Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 829: Chương 811: Chiến đấu

HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN

Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

"Chỗ nào chơi vui?"

Không chờ Lý Phong nói chuyện, Nhậm Tiểu Lôi đã tràn đầy phấn khởi hỏi.

Lý Phong: ". . ."

Xem ra dự định lập tức trở về Minh Châu của hắn phải thất bại rồi.

"Buổi tối hôm nay tại thành phố Nguyên Thái có 1 trận tỉ võ tự do, các ngươi có hứng thú đi xem một chút không?"

"Cái này. . . Chơi rất vui sao?"

Nhậm Tiểu Lôi lộ ra vẻ thất vọng. Nói nhảm cái gì vậy, bảo cường giả võ đạo đi xem người thường đấm nhau? Có cái gì hay để xem?

"Chơi vui, đương nhiên là rất vui." Lâm Vân Bằng hắng giọng rồi nói: "Thực không dám giấu giếm, trận đấu này có chút quan hệ với nhà ta."

"Các ngươi chắc cũng từng nghe nói, ở tỉnh Tây Sơn có rất nhiều người làm khai thác than đá, mà nhà ta vừa vặn cũng làm nghề này."

“Nhà ta có một đối thủ một mất một còn, bọn hắn là Trịnh gia, từng có đoạn thời gian hai nhà chúng ta vì tranh đoạt quyền khai thác than đá ở thành phố Thái Nguyên mà đấu tranh cực kì khốc liệt."

"Về sau quan trên không nhịn được mà nghiêm khắc cảnh cáo, nhưng quyền khai thác vẫn cần tranh giành, vì vậy chúng ta thiết lập một cái quy củ."

Nói đến đây, Lâm Vân Bằng dừng lại, cố ý thừa nước đục thả câu.

Lý Phong mở miệng: "Thông qua đấu võ để quyết định người nào nắm giữ quyền khai thác?"

"Lý thiếu đoán không sai! Buổi tối hôm nay chính là trận đấu tranh đoạt mỗi năm một lần, hết thảy tỷ thí ba trận."

"Thắng một trận thì thu được quyền khai thác một cái mỏ lớn, ba trận toàn thắng thì một năm tiếp theo bên thắng sẽ toàn quyền khai thác."

"Vì buổi tối hôm nay, cha ta trực tiếp sử dụng 100 triệu mời đến một vị siêu cấp cao thủ!"

"Vậy sao, thế thì ta có thể đi xem thử." Nhậm Tiểu Lôi gật gật đầu, tiếp theo quay đầu nhìn về phía Lý Phong hỏi: "Thế nào, cùng đi không?"

Nàng nhìn ra được Lý Phong muốn sớm về Minh Châu, nhưng Lý Phong về Minh Châu rồi nàng sẽ rất nhàm chán, không bằng nhân cơ hội này ở cùng Lý Phong thêm một đoạn thời gian.

Lý Phong há hốc mồm, còn chưa lên tiếng Nhậm Tiểu Lôi đã nói: "Không cho phép từ chối."

Lý Phong: ". . ."

Lâm Vân Bằng: ". . ."

Sau mười mấy phút, đám người Lâm Vân Bằng đã thu dọn xong đồ vật, lái xe tới thành phố Nguyên Thái.

Cổ Phong trấn cách thành phố Nguyên Thái đại khái ba giờ đi đường, khi bọn hắn đến nơi thì đã chạng vạng tối.

Được Lâm Vân Bằng chiêu đãi, mọi người ăn tối trong một nhà hàng cao cấp, sau đó liền lái xe đi tới trước cửa một hộp đêm tư nhân.

Tiếp theo, Lâm Vân Bằng mang theo đám người Lý Phong đi vào sân sau của hộp đêm, theo lời hắn thì nơi này là do cha hắn dùng tiền túi xây dựng.

Trong hậu viện có hòn non bộ san sát, đình đài lầu các, cầu nhỏ nước chảy, phong cảnh tú lệ.

Giờ phút này, trên đất trống tạm thời được dựng một cái đài cao rộng mười mét, bên trên đèn đuốc sáng trung nhưng không có một ai.

Chung quanh đài cao đã tụ tập hai nhóm người, Lâm Vân Bằng ngừng chân quan sát một chút, sau đó dẫn đám người Lý Phong tới một vị trí.

"Tiểu tử thối, ngươi còn nhớ đường tới đây à?"

Lâm Vân Bằng mới vừa bước tới, nam nhân trung niên đứng giữa đám người đã trầm giọng răn dạy lên.

Lâm Vân Bằng gãi đầu một cái, cười ngượng nói: "Cha, ít nhất thì ta cũng chạy tới rồi còn gì."

Người đàn ông trung niên này chính là cha của Lâm Vân Bằng —— Lâm Hải!

Lâm Hải hừ lạnh một tiếng, tiếp theo đảo mắt nhìn Lý Phong, Nhậm Tiểu Lôi, nhất thời nhíu mày hỏi: "Bọn họ là ai?"

Lâm Vân Bằng vội vàng giới thiệu: "Hắn là Lý Phong, còn nàng là Nhậm Tiểu Lôi, bạn gái Lý Phong."

Lý Phong: ". . ."

Trời cao chứng giám, hắn chưa bao nói Nhậm Tiểu Lôi là bạn gái mình, Lâm Vân Bằng giới thiệu linh tinh cái gì vậy.

Một bên khác, Nhậm Tiểu Lôi cười tới mức nở hoa.

Lâm Hải nhìn về phía Lý Phong.

Lý Phong nhìn Lâm Hải gật gật đầu: "Chào Lâm tiên sinh."

Lâm Hải ừm một tiếng, sau đó nghiêng đầu đi.

Lâm Vân Bằng không nghĩ tới cha mình lại lạnh nhạt ra mặt với Lý Phong như vậy, nhất thời có chút xấu hổ, chỉ có thể cưỡng ép nói sang chuyện khác: "Cha, Thượng Quan Vân Hải còn chưa tới sao?"

Lâm Hải vừa hung ác nguýt hắn một cái vừa trách cứ: "Ngươi phải gọi là Thượng Quan đại thiếu, không cho phép gọi thẳng tên!"

Lâm Vân Bằng bĩu môi, không lên tiếng nữa.

Một bên khác, Lý Phong nhướng mày, âm thầm nnói: "Thượng Quan Vân Hải chính là cao thủ mà Lâm Hải dùng 100 triệu mời đến sao?"

Đúng lúc này, một nam nhân áo trắng từ đằng xa thản nhiên đi tới.

Chỉ thấy hắn để tóc ngắn, khuôn mặt tuấn tú, thân thể như ngọc, âu phục màu trắng không nhuốm bụi trần, lúc đi đường tự hình thành một loại khí thế kì lạ.

Trong nháy mắt nam nhân áo trắng xuất hiện, ánh mắt đám nữ nhân bên cạnh Lâm Vân Bằng liền hiện lên hình trái tim.

Thân thể Lâm Hải chấn động, nhỏ giọng dặn dò: "Vân Bằng, Thượng Quan đại thiếu đến rồi, ngươi nhất định phải chú ý thái độ của mình, nghe thấy chưa?!"

Trong mắt Lâm Vân Bằng lóe lên một tia khuất nhục, song quyền nắm chặt, gật gật đầu.

Lý Phong nhìn thấy một màn này, nội tâm có chút nghi ngờ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!