HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần
"Lý Phong!"
Nhậm Tiểu Lôi hét lên một tiếng, chạy đến chỗ Lý Phong.
Khóe miệng Lý Phong khẽ nhếch, không ngăn cản Nhậm Tiểu Lôi chạy đến cạnh mình.
"Ngươi cảm thấy thế nào, có phải rất khó chịu không?" Nhậm Tiểu Lôi quan tâm hỏi.
"Ta không sao, ta rất tốt." Lý Phong cười lắc đầu.
Nhậm Tiểu Lôi: "? ? ?"
Bộ dạng như ngươi bây giờ mà là tốt à?
Ba người La Thiên Chính ở đối diện nhảy ra khỏi hố sâu, sau khi xác nhận Lý Phong bị trọng thương liền muốn mở miệng.
Lý Phong nhếch miệng cười trào phúng: "Có phải ngươi muốn nói biểu hiện của ta có chút vượt quá dự đoán của ngươi, nhưng cuối cùng vẫn thua trong tay ngươi đúng không?"
La Thiên Chính: "? ? ?"
Đây chính là lời hắn định nói, làm sao Lý Phong biết được?!
"Lý Phong, lấy Cửu U Lệnh ra." Đúng lúc này, Nhậm Tiểu Lôi vội vàng nói.
Nàng vừa dứt lời, Lý Phong đã cầm Cửu U Lệnh trong tay.
"Đưa cho ta." Nhậm Tiểu Lôi định lấy nhưng không ngờ Lý Phong lại nói: "Không sao, ở trong tay ta sẽ hữu dụng hơn."
Nhậm Tiểu Lôi: ". . ."
Đám người La Thiên Thành, Phùng Đức Hải không phải người ngu, còn không bằng đưa Cửu U Lệnh cho nàng, nàng còn có thể tìm cách hù dọa bọn hắn một phen.
"Đây. . . Đây là Cửu U Lệnh?!"
Không ngờ Cửu U Lệnh lại nằm ở trong tay Lý Phong. Đúng là đi mòn gót giày tìm không thấy, đến khi gặp được lại không tốn chút công sức nào.
Nhưng bây giờ cũng không phải lúc để cao hứng, mỗi người đều nhìn chằm chằm Cửu U Lệnh.
"Đúng vậy, đây là Cửu U Lệnh, có sợ không?"
Lý Phong vuốt ve Cửu U Lệnh, miệng nở nụ cười.
Đám người La Thiên Chính sững sờ, sau đó ngửa mặt lên trời cười như điên: "Sợ? Ngươi cho rằng cầm Cửu U Lệnh trong tay là có thể ra lệnh cho các đệ tử Thần Tông sao?"
"Cửu U Lệnh chỉ là Cửu U Lệnh, nếu ngươi không thể phá giải bí mật bên trong thì nó sẽ chỉ là một khối sắt vụn thôi, hiểu chưa?"
"Chẳng lẽ ngươi định nói là mình đã phá giải được bí mật của Cửu U Lệnh? Ha ha, ngươi cho rằng chúng ta là đồ ngu sao? Nếu ngươi đã biết bí mật Cửu U Lệnh thì sao bây giờ mới sử dụng?"
Lý Phong nhún vai: "Ài. . . Để ngươi đoán đúng rồi, đúng là ta đã phá giải bí mật của Cửu U Lệnh, nếu các ngươi muốn giữ mạng sống thì lập tức quỳ xuống, có lẽ ta sẽ nhất thời mềm lòng mà tha cho các ngươi một mạng."
Đám người La Thiên Chính đưa mắt nhìn nhau, sau đó đồng thời cười ha hả: "Lý Phong, ngươi coi chúng ta là trẻ con ba tuổi sao?"
Ngay lúc bọn hắn trào phúng Lý Phong thì một thân ảnh đột nhiên xông ra, trong nháy mắt đã đến trước Lý Phong: "Ngươi nói nhảm quá nhiều rồi!"
Biểu lộ trên mặt Phùng Đức Hải lúc này rất dữ tợn.
Vừa rồi hắn mới bị Lý Phong đuổi đánh vô cùng nhục nhã, làm trò cười cho thiên hạ, chịu nhiều đau khổ, nào còn tâm tình nghe Lý Phong lải nhải? Hắn chỉ muốn lập tức đánh cho Lý Phong tan xác!
"Lý Phong cẩn thận!" Nhậm Tiểu Lôi hét lên.
Đám người La Thiên Chính ở xa ngậm miệng lại, ánh mắt nhìn Phùng Đức Hải có ba phần kinh ngạc, ba phần mừng rỡ, còn có bốn phần trào phúng.
Tuy khả năng Lý Phong đã phá giải bí mật Cửu U Lệnh là rất thấp, nhưng dù có một phần vạn khả năng, bọn hắn cũng không nguyện ý để bản thân mạo hiểm.
Để Phùng Đức Hải xông lên dò xét Lý Phong cũng tốt, bọn hắn chỉ cần ở phía sau làm ngư ông đắc lợi là được.
Lúc sắp vọt đến, tay phải Phùng Đức Hải chập lại như dao đâm đến trước ngực Lý Phong.
Chỉ là còn chưa chờ hắn vọt đến nơi thì đã thấy Lý Phong chỉ ra một ngón tay: "Trấn Cửu U!"
"Coong!"
Kim quang chói mắt tụ tập trên Cửu U Lệnh, sau đó trong nháy mắt chui vào trong thân thể Phùng Đức Hải.
Phùng Đức Hải chỉ cảm thấy một hồi cảm giác đau đớn ập tới, thân thể rớt xuống đất!
Nhưng đây chỉ là bắt đầu, tiếp theo thân thể của Phùng Đức Hải phồng lên như một quả bóng, loại cảm giác như sắp bị xé rách thân thể làm cho Phùng Đức Hải kêu thảm không thôi: "A! Đây là chiêu thức quỷ quái gì! Đau quá! A!"
Đám người La Thiên Chính sợ hãi không thôi!
Trời ạ, chuyện này giống như đúc sự trừng phạt của Tông chủ với những đệ tử làm trái mệnh lệnh trong truyền thuyết, không ngờ Lý Phong thật sự đã phá giải được bí mật của Cửu U Lệnh!
Ngay lúc đám người La Thiên Chính chấn kinh thì một tiếng "phanh" vang lên!
Thân thể của Phùng Đức Hải như một quả bóng đầy hơi nổ tung, máu thịt rơi đầy đất!
"Ta đã nói mà ngươi không tin, thế thì xuống địa ngục mà sám hối đi!"
Nhìn đống máu thịt bầy nhầy dưới đất, Lý Phong cười lạnh mấy tiếng.
Đám người La Thiên Chính ở đối diện rơi vào trạng thái đờ đẫn!
Nhậm Tiểu Lôi cũng sững sờ không thôi!
Sau một lúc, đám người La Thiên Chính mới quỳ gối xuống đất nhìn Lý Phong, miệng cao giọng hô: "Thuộc hạ La Thiên Chính (Lương Vũ Hân). . . Xin chào Tông chủ!"