Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 824: Chương 802: Lập Quy Củ

HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN

Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Đám người La Thiên Chính và Lý Phong chiến đấu sinh ra động tĩnh rất lớn, đã sớm thu hút sự chú ý của các thành viên Ma Tông.

Giờ phút này, phần lớn thành viên Ma Tông đều ở nơi xa nhìn đến chỗ này.

Khi Phùng Đức Hải bị đánh nổ thành thịt vụn, những thành viên Ma Tông đều bị dọa đến xanh mặt.

Cuối cùng, tất cả mọi người đều quỳ xuống, hướng về phía Lý Phong hô to hai tiếng Tông chủ.

"Trời ạ. . . Hắn thật sự đã phá giải bí mật Cửu U Lệnh! Chuyện này sao có thể?" Nhậm Tiểu Lôi che cái miệng nhỏ nhắn, kinh ngạc hỏi.

Nắm giữ Cửu U Lệnh mấy chục năm, nàng đã từng thử vô số cách đều không có tác dụng. Sau cùng nàng nản lòng thoái chí, để Cửu U Lệnh hít bụi trong 1 xó.

Quan trọng nhất là nguy hiểm của 2 người đã được giải trừ, bọn họ có thể tung hành ngang dọc ở Cửu U Tông rồi.

Thật vui vẻ ~.

"Ồ? Các ngươi thật đúng là gió chiều nào theo chiều nấy, thấy ta dùng Cửu U Lệnh giết Phùng Đức Hải liền quỳ xuống gọi ta là Tông chủ. Không định nghĩ cách báo thù cho huynh đệ Phùng Đức Hải sao?!"

Lý Phong nhếch miệng trào phúng một câu.

La Thiên Chính ngẩng đầu lên, ra vẻ chính nghĩa lẫm liệt nói: "Tông chủ nói đùa, ngài đã nắm giữ Cửu U Lệnh thì chính là Tông chủ của chúng ta, Tông chủ giết thuộc hạ vốn là đương nhiên, sao chúng ta có thể giúp tên phản đồ này báo thù?"

"Đúng vậy Tông chủ, Phùng Đức Hải chết là gieo gió gặt bão, sao chúng ta có thể nghĩ cách báo thù cho hắn?" Lương Vũ Hân gượng cười.

"Đúng vậy. . ."

Vạn Tử Đào, Hoàng Vĩ Trung, Uông Nguyên Lượng cũng vội vàng bày tỏ lòng trung thành với Lý Phong .

Lý Phong như cười mà không phải cười nói: "Có lẽ vừa rồi là trùng hợp thì sao? Các ngươi muốn thử lại lần nữa không, có lẽ sẽ giết được ta đó."

Đám người La Thiên Chính biến sắc.

Trùng hợp? Ai thèm tin?!

Có điều. . . Lỡ là trùng hợp thật thì sao?

Nghĩ đến khả năng này, nội tâm đám người La Thiên Chính đều xuất hiện chút ý nghĩ kì lạ.

"Ha hả, vậy mà các ngươi cũng tin?"

Lý Phong cười một tiếng, cầm Cửu U Lệnh chỉ về phía La Thiên Chính: "Trấn Cửu U!"

“Xoẹt!"

Một luồng ánh sáng màu vàng tụ tập trên Cửu U Lệnh, tiếp theo lập tức xông vào thân thể La Thiên Chính.

Thấy cơ thể dâng lên cảm giác đau đớn, La Thiên Chính vội kêu la: "Tông chủ tha mạng!"

Nhưng Lý Phong lại đứng yên bất động.

Rất nhanh, thân thể La Thiên Chính cũng giống như Phùng Đức Hải, dùng tốc độ nhanh nhất phồng lên, chỉ cần vài giây nữa La Thiên Chính sẽ nổ tung như Phùng Đức Hải.

Mặt đám người Lương Vũ Hân đều tái nhợt, vội vàng cúi đầu, từng giọt từng giọt mồ hôi lạnh chảy xuống trán.

Chết tiệt, Lý Phong quá hung tàn, một lời không hợp liền ra tay giết người, mà quan trọng hơn là bọn hắn còn không có cơ hội để phản kháng!

"Tông chủ, tha mạng, Tông chủ! Ta sai rồi, từ nay về sau ta nhất định sẽ trung thành tuyệt đối với Tông chủ, không dám có hai lòng!"

La Thiên Chính gào rú lên lần nữa.

"Ta sai ngươi đánh người nào thì ngươi sẽ đánh người đó sao?"

"Đúng vậy, Tông chủ sai ta đánh người nào ta sẽ đánh người đó!" La Thiên Chính đáp không chút do dự.

"Rất tốt!" Lý Phong gật đầu, một luồng kim quang từ thân thể La Thiên Chính bay ra, trở về trong Cửu U Lệnh.

Ngay sau đó, thân thể La Thiên Chính khôi phục như trước, mà lúc này quần áo hắn đã sớm bị mồ hôi lạnh làm ướt nhẹp.

"Con rể, Cửu U Lệnh còn có thể dùng như vậy sao? Thật thần kỳ!"

Nhậm Tiểu Lôi như một bé gái nhìn thấy đồ chơi mới, nhịn không được kinh hô.

"Đúng vậy, Cửu U Lệnh rất thần kỳ, không chỉ có thể khiến người khác nổ tung mà còn có thể duy trì trạng thái căng phồng một thời gian rất dài mà không nổ, cảm giác đó. . . Nhất định là rất thoải mái."

"Được rồi, nếu các ngươi đã nhận ta làm Tông chủ, vậy sự vô lễ trước đó của các ngươi ta có thể không truy cứu, nhưng giờ ta muốn lập nên một số quy củ, các ngươi có nguyện ý nghe theo không?"

Lý Phong vuốt ve Cửu U Lệnh mấy cái.

Đám người La Thiên Chính nào dám nói không? Ngay sau đó bọn hắn cùng hô vâng thật lớn.

"Thứ nhất, không được ta cho phép thì các ngươi không được đi ra thế giới bên ngoài."

"Thứ hai, nếu ta cho phép thì các ngươi cũng không được làm chuyện ác, nhất định phải tuân thủ pháp luật, đương nhiên. . . Nếu gặp phải bọn nào ‘đui mù’ thì các ngươi có thể báo cho ta, ta sẽ chỉ các ngươi làm thế nào."

"Thứ ba. . . Ở bên ngoài ta còn người nhà, nhìn thấy các nàng chẳng khác nào nhìn thấy ta, về sau ta sẽ giới thiệu các nàng cho các ngươi biết."

"Thứ tư, những người bị các ngươi bắt đi năm đó, nếu bọn họ muốn về thăm cha mẹ có thể báo cho ta, sau khi ta cho phép, một trưởng lão sẽ dẫn bọn họ ra ngoài thăm người thân, còn muốn từ nay về sau ở thế giới bên ngoài thì chỉ cần phế bỏ võ công là được, nhưng không được mở miệng nói về Cửu U Tông."

"Tạm thời ta chỉ nghĩ được như vậy, chờ sau này sẽ bổ sung thêm, đã nghe rõ chưa?"

Lý Phong nhìn mọi người một vòng, trầm giọng hỏi.

"Nghe rõ!" Đám người La Thiên Chính cao giọng đáp lại.

"Rất tốt." Lý Phong gật đầu, xua tay nói: "Ta mệt rồi, các ngươi lui xuống trước đi."

Chờ đám người La Thiên Chính hành lễ rồi rời đi, Lý Phong lộ ra vẻ suy yếu nói: "Bác gái, qua đây dìu ta với, ta sắp đứng không vững rồi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!