịn không được nói: "Chỉ bị thương ngoài da thôi. Mau chuẩn bị nước tắm và một bộ quần áo cho ta!"
Mã Bạch Lộ hơi biến sắc, trước kia mỗi lần Ngụy Bân đi xa trở về nhìn thấy nàng đều là vội vã không nhịn nổi, nhưng lần này lại liên tục đẩy nàng ra hai lần?
Chẳng lẽ Ngụy Bân không được nữa rồi?
Nhưng ngay sau đó Mã Bạch Lộ phát hiện Lưu Ngọc, Mã Siêu không theo Ngụy Bân trở về, lại liên hệ đến bộ dáng thê thảm của Ngụy Bân, Mã Bạch Lộ đoán được Ngụy Bân đã gặp kình địch bên ngoài, Lưu Ngọc và Mã Siêu chắc là đã chết toi.
Đã vậy thì cách hành xử của Ngụy Bân cũng là bình thường.
"Thất trưởng lão đừng nóng giận, người ta đi chuẩn bị nước tắm cho ngươi ngay."
Mã Bạch Lộ yêu kiều nói, quay người đi vào hành lang, bộ dáng rất vui sướng.
Lưu Ngọc chết rồi, về sau chỉ có mình lão nương chiếm được sự sủng ái của Ngụy Bân!
Lý Phong hừ lạnh một tiếng, đứng ở cửa ra vào xem xét một hồi.
Bên trong là một đình viện rộng lớn, xung quanh xây hành lang bằng gỗ, đi theo hành lang là đến một cánh cửa lớn hình vòm, qua cánh cửa chắc là nơi sinh hoạt của Ngụy Bân.
Dưới đất được lót bằng gạch xanh nối liền nhau, hình như là mới trồng một ít hoa tươi, cây ăn quả mà Lý Phong chưa nhìn thấy bao giờ.
"Người Ma Tông thật sự là rất biết hưởng thụ."
Lý Phong lắc đầu, nhấc chân đi vào.
Mấy phút sau, hắn bước tới trước một tòa nhà làm gần như hoàn toàn từ gỗ, lát ngói xanh, trông rất giống mấy khu quay phim cổ trang.
Lúc Lý Phong đang dò xé, thì trong phòng nhỏ phía đông truyền đến âm thanh của Mã Bạch Lộ: "Thất trưởng lão, nước tắm chuẩn bị xong rồi, ngươi vào đi."
"Ừm."
Vừa vào phòng nhỏ, Lý Phong đã ngửi được mùi thơm, trên mặt đất đặt thùng gỗ lớn, mấy bộ quần áo mới tinh đặt trên một cái ghế.
Trong thùng gỗ đổ đầy nước ấm, rất nhiều cánh hoa hồng nổi lềnh bềnh trên mặt nước. . .
"Cánh hoa hồng? Mẹ nó, đây là cái quỷ gì?!"
Lý Phong còn đang ngây người, Mã Bạch Lộ đột nhiên tiến đến, đưa tay muốn cởi áo giúp Lý Phong.
Thân thể Lý Phong cứng đờ, vội vàng nói: "Để ta TỰ LÀM."
Mã Bạch Lộ sững sờ, chuyện này trước giờ đều là nàng và Lưu Ngọc làm, hôm nay Thất trưởng lão bị sao vậy!
Lý Phong cũng biết hành động của mình có chút khác thường, nhưng hắn không muốn để một người phụ nữ xa lạ giúp mình cởi áo.
"Vâng thưa Thất trưởng lão."
Sau khi ngây người, Mã Bạch Lộ lui về phía sau một bước, rồi lại cởi áo của mình.
"Chờ đã!" Lý Phong vội vàng quát nàng dừng lại: "Ngươi ra ngoài đi."
"Thất trưởng lão, ngươi. . ."
Mã Bạch Lộ càng thêm kinh ngạc.
"Không có gì, ta muốn yên tĩnh." Lý Phong khoát tay, lộ vẻ bi thương.
"Yên Tĩnh là ai?" Mã Bạch Lộ sững sờ, sau đó đau khổ không thôi nói: "Thất trưởng lão, ngươi có người tình bên ngoài rồi đúng không?"
Lý Phong: "? ? ?"
"Ngươi đừng có hỏi nhiều. Nói chung là bây giờ ta chỉ muốn ở một mình."
Lý Phong lạnh giọng nói.
"Vâng thưa Thất trưởng lão."
Mã Bạch Lộ nhẹ nhàng cúi người, sau đó che miệng rời đi, xa rồi mà vẫn có thể nghe được tiếng nức nở của nàng.
"Mẹ nó, đúng là nghiệp chướng!"
Lý Phong lắc đầu, cởi quần áo nhảy vào thùng gỗ.
Chủ yếu là ra vẻ giống với một người vừa bị địch thủ mạnh mẽ nhét một đống hành vào mồm.
Nửa giờ sau, Lý Phong tắm xong, mặc quần áo mới, đi ra ngoài tìm Mã Bạch Lộ: "Tứ trưởng lão đã trở về chưa?"
"Trở về rồi, có người nhìn thấy hắn mang theo một người phụ nữ xa lạ." Mã Bạch Lộ giúp Lý Phong xoa nắn bả vai, nhẹ giọng nói.
Lý Phong nhướng mày: "Ồ. . . Người phụ nữ kia là ai, người tình của hắn à?"
"Cái này thì ta không rõ." Mã Bạch Lộ lắc đầu.
"Ừm." Lý Phong gật gật đầu, thầm suy nghĩ lý do để tới gặp Phùng Đức Hải.
Đúng lúc này, có người ở bên ngoài cửa lớn hô lên: "Đệ tử Trần Viễn dưới trướng Tứ trưởng lão xin cầu kiến Thất trưởng lão!”
"Vào đi!"
Rất nhanh, Trần Viễn đã đến trước người Lý Phong, sau khi chắp tay hành lễ thì mở miệng: "Thất trưởng lão, Tứ trưởng lão mời ngài đến phòng nghị sự."
Hai tay Lý Phong chắp sau lưng, lạnh giọng nói: "Có chuyện gì?"
Trong lòng Trần Viễn khinh thường nhưng ngoài mặt lại rất cung kính nói: "Bẩm Thất trưởng lão, Tứ trưởng lão biết được một tin tức vô cùng quan trọng, Cửu U Lệnh đã bị Bát trưởng lấy mất, lần này mời chư vị trưởng lão đến nghị sự là để thương lượng đối phó với việc này như thế nào."
Mặt Lý Phong đại biến: "Cái gì? Sao lại có chuyện này?!"