HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần
Người phụ nữ Phùng Đức Hải mang về là con gái Tông chủ? Hắn muốn nàng làm Tông chủ?
"Làm sao, các ngươi không tin?"
Thấy phản ứng của đám người La Thiên Chính, Phùng Đức Hải rất hài lòng, chỉ vậy mà đã cảm thấy kinh ngạc? Kinh ngạc hơn còn ở phía sau!
"Đương nhiên là không tin, chẳng lẽ ngươi nói ngươi mang về Thánh Nữ thì là Thánh Nữ sao?" La Thiên Chính cười lạnh.
Các trưởng lão cũng gật đầu phụ họa.
"Ta đã dám nói vậy thì tất nhiên là có chứng cứ."
Trong lúc nói chuyện, Phùng Đức Hải móc ra một cái Trường Sinh Tỏa từ trong ngực, cười nói: "Các ngươi nhìn xem đây là cái gì?"
"Cái này. . ." Lương Vũ Hân hơi biến sắc, đứng dậy đi đến trước mặt Phùng Đức Hải, cầm lấy Trường Sinh Tỏa quan sát, sau một lúc nàng mới mở miệng: "Phía trên này quả thật có khí tức của Tông chủ, là Tông chủ đưa cho Thánh Nữ sao!"
Dứt lời, đám người La Thiên Chính, Vạn Tử Đạo đều lộ vẻ kinh sợ, tiến lên xem xét.
Sau một lúc, bọn họ cùng thở ra một hơi, trầm mặc không nói gì.
Nghe nói 50 năm trước, lúc Tông chủ đưa Thánh Nữ đi đã đeo Trường Sinh Tỏa lên người Thánh Nữ, phía trên đó còn lưu lại khí tức của Tông chủ.
Trường Sinh Tỏa có thể giả tạo, nhưng khí tức của Tông chủ thì không cách nào giả tạo!
"Hừ, dù nàng là Thánh Nữ thì thế nào? Trước khi về cõi tiên Tông chủ không hề nói sẽ truyền chức cho Thánh Nữ."
La Thiên Chính hừ lạnh một tiếng.
"Không sai, lúc đó ý của Tông chủ là không muốn truyền chức cho Thánh Nữ, chẳng lẽ ngươi định làm trái ý Tông chủ sao?"
Lương Vũ Hân cũng mở miệng.
"Dù sao cũng tốt hơn nhiều so với việc chúng ta liều sống liều chết, chẳng lẽ các ngươi đều đồng ý với ý kiến của Đại trưởng lão?"
Phùng Đức Hải bình chân như vại nói.
Quả nhiên, sau khi Phùng Đức Hải dứt lời, sắc mặt của Lương Vũ Hân và Vạn Tử Đạo đều biến hóa.
"Thừa dịp bảy người chúng ta đều ở đây, cùng giơ tay biểu quyết, mọi người thấy thế nào?"
Phùng Đức Hải liếc nhìn mọi người.
Sắc mặt Lương Vũ Hân biến ảo mấy lần, sau cùng nhoẻn miệng cười nói: "Chủ ý này không tệ."
Thời gian mà Nhậm Tiểu Lôi và Phùng Đức Hải ở chung với nhau không dài, nàng có thể sử dụng thủ đoạn lôi kéo Nhậm Tiểu Lôi về bên mình.
Còn để La Thiên Chính làm Tông chủ thì rất bất lợi.
Vạn Tử Đạo và Lương Vũ Hân cũng gật đầu nói: "Ta cảm thấy chủ ý này không tệ."
La Thiên Chính cười lạnh nhìn Lương Vũ Hân và Vạn Tử Đạo: "Hừ, đừng cho là ta không biết các ngươi có ý đồ gì, cũng tốt, cứ để Thánh Nữ đảm nhiệm chức Tông chủ, cũng bớt để sư huynh đệ chúng ta chém giết lẫn nhau."
Hiện tại dù hắn không đồng ý cũng vô dụng, không bằng thuận nước đẩy thuyền, rồi nghĩ biện pháp khống chế Nhậm Tiểu Lôi sau.
Phùng Đức Hải nhếch mày một cái: "Được, vậy chúng ta giơ tay biểu quyết đi."
Vừa dứt lời, tất cả mọi người đều giơ tay phải lên.
"Nếu tất cả mọi người đã đồng ý để Thánh Nữ đảm nhiệm chức Tông chủ, vậy ta hi vọng từ giờ trở đi các vị trưởng lão đều nghe theo lệnh của Tông chủ, nếu không sẽ là địch nhân của Thần Tông ."
Phùng Đức Hải nhìn mọi người một lượt, chậm rãi nói.
"Hừ." La Thiên Chính cười lạnh một tiếng, không nói gì.
Nếu như mệnh lệnh của Nhậm Tiểu Lôi làm hắn hài lòng, hắn sẽ nghe theo, còn không . . Tông chủ là cái rắm gì?
Phùng Đức Hải cũng không thèm để ý thái độ của La Thiên Chính, hiện tại hắn chỉ muốn một cái danh nghĩa mà thôi, còn quyền lực thì từ từ nắm giữ, cái này không thể gấp gáp.
"Được rồi, đã xong chuyện này thì ta tuyên bố thêm một tin tốt nữa. Trên đường về đây, nàng đã đồng ý kết làm đạo lữ với ta, chư vị sư huynh đệ mau đến chúc mừng ta đi, ha ha ha."
Phùng Đức Hải nói xong nhịn không được cười ha hả, đắc ý vô cùng.
Sắc mặt đám người La Thiên Chính đại biến!
Lý Phong thiếu chút nữa rớt xuống ghế!
"Phùng Đức Hải, có phải ngươi ép buộc Tông chủ không?!" La Thiên Chính đứng dậy, nhìn chằm chằm Phùng Đức Hải.
"Không phải, chúng ta là thật tình yêu nhau." Phùng Đức Hải mỉm cười: "Nếu các ngươi không tin, ta có thể mời Tông chủ đến để nàng tự mình nói chuyện."
Dứt lời, Phùng Đức Hải vỗ tay: "Cho mời Tông chủ!"
Sau khi Phùng Đức Hải nói xong thì Nhậm Tiểu Lôi mặc một thân váy trắng đi tới cùng Vương Nguyệt.
"Thuộc hạ Phùng Đức Hải, kính chào Tông chủ!"
Phùng Đức Hải đứng lên, quỳ một gối với Nhậm Tiểu Lôi.
Những người khác do dự một chút cũng học theo bộ dạng của Phùng Đức Hải quỳ một gối với Nhậm Tiểu Lôi.
Chỉ La Thiên Chính là còn ngạo nghễ đứng thẳng, sắc mặt âm trầm.
Nhậm Tiểu Lôi nhìn La Thiên Chính, lạnh lùng quát: "Ngươi là ai, nhìn thấy ta vì sao không quỳ xuống?"
"Ta là Đại trưởng lão La Thiên Chính!"
Vừa nói, khí tức trên thân mơ hồ phóng ra.
"Ta là Tông chủ! Nhìn thấy Tông chủ phải quỳ xuống, điều đơn giản này ngươi cũng không hiểu sao?!" Nhậm Tiểu Lôi tiến lên trước một bước, khuôn mặt lạnh lùng.
"Ngươi. . ." La Thiên Chính lộ vẻ giận dữ.
"Ngươi cái gì mà ngươi, chẳng lẽ ngươi không thừa nhận ta là Tông chủ?" Lông mày Nhậm Tiểu Lôi nhíu lại.
"Ta. . ."
"Ta cái gì mà ta, ta là Tông chủ, chẳng lẽ ngươi định không thừa nhận?"
"Sao Nhậm Tiểu Lôi lại mạnh miệng như vậy? Nhưng xem ra nàng không giống như bị Phùng Đức Hải ức hiếp, chẳng lẽ trong này có ẩn tình gì?"
Cùng lúc đó, đám người Lương Vũ Hân, Vạn Tử Đạo quay đầu nhìn La Thiên Chính: "Đại trưởng lão, không được vô lễ với Tông chủ!"
Sắc mặt La Thiên Chính biến ảo mấy lần, sau cùng cắn răng quỳ một chân trên đất: "Thuộc hạ La Thiên Chính, kính chào Tông chủ!"
"Ừm, đứng lên đi."
Tay phải Nhậm Tiểu Lôi nhấc lên, sau đó bước đến đài cao.
Ngay khi Nhậm Tiểu Lôi sắp đi đến đài cao, La Thiên Chính đột nhiên hỏi: "Thuộc hạ có một chuyện không rõ, mong Tông chủ giải đáp!"
Nhậm Tiểu Lôi dừng bước, quay người hỏi: "Chuyện gì?"
La Thiên Chính chắp tay hỏi: "Xin hỏi Tông chủ có phải là bị Phùng Đức Hải uy hiếp nên mới đồng ý kết làm đạo lữ với hắn không? Xin Tông chủ đừng sợ, nếu Phùng Đức Hải dám vô lễ, ta, Nhị trưởng lão và Tam trưởng lão sẽ giúp Tông chủ đòi lại công bằng!"
Đám người Lương Vũ Hân, Vạn Tử Đào đều nhìn Nhậm Tiểu Lôi.
Đồng thời, Lý Phong cũng dùng Đọc Tâm Thuật với nàng
Trước ánh nhìn chăm chú của mọi người, Nhậm Tiểu Lôi nhoẻn miệng cười: "Đương nhiên là không, là ta vừa gặp đã yêu Phùng trưởng lão, đồng thời tự nguyện kết hôn với hắn."
Mọi người câm nín!