HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần
"Con mẹ nó. . . Ta không nhìn lầm chứ, hắn chỉ ra một tòa núi cao?"
"Không phải núi cao, mà là hòn non bộ, một cái hòn non bộ cao đến mấy mét!"
"Trời ạ, đây là làm ảo thuật sao? Không đúng, hẳn là pháp thuật! Bỗng dưng biến ra một ngọn núi!"
Mọi người bị tình cảnh này làm cho kinh ngạc đến ngây người.
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, ai dám tin tưởng đây là thật?
"Cái này sao có thể. . . Không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng!"
Nơi xa, Thượng Quan Vân Hải đang nằm trên đất không ngừng lắc đầu, ánh mắt tràn đầy kinh hoảng.
Mã Huy là cường giả Siêu Phàm sơ kỳ!
Mạnh hơn Mã Huy nhiều như vậy thì Lý Phong đang ở cảnh giới nào?!
"..." Lâm Vân Bằng khẽ nhếch miệng, tiếp theo vui mừng nói: "Cha, ngươi thấy không, Lý Phong thắng rồi, hắn thật sự là dùng một ngón tay nghiền ép đối phương, quá trâu bò!"
Lâm Hải phun ra một ngụm trọc khí, hưng phấn kêu lên: "Lý thiếu uy vũ!"
Lý Phong lúc này thu hồi ngón tay, hòn non bộ đè lên trên người Mã Huy tiêu tán.
Mã Huy khó khăn bò dậy, lòng còn sợ hãi hỏi: "Tiền. . . Tiền bối, ngài có thể nói cho ta biết ngài đang ở cảnh giới gì không?"
Nếu như Lý Phong chỉ là mạnh hơn hắn một chút, vậy hắn nhất định sẽ ghi hận trong lòng, âm thầm tính toán phương pháp lấy lại danh dự, nhưng thực lực Lý Phong bày ra đã đủ sức làm hắn sợ hãi, cho nên hắn lại sinh ra kính ý với Lý Phong.
"Từng nghe nói tới Chí Tôn cảnh chưa?" Lý Phong lạnh nhạt hỏi.
"Chí Tôn cảnh? !" Mã Huy thấy trong lòng run lên, mặt lộ vẻ kinh hãi.
Nơi xa, Thượng Quan Vân Hải càng là thấy nội tâm lộp bộp một tiếng, sắc mặt trong nháy mắt trở thành tái nhợt.
"Ngài. . . Ngài là cường giả Chí Tôn cảnh? !" Mã Huy nuốt một ngụm nước bọt, run giọng hỏi.
Trong cái nhìn chăm chú của mọi người, Lý Phong nhẹ nhàng lắc đầu.
Mã Huy: ". . ."
Thượng Quan Vân Hải: ". . ."
Người khác: ". . ."
"Phù." Mã Huy thở dài một hơi, nội tâm dần nhẹ nhõm.
Lý Phong quá trẻ tuổi, nếu như là cường giả Chí Tôn cảnh vậy thì quá mức làm cho người ta khó lòng tiếp nhận.
Nơi xa, Thượng Quan Vân Hải cũng thở phào một hơi.
Đúng lúc này, Lý Phong nói: "Ta là Bán Thần cảnh, còn mạnh gấp nhiều lần Chí Tôn cảnh, bất quá có khả năng ngươi còn chưa biết Bán Thần cảnh là khái niệm gì, cho nên ta mới nhắc tới Chí Tôn cảnh trước."
Mã Huy: "? ? ?"
Thượng Quan Vân Hải: "? ? ?"
Người khác: "? ? ?"
Mặc kệ là Mã Huy hay Thượng Quan Vân Hải, Chí Tôn cảnh đã là cực hạn trong tầm nhìn của bọn hắn, đương nhiên không biết Bán Thần cảnh khủng bố tới cỡ nào.
Lý Phong lắc đầu cười một tiếng, cũng không giải thích thêm: "Được rồi, ngươi muốn trực tiếp nhận thua hay là tiếp tục đánh?"
"Ta nhận thua, ta nhận thua!"
Nói xong Mã Huy liền nhảy xuống đài cao.
Lý Phong cũng nhảy một cái đi thẳng tới trước mặt Lâm Hải, mở miệng nói: "Ông chủ Lâm, sự tình giải quyết xong rồi, 200 triệu kia bao giờ ngươi định gửi cho ta?"
"Lập tức, lập tức!" Lâm Hải vội vàng móc điện thoại di động, muốn kêu kế toán gửi tiền cho Lý Phong.
Lý Phong cũng không khách khí, trực tiếp lấy thẻ ngân hàng ra đưa cho Lâm Hải để Lâm Hải làm các bước còn lại.
Lát sau, Lâm Hải tràn ngập vui vẻ cảm ơn Lý Phong xuất thủ tương trợ.
"Được rồi, ngươi đi gặp Trịnh Ngọc Thái nói chuyện tiếp đi, ta đi tìm Vân Bằng."
Lý Phong đi đến trước mặt Lâm Vân Bằng: "Sao lúc nãy ngươi không động thủ?"
Vừa nói hắn vừa nhìn Thượng Quan Vân Hải đang nằm rạp trên mặt đất.
Thượng Quan Vân Hải không dám đối mặt với Lý Phong nên vội vàng cúi đầu.
"Vừa đạp hắn một cái đã bị ngươi hấp dẫn lực chú ý." Lâm Vân Bằng cười khan một tiếng, có chút không biết nên đối mặt với Lý Phong như thế nào.
Trước kia hắn cho rằng mình đã hạ mình tôn trọng Lý Phong, nguyện ý kết giao bằng hữu với Lý Phong.
Hiện tại Lý Phong lắc mình biến thành nhân vật hắn có ngước mắt lên cũng không nhìn thấy gót chân, thái độ cũng biến thành rất câu nệ.
Lý Phong nhìn ra suy nghĩ trong lòng Lâm Vân Bằng, cười nói: "Giữa chúng ta cũng coi như hữu duyên, ngươi không cần quá câu thúc."
Lâm Vân Bằng liên tục gật đầu, thái độ thoải mái hơn không ít.
"Lúc nãy ngươi còn bố láo trước mặt ta lắm cơ mà?" Lý Phong nhìn về phía Thượng Quan Vân Hải, giống như cười mà không phải cười hỏi.
Khuôn mặt Thượng Quan Vân Hải đỏ lên, miệng mím chặt, không nói một lời.
Hắn còn có thể nói cái gì? Hắn cũng rất tuyệt vọng có được không!
Lý Phong cũng lười tiếp tục đả kích tiểu nhân vật như Thượng Quan Vân Hải: "Một nhà Lâm Vân Bằng về sau sẽ do ta bảo kê, về sau nhà bọn hắn mà xuất hiện bất kỳ chuyện ngoài ý muốn gì ta cũng sẽ tìm Thượng Quan gia các ngươi tính toán sổ sách."
Nghe thấy lời ấy, hai cha von Lâm Hải vô cùng vui mừng!
"Đúng rồi. . . Lời nói lúc nãy của ngươi làm cho ta rất khó chịu, lần này chỉ phế bỏ đan điền xem như trừng phạt, còn có lần sau ta sẽ lấy cái mạng chó của ngươi."
Vừa mới nói xong, Lý Phong điểm ra một luồng chân khí, trực tiếp phá nát đan điền của Thượng Quan Vân Hải.
Thượng Quan Vân Hải lập tức cảm thấy tâm như tro tàn!