Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 850: Chương 829: Chuyện Đương Nhiên?

HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN

Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

"Cái gì? !"

Đám người Đường Phi quả thực không dám tin tưởng lỗ tai mình.

Lý Phong lúc nào cũng khúm núm bây giờ lại dám mắng bọn hắn? Cho rằng mình cứu lão gia tử liền có thể đứng thẳng lưng đúng không?!

Đường Quỳnh kinh ngạc nhìn Lý Phong, trong lòng nổi lên gợn sóng cuồn cuộn.

Đây có còn là Lý Phong không, sao hắn đột nhiên biến đổi nghiêng trời lệch đất như vậy?

", Lý Phong, ngươi mẹ nó nói chuyện với người nào đâu?"

Đường Long vỗ bàn một cái đứng dậy, bước nhanh đến trước mặt Lý Phong, hùng hổ quát: “Ngươi vừa nói cái gì, có giỏi thì lặp lại lần nữa xem!”

Lý Phong lạnh nhạt đáp lời: "Lặp lại thì khỏi cần, ta vừa nói cái gì thì chính là thế đó, chẳng lẽ ngươi bị điếc hay là ngu ngốc, mới đó mà đã quên mất rồi sao?"

Đường Long sững sờ, hắn thường xuyên đấm nhau, dáng người lại cao lớn, thân thể dày gần gấp đôi Lý Phong, cho nên mỗi lần hắn uy hiếp Lý Phong đều sẽ rất sợ hãi.

Nhưng bây giờ Lý Phong không chỉ không sợ, dù là ánh mắt cũng không có vẻ gì là muốn trốn tránh.

Một người sao có thể đột nhiên biến hóa nhiều như vậy?

Khi Đường Long đang ngây người, Đường Phi mở miệng: "Lý Phong, đừng quên lúc ngươi cưới Đường Quỳnh nhà chúng ta thậm chí còn chẳng bỏ được tiền mua sính lễ."

"Không chỉ vậy, mỗi tháng ngươi còn được nhận 20 ngàn bảng Anh làm tiền tiêu vặt từ Đường gia."

"Ngươi ở rể nhà chúng ta nửa năm, không chỉ không mang tới giá trị gì, còn lấy về 120 ngàn bảng Anh, bắt ngươi rót trà thì đã làm sao?"

Khâu Dung phụ họa: "Đúng vậy, không làm việc cũng có tiền tiêu vặt, trên đời tìm đâu ra chuyện tốt bậc này?"

Đám người Đường Phi kẻ xướng người hoạ, nghe được mà ánh mắt 2 vợ chồng Đường Kiếm khi nhìn về phía Lý Phong cũng biến thành càng thêm chán ghét.

"Ai nói ta lấy tiền mà không làm việc?" Lý Phong nhếch miệng cười nhạt: "Viên Tiểu Hoàn Đan kia chẳng lẽ không phải là mang tới giá trị cho Đường gia?"

Lời này vừa nói ra, ngữ khí của đám người Đường Phi cứng lại, tiếp theo bọn hắn không phục nói: "Ngươi là con rể Đường gia, cho lão gia tử dùng Tiểu Hoàn Đan là chuyện đương nhiên, đây gọi là chữ hiếu!"

"Đúng vậy, thế mà còn không biết xấu hổ mang Tiểu Hoàn Đan ra nói, ngươi đã có Tiểu Hoàn Đan, vì sao không sớm ấy ra cho lão gia tử dùng?!"

"Hành động này là lấy công chuộc tội, có biết không?"

"Tốt, việc này coi như ta tận hiếu, nhưng các ngươi có nghĩ tới ta đã giúp Đường gia tiết kiệm bao nhiêu tiền không?"

Lý Phong cười lạnh hỏi.

"Nếu như ta không lấy ra viên Tiểu Hoàn Đan kia, các ngươi khẳng định phải mua Sinh mệnh dược tề để kéo dài tính mạng cho lão gia tử, đúng không?"

Nghe thấy lời ấy, đám người Đường Phi liền biết được Lý Phong định nói gì, ngay sau đó bọn hắn phủ nhận: "Làm sao có thể, ngươi đã nói Sinh mệnh dược tề tác dụng phụ to lớn, chúng ta sao có thể hại lão gia tử?!"

Lý Phong nhịn không được cười lạnh: "Nếu không có ta, bằng vào các ngươi mà có thể biết điều này sao?"

Đám người Đường Phi: "? ? ?"

Con mẹ nó, dám xem thường chúng ta?

"Không có ta thì các ngươi khẳng định sẽ mua Sinh mệnh dược tề. Tiểu Hoàn Đan của ta đã kéo dài cho lão gia thêm nửa năm, nếu mua Sinh mệnh dược tề thì cần phải mua 4320 liều, tổn thất cũng là 430 triệu bảng Anh, đúng không?"

Đám người Đường Phi há miệng muốn nói cái gì, tuy nhiên đây là sự thật, không cách nào phản bác!

"Cho nên hành động của ta đã tiết kiệm cho Đường gia 430 triệu bảng Anh, mà ta mỗi tháng chỉ lấy 20 ngàn bảng Anh, bên nào chiếm lợi chẳng lẽ còn cần phải nói thêm?"

Đám người Đường Phi không nói lời nào.

Mẹ nó, Lý Phong sao đột nhiên giống như biến thành người khác vậy?!

Đường Quỳnh cũng không ngờ Lý Phong sẽ phản kích sắc bén tới vậy, nhất thời ngây ngẩn tại chỗ.

Không biết qua bao lâu, Đường Long hừ lạnh: "Từ khi mới bắt đầu ngươi đã định kể công với chúng ta đúng không?"

Lý Phong nhún nhún vai: "Cũng không phải là ta muốn kể công, mà là các ngươi không muốn ghi nhận công sức của ta, cho nên ta nói ra để nhắc nhở các ngươi."

"Ha ha, mấy ngày không gặp tiểu tử ngươi thật là phách lối, thèm ăn đòn à?" Đường Long không chịu được, lập tức đứng dậy.

Lý Phong khẽ nhếch miệng: "Ngươi định uy hiếp ai đây? Ngon bơi vô kiếm sẹo."

"Con mẹ ngươi!"

Đường Long nổi giận gầm lên một tiếng, đưa tay đánh về phía cái cằm của Lý Phong.

Đường Quỳnh biến sắc, hoảng sợ nói: "Long ca, dừng tay lại!"

Thế nhưng nàng thân là con gái chân yếu tay mềm, không thể ngăn cản Đường Long, chỉ thấy nắm đấm của hắn đã sắp đập trúng cằm Lý Phong.

“Chát!”

Đột nhiên, một cái bàn tay đột nhiên xuất hiện bên phải người Đường Long, tiếp theo quất trúng mặt hắn.

Thân thể Đường Long bay ra sau, lăn lộn 5, 6 vòng mới dừng lại bất động.

Đám người Đường Phi trực tiếp sững sờ!

Con mẹ nó, vừa rồi phát sinh cái gì, vì sao Đường Long đánh người lại bay ra ngoài, Lý Phong bị đánh thì đứng im như không có việc gì?

Cái này không thể trách nhãn lực đám người Đường Phi quá kém, mà thật sự là tốc độ của Lý Phong quá nhanh, hoàn toàn vượt qua năng lực nắm bắt chuyển động của mắt người phàm!

Chỉ Đường Quỳnh là như có điều suy nghĩ nhìn bàn tay Lý Phong, vừa rồi phần vai và bàn tay trái của hắn đã thay đổi vị trí, chẳng lẽ là hắn xuất thủ đánh bay Đường Long?

Sau yên tĩnh ngắn ngủi, trong phòng khách vang lên âm thanh dồn dập: "Long nhi! Ngươi sao rồi?"

"Ca! Ngươi không sao chứ, đừng dọa ta!"

Đám người Đường Phi vội vàng chạy đến trước mặt Đường Long xem xét tình huống.

Tới gần bọn hắn mới thấy bên má phải của Đường Long in dấu 1 bàn tay, mà lại gương mặt cũng dần sưng húp lên.

Phát hiện này làm đám người Đường Phi, tiếp theo lộ vẻ hoảng sợ quay đầu nhìn tới Lý Phong.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!