Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 833: Chương 815: Một Ngón Tay

HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN

Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Tất cả mọi người ở đây đều dùng ánh mắt kì dị nhìn Lâm Vân Bằng, tựa như nhìn một người điên.

Tới cả Thượng Quan Vân Hải cũng bại, Lý Phong đi lên còn không phải chịu chết?

"Cha, ngươi đừng nhìn ta như vậy, vừa rồi Lý Phong liếc mắt liền nhìn ra Thượng Quan Vân Hải không phải đối thủ của người kia, trừ Lý Phong ra, những người ở đây còn ai sở hữu nhãn lực bậc này?"

Nghe thấy lời ấy, Lâm Hải lâm vào trầm tư.

Trước đó hắn còn cảm thấy Lý Phong chỉ là cố ý khiêu khích Thượng Quan Vân Hải mà thôi, hiện tại nghĩ lại. . . Lý Phong thật sự quá tinh mắt!

Nhưng nhãn lực là một chuyện, đấm nhau lại là chuyện khác, Lý Phong sao có thể đánh thắng Mã Huy?

"Ha ha, để hắn đi lên? Lâm Vân Bằng, trong đầu ngươi có não không vậy?"

Đúng lúc này, Thượng Quan Vân Hải cười to.

Lâm Hải nhướng mày một cái, ôm quyền hỏi: "Thượng Quan đại thiếu có cao kiến gì?"

Dù Thượng Quan Vân Hải đã bị thua, nhưng Lâm Hải vẫn muốn bảo trì thái độ tôn trọng, dù sao sau lưng Thượng Quan Vân Hải vẫn còn có một gia tộc rất mạnh mẽ.

"Hừ, người này là Siêu Phàm cảnh, trừ phi gia gia của ta đích thân đến, không thì ở nơi này không người nào có thể đối phó hắn! Lâm tổng, ngươi vẫn nên thẳng thắn nhận thua đi."

Thượng Quan Vân Hải cười lạnh nói.

Lâm Hải: "? ? ?"

"Trừ nhận thua ra không còn biện pháp khác sao?"

"Thượng Quan đại thiếu cũng đã nói vậy, khẳng định là không còn biện pháp."

"Lão Lâm a, hảo hán không sợ ăn thiệt thòi trước mắt, hay ngươi cứ nhận thua trước, chờ năm sau lại chuẩn bị cẩn thận, tới lúc đó báo thù cho hôm nay là được."

Đám bạn bè của Lâm Hải bắt đầu khuyên bảo.

"Lâm Hải, còn muốn đánh nữa hay không, không đánh thì mau nhận thua, ta còn muốn mời Mã tiên sinh đi ăn khuya!"

Ở phía đối diện, Trịnh Ngọc Thái đùa cợt hỏi.

Sắc mặt Lâm Hải biến ảo mấy lần, sau cùng nhìn về phía Lý Phong: "Lý tiên sinh, nếu như ngươi xuất thủ thì có mấy phần chắc chắn chiến thắng đối phương?"

Lý Phong mỉm cười, duỗi ra một ngón tay.

Lâm Hải khẽ nhếch miệng: "1 thành?"

Lý Phong cười nhạt: "Ý ta là ta dùng một ngón tay cũng có thể nghiền ép hắn."

Lời này vừa nói ra, mọi người yên tĩnh!

Tiếp theo, Thượng Quan Vân Hải là người đầu tiên cười ha hả: "Ngươi nói cái gì? Một ngón tay liền có thể nghiền ép một cường giả Siêu Phàm cảnh? Ha ha, buồn cười, cuồng vọng, vô tri!"

Trên đài cao, Mã Huy cũng bị sự cuồng vọng của Lý Phong kích thích: “Tiểu tử, ngươi muốn tìm chết sao? Có tin ta dùng 1 quyền đánh ngươi tan xác không!"

Lý Phong trực tiếp bỏ qua không thèm nhìn Mã Huy, mà nhìn sang Lâm Hải nói: "Ông chủ Lâm, niệm tình ngươi là cha của Lâm Vân Bằng nên ta mới muốn giúp ngươi, bất quá kiên nhẫn của ta có hạn, ta cho ngươi 10 giây để cân nhắc, tới lúc đó ngươi còn chưa quyết định thì ta sẽ rời đi."

"Nếu như ngươi thua thì sao, 200 triệu không phải một con số nhỏ." Lâm Hải nhướng mày hỏi.

Lý Phong lắc đầu cười một tiếng: "Loại khả năng này không tồn tại, 200 triệu chắc chắn là của ta rồi."

Lý Phong bắt đầu đếm ngược: "5, 4, 3. . ."

Lâm Hải lộ vẻ giãy dụa, cuối cùng cắn răng nói: "Tốt, ta trả ngươi 200 triệu!"

"Ngươi sẽ biết đây là quyết định chính xác nhất đời ngươi."

Lý Phong cười một tiếng, tiếp theo đi đến bên cạnh Lâm Vân Bằng: "Đợi chút nữa khi ta lên sân khấu rồi ngươi liền đi tới đánh Thượng Quan Vân Hải, cứ đánh thoải mái, xảy ra chuyện gì có ta gánh hết!"

Lâm Vân Bằng: "? ? ?"

Ngay tại thời điểm hắn sững sờ, Lý Phong nhảy lên đài cao.

Mã Huy cuồng vọng cười một tiếng, ngoắc ngoắc ngón tay với Lý Phong: "Tiểu tử, lúc ở dưới đài ngươi rất bố láo, làm ta rất khó chịu, đến đây, để ta xem ngươi định dùng một ngón tay nghiền ép ta như thế nào."

"Tiền bối, hắn vừa làm nhục ngươi, ngươi nhất định phải giết hắn lập uy!"

Thượng Quan Vân Hải rất hận Lý Phong nên muốn mượn tay Mã Huy giết Lý Phong.

Đúng lúc này, Lâm Vân Bằng đột nhiên vọt tới nhấc chân giẫm lên mặt hắn: "Tên khốn kiếp này, lão tử đạp chết ngươi!"

"Phanh."

Một tiếng trầm đục vang lên, Thượng Quan Vân Hải liền cảm thấy trên mặt đau rát!

Con mẹ nó, hắn vậy mà bị Lâm Vân Bằng đạp vào mặt?

"Vân Bằng!" Trước đó Lâm Hải tập trung toàn bộ lực chú ý lên người Lý Phong nên không phát hiện Lâm Vân Bằng chạy tới chỗ Thượng Quan Vân Hải, đợi đến khi hắn nghe được tiếng chửi của Lâm Vân Bằng thì đã không kịp ngăn cản.

Trong chớp nhoáng này, Lâm Hải liền cảm thấy mắt tối sầm lại!

"Lâm Vân Bằng, ngươi dám đạp ta? Ta muốn giết cả nhà ngươi! Một nhà già trẻ các ngươi chuẩn bị chờ chết đi!"

Thượng Quan Vân Hải cười gằn nhìn Lâm Vân Bằng nói.

Lâm Vân Bằng thấy trong lòng căng thẳng, đột nhiên có chút hối hận vì đã tin vào lời nói của Lý Phong.

Đúng lúc này, Lý Phong trên đài cao duỗi ra một ngón tay chỉ tới Mã Huy.

Theo động tác của Lý Phong, thời gian dường như đứng im, tất cả mọi người ngừng thở!

Một cái chớp mắt tiếp theo, một luồng khí tức cuồng bạo xuất hiện trên đầu ngón tay của hắn, hóa thành một tòa núi cao đập tới Mã Huy.

Mã Huy căn bản không kịp làm ra phản ứng, liền bị tòa núi cao này đè sát xuống đất!

Mọi người yên tĩnh!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!