Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 814: Chương 792: Vô Lượng Hoa

HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN

Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Đám người La Thiên Chính đã hoàn toàn cạn lời.

Phùng Đức Hải có chỗ nào tốt, sao Nhậm Tiểu Lôi có thể vừa gặp đã yêu? Đúng là bông hoa nhài cắm bãi phân trâu!

Nhìn Nhậm Tiểu Lôi mà xem, tướng mạo khí chất đều là ngàn dặm mới tìm được một. Nói nàng đẹp nghiêng nước nghiêng thành cũng không sai chút nào.

Lại nhìn Phùng Đức Hải, dáng người lùn, khuôn mặt xấu xí, 2 bên rõ ràng ở đẳng cấp khác hẳn nhau.

Mắt Lý Phong sáng lên, âm thầm nói: "Quả nhiên là bị Phùng Đức Hải uy hiếp. . ."

Nhờ Đọc Tâm Thuật, Lý Phong biết được suy nghĩ trong lòng của Nhậm Tiểu Lôi —— "Mẹ nó, nếu không phải bị Phùng Đức Hải dùng kịch độc khống chế thì sao ta có thể nói mấy lời buồn nôn như vậy? Đáng chết!"

"Hệ thống, ngươi có thể kiểm tra Nhậm Tiểu Lôi trúng loại độc nào không?"

Lý Phong nhờ hệ thống giúp đỡ.

"Đang phân tích. . . Phân tích kết thúc. . . Nữ thần Nhậm Tiểu Lôi trúng một loại độc tên là Vô Lượng Hoa, một khi phát tác chỉ cần ba giây là có thể độc chết một cường giả Thánh cấp, mỗi ngày cần một hạt giống Vô Lượng Hoa để kiềm chế loại độc này."

"Muốn triệt để giải trừ loại kịch độc này, cần phải dùng rễ cây Vô Lượng Hoa đã bị nghiền nát bôi lên kinh mạch toàn thân."

"Vậy trong khu mua sắm có rễ cây Vô Lượng Hoa không?" Lý Phong hỏi.

"Có, vật này thuộc loại Thiên Tài Địa Bảo, giá bán 100 ngàn điểm tích lũy, kí chủ có muốn mua không?"

"Có!"

Một luồng bạch quang lóe lên, một cái rễ cây Vô Lượng Hoa xuất hiện.

Đúng lúc này, La Thiên Chính hỏi: "Phùng Đức Hải, ngươi đã làm gì Tông chủ, có phải đã hạ độc nàng không?"

Lý Phong nói thầm: "Xem ra La Thiên Chính cũng không quá ngu ngốc."

Phùng Đức Hải mỉm cười, bình chân như vại nói: "Đại trưởng lão, cơm có thể ăn bậy nhưng lời không thể nói bậy, Tông chủ cũng đã thừa nhận, chúng ta là thật lòng yêu nhau."

"Đúng vậy Đại trưởng lão, ngươi đừng nghi oan người tốt."

"Không có chứng cứ thì không nên nói lung tung, nếu không sẽ phá hoại tình cảm sư huynh đệ chúng ta."

Hoàng Vĩ Trung và Uông Nguyên Lượng nói giúp.

"Hừ!" La Thiên Chính liếc nhìn hắn, lạnh lùng nói: "Mặc kệ các ngươi nói gì ta cũng tuyệt đối không tin, Phùng Đức Hải, ta nhất định sẽ tra ra ngươi đã làm gì Tông chủ, ngươi chờ đó cho ta!"

Phùng Đức Hải nhún vai: "Cây ngay không sợ chết đứng, ngươi cứ tùy tiện tra tìm đi."

Vô Lượng Hoa là độc sư phụ đưa cho hắn, toàn bộ Ma Tông chỉ có một gốc, Phùng Đức Hải đã từng thử trồng nhưng đều thất bại.

50 năm trước sư phụ đã về cõi tiên, người biết hắn có Vô Lượng Hoa đã không còn, La Thiên Chính làm sao mà tra được?

Ánh mắt La Thiên Chính phát lạnh, sau đó bước nhanh về chỗ ngồi xuống, không nhìn Phùng Đức Hải nữa.

Trong mắt Lương Vũ Hân lóe lên ánh sáng kì lạ, nhìn Nhậm Tiểu Lôi: "Tông chủ, ta có tàng trữ một số Thiên Tài Địa Bảo dưỡng nhan, nếu Tông chủ hứng thú thì có thể đi cùng ta chọn lựa mấy thứ."

Lông mày Nhậm Tiểu Lôi nhíu lại, sau đó gật đầu cười nói: “Tốt, Nhị trưởng lão có lòng."

Phùng Đức Hải nhướng mày: "Nhị trưởng lão, ta và Tông chủ sắp đại hôn, trong khoảng thời gian này ta không muốn nàng cách ta quá xa!"

Lương Vũ Hân hừ lạnh: "Lão tứ, đây là lần đầu tiên Tông chủ đến Thần Tông, về sau mới làm đạo lữ của ngươi, ngươi chẳng qua là Tứ trưởng lão, có tư cách gì can thiệp vào quyết định của Tông chủ chứ?"

"Lão nhị nói không sai, lão tứ, ngươi đừng có vượt quy củ." La Thiên Chính cũng hừ lạnh một tiếng.

"Nếu như ngươi muốn lấy thân phận đạo lữ để can thiệp vào quyết định của Tông chủ, ba người chúng ta sẽ không đồng ý." Vạn Tử Đạo lộ sắc mặt âm trầm.

Phùng Đức Hải biết chuyện này đã không đến lượt mình lên tiếng nữa, thế là thức thời im lặng.

Hiện tại địa vị của hắn còn chưa vững chắc, tạm thời không nên xung đột với đám người La Thiên Chính, chờ về sau hắn lôi kéo được Lương Vũ Hân hoặc là Vạn Tử Đạo thì cứng rắn cũng không muộn.

"Tứ trưởng lão, ta cũng cảm thấy ngươi không nên can thiệp quá nhiều vào quyết định của Tông chủ." Lý Phong mỉm cười, chắp tay với Nhậm Tiểu Lôi: "Tông chủ, lần này ta ra ngoài thu hoạch được một chí bảo dưỡng nhan, tên là Đồng Nhan Thủy."

"Sau khi ăn vật này có thể làm cho người ta trẻ lại tận hai mươi tuổi, nếu Tông chủ có hứng thú, thuộc hạ nguyện ý tặng Tông chủ."

Nhậm Tiểu Lôi nhịn không được biến sắc: "Ngươi lấy đâu ra Đồng Nhan Thủy?"

"Hắc hắc, ta ở bên ngoài gặp một người tên là Lý Phong, hắn tuổi trẻ tài cao, sau khi đánh một trận hắn đã thua cuộc, vì giữ mạng nên dâng cho ta một bình Đồng Nhan Thủy." Lý Phong mặt không đỏ tim không gấp nói.

Nhậm Tiểu Lôi trầm giọng hỏi: "Ngươi là ai?"

"Bẩm tông chủ, thuộc hạ là Thất trưởng lão Thần Tông . . . Ngụy Bân!" Lý Phong ôm quyền với Nhậm Tiểu Lôi.

"Ngụy Bân?!" Sắc mặt Nhậm Tiểu Lôi đại biến!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!