HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần
Không phải Khâu Bưu đã bị tiểu gia ta đánh chết rồi à? Tại sao Phùng Đức Hải thu được tin tức Cửu U Lệnh bị Khâu Bưu cướp đi?
Chẳng lẽ là Nhậm Tiểu Lôi nói dối?
Suy tư một chút, Lý Phong bỗng cảm thấy rất bội phục Nhậm Tiểu Lôi.
"Khi chúng ta nghe được tin tức này cũng rất kinh ngạc."
Trần Viễn nói tiếp.
"Các trưởng lão đều nhận được tin tức này sao?"
"Ngoại trừ Cửu trưởng lão còn chưa trở về thì các trưởng lão khác đều đã nhận được tin tức." Trần Viễn cung kính đáp.
"Được rồi, dẫn đường đi." Lý Phong gật đầu.
Nhưng ngay sau đó hắn dừng bước, quay đầu nhìn Mã Bạch Lộ: "Sư tỷ Lưu Ngọc và sư huynh Mã Siêu của ngươi đã chết rồi, về sau ngươi chính là người ta tín nhiệm nhất, ngươi hiểu chưa?"
Thân thể Mã Bạch Lộ chấn động, hít sâu một hơi: "Đệ tử đã hiểu!"
Trần Viễn lộ ra vẻ kinh ngạc.
Lưu Ngọc và Mã Siêu đã chết rồi? Thật không ngờ được, khó trách có đệ tử nói lúc Ngụy Bân trở về chỉ có một mình, còn rất thê thảm, chắc là chọc phải cường giả siêu cấp.
Trần Viễn chủ động đi trước dẫn Lý Phong ra khỏi đình viện.
Mấy phút sau, hai người bước qua một bậc thềm thật dài thì đến trước cổng chính phòng nghị sự, có hai phiến đá cao khoảng năm mét ở hai bên cánh cổng, bên trên có bảng hiệu màu vàng rực rỡ, viết ba chữ Cửu U Tông.
Nhìn một chút, Lý Phong không nhịn được nhíu mày, rộng chín mét, cao năm mét, ẩn ý là Cửu Ngũ Chí Tôn? Dã tâm của Ma Tông thật lớn!
Đi vào cửa lớn, Lý Phong nhìn thấy trên đài cao bày những cái ghế kim sắc.
Lại là ẩn ý Cửu Ngũ Chí Tôn!
Lý Phong ngẩng đầu nhìn mái vòm, liếc nhìn trên dưới phát hiện mái vòm cách mặt đất khoảng ba tầng lầu.
"Móa, không phải cao 9 mét 5 nữa chứ?"
Khóe miệng Lý Phong giật một cái, thầm suy đoán.
Lại nhìn một hàng trụ cột kim sắc nối giữa mặt đất và mái vòm, mỗi hàng năm cái, trên trụ đều điêu khắc rồng phượng, bộ dáng rất hoa lệ.
Mỗi cái trụ đều bày một cái ghế dựa xa hoa, bên trái bốn cái ghế, bên phải năm cái ghế, đây chính là ghế dành riêng cho chín trưởng lão Ma Tông.
Toàn thân chín cái ghế này màu đỏ, cộng thêm một tấm đệm kim sắc, chỗ tựa lưng, bên cạnh còn có một bàn trà nhỏ, trên đó trưng bày các loại đồ điểm tâm, hoa quả và bình trà.
Giờ phút này, bốn ghế bên trái và hai ghế đầu tiên bên phải đều đã có người ngồi, Lý Phong cũng không dò xét bọn hắn nhiều, trực tiếp đến cái ghế thứ ba bên phải ngồi xuống, theo lời Lưu Ngọc thì đây là ghế dành riêng cho mình.
"Lão thất, nghe nói ngươi bị thương, chuyện như thế nào vậy?"
Sau khi Lý Phong ngồi xuống, một lão giả ngồi ở ghế chủ vị bên trái mặc Đường trang màu nâu mở miệng hỏi.
Người này là Đại trưởng lão Ma Tông, La Thiên Chính!
Lý Phong hơi biến sắc, vội vàng phủ nhận: "Không thể nào, ta không có, ngươi nghe nhầm rồi!"
Các trưởng lão và La Thiên Chính đều cười thafh tiếng, nhiều đệ tử nhìn thấy như vậy, thế mà Ngụy Bân vẫn thề thốt phủ nhận, đúng là bệnh sĩ diện cả đời này cũng không sửa được.
"Thế tại sao cảnh giới của ngươi bây giờ chỉ còn là Bán Thần sơ kỳ?"
La Thiên Chính cười một hỏi.
Lý Phong hơi biến sắc, gượng cười nói: "Chuyện này. . . Là lúc ta tu luyện gặp phải chút vấn đề. . ."
Trước khi vào đây hắn hóa trang thành như vậy là để bọn hắn nghĩ rằng hắn bị thương, cảnh giới bị rớt xuống Bán Thần sơ kỳ, mà Ngụy Bân lại là Bán Thần trung kỳ!
"Thật sao?" La Thiên Chính mỉm cười, không nói nữa.
Lúc này, người trung niên ngồi ở ghế thứ hai bên trái cười hỏi: "Vậy tại sao Lưu Ngọc và Mã Siêu không theo ngươi trở về?"
Người này là Nhị trưởng lão Ma Tông, Lương Vũ Hân.
Sắc mặt Lý Phong biến ảo mấy lần, sau cùng cười lạnh: "Không sai, đúng là ở bên ngoài ta đã gặp phải kình địch, sau cùng thì ta đã đánh hắn chạy đi, nhưng Lưu Ngọc và Mã Siêu thì bất hạnh ngã xuống, ít nhất ta vẫn chiến thắng!"
"Chúng ta đều không thấy được, ai biết ngươi có phải là chạy trối chết không?" Lương Vũ Hân cười trào phúng .
Lý Phong vừa muốn phản bác thì lão giả ngồi ở vị trí thứ bai bên trái hừ lạnh: "Chúng ta đều là sư huynh đệ đồng môn, Nhị trưởng lão, ngươi trào phúng lão Thất như vậy có chút quá phận rồi đó!"
Người này là Tam trưởng lão Ma Tông, Vạn Tử Đạo.
Lương Vũ Hân hừ lạnh một tiếng rồi không nói gì nữa.
Lý Phong chắp tay với Vạn Tử Đạo một cái.
Căn cứ vào lời nói của Lưu Ngọc, mối quan hệ của chín vị trưởng lão Ma Tông rất rắc rối và phức tạp, nàng chỉ biết Ngụy Bân và Tam trưởng lão Vạn Tử Đạo có quan hệ rất tốt, nên Vạn Tử Đạo nói giúp Ngụy Bân cũng nằm trong dự đoán.
Vạn Tử Đạo mỉm cười: "Lão Thất, ngươi nói về chuyện ngươi gặp ở bên ngoài đi."
Lý Phong gật đầu, lộ ra sắc mặt ngưng trọng: "Nửa tháng trước, ta chỉ huy Lưu Ngọc, Mã Siêu đến nhà kho của trung tâm mua sắm Vị Lai ở Minh Châu để đoạt đồ tiếp tế, nhưng lại gặp phải một người trẻ tuổi. . ."
Ngay sau đó hắn nói ra chuyện Ngụy Bân gặp Lý Phong, đương nhiên, kết quả chiến đấu biến thành hắn đánh lui Lý Phong.
"Sau đó, ta tu dưỡng hơn mười ngày, lại đoạt được một số đồ trong nhà kho, cuối cùng mới trở về."
Dứt lời, Lý Phong lấy đồ tiếp tế từ trong ba lô ra.
Những thứ này Lý Phong đã sớm mua ở trung tâm mua sắm, đúng lúc này cần dùng tới.
"Lý Phong? Trong tứ đại gia tộc không có họ Lý, hắn là thần thánh phương nào?" Vẻ mặt bọn Lương Vũ Hân đều vô cùng nghi hoặc.
"Ta không biết." Lý Phong lắc đầu, mặt không đỏ tim không gấp nói: "Tuy ta không muốn thừa nhận, nhưng kẻ này có thiên phú yêu nghiệt nhất trong những người trẻ tuổi ta từng gặp, bề ngoài cũng phong thần tuấn lãng, đẹp trai ngời ngời, quả thật là rồng phượng trong cõi người, có thể đánh lui hắn cũng là nhờ ta may mắn."
Bọn Lương Vũ Hân: "? ? ?"