Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 828: Chương 806-810:

HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN

Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

"Nói ra có thể các ngươi không tin, ta rất nhiều tiền, còn nhiều hơn các ngươi, cho nên đừng nói chuyện tiền bạc với ta."

"Mặt khác. . . Ta không biết thuật trường sinh bất lão, ta cũng không phải thế ngoại cao nhân, mà cũng giống các ngươi, đều là người Địa Cầu."

"Về sau các ngươi coi như chưa từng gặp chúng ta, cũng quên hết chuyện hôm nay đi, thế nào?"

Thấy thái độ của đám người Lâm Vân Bằng rất tốt, Lý Phong không muốn sử dụng thủ đoạn mạnh bạo, vì vậy mới nói chuyện bằng giọng thương lượng.

"Cao nhân, chiếc đồng hồ này có giá 20 triệu, ta tặng cho ngươi coi như phí bái sư, có được không?"

Lâm Vân Bằng tháo Patek Philippe trên cổ tay xuống.

Nói nhảm, bằng đó năm chỉ có 1 cơ hội như vậy, bỏ lỡ thì chẳng phải sẽ nuối tiếc suốt đời? Hắn là đồ ngu mới dễ dàng từ bỏ như vậy.

"Ài, xem ra không còn cách nào, hệ thống, xóa đi kí ức của bọn họ giúp ta." Lý Phong nói thầm.

"Xoẹt!"

Một luồng bạch quang lóe lên, 10 ngàn điểm tích lũy bị khấu trừ, trí nhớ của đám người Lâm Vân Bằng về Lý Phong cùng Nhậm Tiểu Lôi bị xóa mất.

Tiếp theo, bọn hắn rơi vào trạng thái thất thần ngắn ngủi.

Lúc này Lý Phong nháy mắt với Nhậm Tiểu Lôi một cái, nhấc chân rời đi.

Đợi 2 người đi xa, đám người Lâm Vân Bằng mới hồi phục tinh thần lại, Lâm Vân Bằng nhìn đồng hồ trên tay: "Vì sao ta lại tháo đồng hồ xuống?"

Đám người Chúc Hạo, Cổ Phi đều sững sờ, bọn hắn cũng hoàn toàn không có ấn tượng gì!

Đúng lúc này, nữ nhân váy trắng nhìn đến thấy Lý Phong cùng Nhậm Tiểu Lôi ở đằng xa, liền kinh ngạc hỏi: "A, bọn họ xuất hiện từ bao giờ?"

Đám người Lâm Vân Bằng quay đầu nhìn theo, thấy được bóng lưng của Lý Phong, Nhậm Tiểu Lôi, cũng đều sửng sốt.

Vừa rồi phát sinh cái gì, vì sao bọn hắn lại mất trí nhớ tập thể, đến cả việc hai người này xuất hiện lúc nào cũng không biết?

"Các ngươi đứng lại cho ta hỏi một chút."

Lâm Vân Bằng hô to một tiếng.

Nhậm Tiểu Lôi cười nói: "Con rể, chiêu này của ngươi hình như có chút kém cỏi nha."

"Không cần phải để ý đến bọn hắn." Lý Phong lắc đầu, không muốn tiếp tục lãng phí thời gian ở chỗ này.

"Đừng nha, vạn nhất bọn hắn lan truyền sự tình này ra ngoài thì hậu hoạn vô cùng." Nhậm Tiểu Lôi lộ sắc mặt nghiêm túc nói.

Lý Phong: ". . ."

Không phải chứ. . . Rốt cục ngươi muốn bày trò gì?

Nếu nói là hậu hoạn vô cùng. . . Cửu U Tông bây giờ đã bị hắn bình định, còn hậu hoạn cái cọng lông gì?

Ngay tại thời điểm Lý Phong không biết nên trả lời như thế nào với Nhậm Tiểu Lôi, Lâm Vân Bằng chạy tới, móc ra một điếu thuốc đưa tới trước mặt Lý Phong: "Người anh em, thật không ngờ trình độ tán gái của ngươi lại trâu bò như vậy, tới mỹ nữ bậc này cũng bị ngươi bắt lấy trái tim, gặp mặt là hữu duyên, trong lòng ta lại đang có chút nghi hoặc, không biết ngươi có thể giải đáp giúp ta không? Nào, hút điếu thuốc cho thông giọng đi!"

Đồng thời hắn rút 1 điếu thuốc từ bao ra.

Lý Phong khoát tay: "Ta không có thói quen hút thuốc. Ngươi muốn hỏi gì thì cứ hỏi đi."

Vừa nói 2 bên vừa đi tới chỗ đám bạn Lâm Vân Bằng.

"Soái ca, mỹ nữ, các ngươi tên gì, là người ở nơi nào?"

Lâm Vân Bằng mở nắp hai chai nước đưa tới.

Lý Phong tiện tay tiếp nhận, đáp lời: "Lý Phong, người Hoa Thành."

"Nhậm Tiểu Lôi, người Sơn Thành." Nhậm Tiểu Lôi uống một ngụm nước rồi nói.

"Đều không phải là người của tỉnh Tây Sơn sao? Hai vị đến đây đi học hay là đi làm?" Lâm Vân Bằng nhướng mày hỏi.

"Ngươi thấy chúng ta giống học sinh sao?" Nhậm Tiểu Lôi hỏi ngược lại.

Lâm Vân Bằng lắc đầu, không tiếp tục truy vấn, mà đổi thành tự giới thiệu thân phận, thuận tiện chỉ mặt đọc tên đám người Chúc Hạo.

“Lúc nãy các ngươi đi ngang qua đây từ lúc nào, tại sao chúng ta không nhìn thấy?”

Lý Phong đang định trả lời thì Nhậm Tiểu Lôi chen miệng vào: “Dạo này công việc bận rộn, chúng ta không có thời gian cho nhau, để hâm nóng tình cảm, hôm nay chúng ta quyết định chơi lớn một lần, thử xem cảm giác public thế nào, hắc hắc, chắc các ngươi cũng hiểu được. Chắc vì lúc nãy nằm trong 1 góc cây cối rậm rạp nên các ngươi không nhìn thấy.”

Đám người Lâm Vân Bằng sững sờ, mặc dù thời đại này đã rất cởi mở, nhưng nữ nhân cởi mở đến mức này đúng là lần đầu tiên gặp được, cuối cùng Lâm Vân Bằng cười ha hả: "Không gặp được thế ngoại cao nhân nhưng lại gặp chuyện thú vị bậc này, chuyến đi này đã không lỗ rồi."

Nhậm Tiểu Lôi ra vẻ tò mò hỏi: "Thế ngoại cao nhân gì?"

"Cái này . . ." Ánh mắt Lâm Vân Bằng sáng lên, thần thần bí bí nói: "Các ngươi còn chưa biết, nơi này có một cái truyền thuyết, nghe qua vô cùng thần kỳ."

"Truyền thuyết? Truyền thuyết gì?" Lý Phong tự động bỏ qua mấy lời nói hươu nói vượn của Nhậm Tiểu Lôi, đồng thời hỏi lại một câu.

Vẻ thần bí trên mặt Lâm Vân Bằng càng đậm: "Cái truyền thuyết này được truyền ra từ cư dân của Cổ Phong trấn, nghe nói nơi này có một cánh cửa thời không, thỉnh thoảng sẽ có thế ngoại cao nhân đi ra."

Nhậm Tiểu Lôi cùng Lý Phong liếc nhau, tiếp theo cùng lộ vẻ kinh ngạc: "Vậy mà có loại chuyện này?"

"Đúng vậy, cho nên chúng ta mới tới xem náo nhiệt một p hen." Lâm Vân Bằng gật gật đầu: "Đáng tiếc chúng ta đợi ở đây từ đêm qua tới giờ mà không có bất kỳ phát hiện nào."

Lý Phong cùng Nhậm Tiểu Lôi không nói tiếp.

Bọn họ phỏng đoán hẳn là đám người La Thiên Chính từng bị người phàm phát hiện, cho nên mới có truyền thuyết này.

"Đúng rồi, thiếu chút nữa quên mất việc này!"

Đột nhiên Lâm Vân Bằng vỗ trán một cái, ánh mắt sáng lên: "Lát nữa ta mang các ngươi tới 1 chỗ chơi rất vui, các ngươi có muốn đi không?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!