HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần
Xưa nay Lý Phong trong mắt đám người Đường Phi vốn là kẻ mềm yếu dễ bắt nạt, đừng nói là hoàn thủ, dù là cãi lại cũng không dám.
Nhưng hôm nay Lý Phong không chỉ nói cho bọn hắn á khẩu không trả lời được, còn ra tay đả thương Đường Long, trực tiếp phá vỡ hình tượng lúc trước!
Càng làm cho đám người Đường Phi không cách nào tiếp nhận là tại sao sức khỏe Lý Phong lại mạnh như vậy, Đường Long cao tới 1m85, còn thường xuyên đi tập gym, nặng tới 100 cân.
Đừng nói là một bàn tay quất bay, người bình thường muốn đẩy hắn ngã cũng rất khó!
Quan trọng là mọi người còn không thấy rõ ràng Lý Phong xuất thủ thế nào, cái này rất đáng sợ!
Đường Long bây giờ đã sợ đến mức nói không nên lời, một cái tát kia đã làm hắn cảm nhận được hơi thở tử vong, vì sao Lý Phong đột nhiên trở nên mạnh như vậy?
Hay là hắn vốn rất mạnh, bất quá trước kia ngụy trang tốt?
Đường Phi ngoài mạnh trong yếu nói: "Lý Phong, sao ngươi lại ra tay đánh người?"
"Người nào cho ngươi lá gan đánh Tiểu Long, Đường gia là nơi để ngươi giễu võ dương oai sao?" Khâu Dung sốt ruột quát lớn.
"Bản thân đuối lý còn đánh người, ta chưa từng thấy kẻ nào mất dạy như ngươi!" Đường Phỉ cũng phẫn nộ quát.
Trên ghế chủ vị, Đường Hùng đặt chén trà xuống, sắc mặt rất âm trầm.
Đường Long là cháu trai duy nhất của hắn, Lý Phong chẳng khác nào vừa quất vào mặt hắn!
Đối mặt với đám người Đường Phi, Lý Phong lại biểu lộ rất bình thản: "Đường Long động thủ với ta trước, ta chỉ là phòng vệ chính đáng mà thôi."
"Hắn đã đánh trúng ngươi chưa?"
Đường Phi lạnh giọng quát.
Lý Phong: "? ? ?"
Con mẹ nó, làm người có thể mặt dày tới mưc này sao?!
"Anh của ta chỉ là muốn hù dọa ngươi mà thôi, chứ hắn không muốn động thủ!" Đường Phi mở miệng.
"Hừ, cậy vào có một viên Tiểu Hoàn Đan liền lên mặt đúng không? Đã vậy thì từ nay trở đi, ngươi cút ra ngoài mà ở!" Khâu Dung hung dữ nói.
"Tất cả im miệng!" Lý Phong chợt quát một tiếng, âm thanh chấn động cả nóc nhà, đám người Đường Phi quả nhiên ngậm miệng lại.
Tiếp theo, Lý Phong lạnh lùng nói: "Đừng nói hắn vừa rồi thật sự là muốn động thủ với ta, dù hắn chỉ là muốn hù dọa ta, tiểu gia cũng muốn tát hắn."
"Đừng tưởng rằng tiểu gia không có Đường gia thì sống không nổi, ngược lại ta rời đi sẽ có sinh hoạt càng tốt hơn, không tin thì hãy đợi đấy!"
Giờ khắc này, vẻ ngạo nghễ trên người Lý Phong hiển lộ không thể nghi ngờ.
Đám người Đường Phi nhất thời bị Lý Phong chấn nhiếp tại chỗ.
Sắc mặt Đường Hùng biến thành càng thêm âm trầm.
Đôi mắt đẹp của Đường Quỳnh lóe lên, ấn tượng về Lý Phong đã có một ít đổi mới.
Tuy nàng cảm thấy Lý Phong đang nói dối, nhưng ít ra hắn không giống như trước đây, hắn đã sở hữu khí chất một người nam nhân phải có!
Không biết qua bao lâu, Khâu Dung nhìn về phía Ngô Lâm: "Em dâu, ngươi có một đứa con rể rất tốt."
Ngô Lâm nhììn Đường Hùng, tiếp theo hừ lạnh nói: "Lý Phong, ngươi không muốn ở Đường gia nữa chứ gì? Tốt, ta đáp ứng ngươi, bây giờ ngươi ly hôn với Tiểu Quỳnh, sau đó lăn ra khỏi Đường gia!"
Nếu muốn biết ở Đường gia người nào ghét Lý Phong nhất, vậy chắc chắn là Ngô Lâm.
Có con gái ưu tú như Đường Quỳnh một mực là niềm kiêu ngạo lớn nhất của Ngô Lâm, nàng luôn muốn cho Đường Quỳnh gả vào nhà hào môn.
Nhưng lão gia tử khư khư cố chấp, nhất định muốn Đường Quỳnh gả cho Lý Phong!
Hiện tại tốt rồi, mọi người đều bất mãn với Lý Phong, bây giờ nàng không thừa cơ đuổi Lý Phong đuổi ra ngoài thì còn định chờ đến khi nào?
Ngô Lâm nói vậy, người khác đều chờ đợi nhìn Lý Phong.
Không phải ngươi nói mình không ở Đường gia sẽ có cuộc sống càng tốt sao, hiện tại cho ngươi cơ hội, ngươi dám đi không?
Đường Quỳnh nhíu mày, tuy nàng rất muốn ly hôn với Lý Phong, nhưng hôm nay Lý Phong vừa mới cứu gia gia liền đuổi hắn đi, như vậy không khỏi có vẻ vong ân phụ nghĩa.
"Lão gia tử, ngươi cũng có ý tứ này?" Lý Phong nhìn về phía Đường Hùng, trầm giọng hỏi.
Đường Hùng không nghĩ tới Lý Phong sẽ trực tiếp hỏi mình, nhất thời có chút sững sờ.
Bất quá ngay sau đó Đường Hùng trầm giọng nói: "Lý Phong, hành động của ngươi quả thật có chút quá phận."
Lý Phong nhíu mày: "Lão gia tử chẳng lẽ nhìn không ra Đường Long vừa rồi thật sự muốn đánh ta?"
Đường Hùng lạnh giọng nói: "Không có, ta cảm thấy Tiểu Long chỉ là chỉ đùa với ngươi mà thôi, ngươi không nên đánh hắn. Mặt khác. . . Biểu hiện của ngươi sau khi kết hôn với Tiểu Quỳnh quả thật làm cho chúng ta rất thất vọng."
Lý Phong như cười mà không phải cười nói: "Cho nên?"
"Bản thân ngươi cũng không kém, chỉ là không làm ra cống hiến đáng ra nên có." Đường Hùng thở dài, chậm rãi nói: "Nếu như ngươi có thể lấy ra đan phương, ta nghĩ ngươi vẫn có thể lưu lại Đường gia, thậm chí Tiểu Quỳnh cũng sẽ dần dần tiếp nhận ngươi."
"Ồ?" Lý Phong cười nhạt một tiếng: “Từ ban đầu mục tiêu của ngươi vốn chính là đan phương Lý gia, đúng không?"
Hắn sớm đã cảm thấy biểu hiện của Đường Hùng rất kỳ quái, thương nhân luôn để chữ lợi đứng đầu, lúc trước hắn và gia gia Lý Phong lập hôn ước chỉ là ước định ngoài miệng, đến cả chứng từ cũng không có, người biết việc này cũng không nhiều.
Gia gia Lý Phong qua đời nhiều năm, Lý Phong lại vô dụng như vậy, Đường Hùng hoàn toàn có thể trở mặt không quen biết, nhưng Đường Hùng hết lần này tới lần khác không để ý người nhà phản đối để Đường Quỳnh gả cho Lý Phong.
Trên đời thật sự có người trọng tín nghĩa như Đường Hùng saoi?
"Hợp tác cùng có lợi mà thôi, nếu như ngươi không tin được Đường gia, vậy ngươi cũng không cần thiết lưu lại nơi này làm chậm trễ hạnh phúc của Tiểu Quỳnh."
Lý Phong nhìn Đường Hùng một hồi, cuối cùng bật cười: "Tốt, ta hiện tại lập tức làm thủ tục ly hôn với Đường Quỳnh, từ nay về sau, ngươi đi đường ngươi ta đi đường ta, Lý Phong này cùng Đường gia sẽ không còn liên quan!"