Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 863: Chương 842: Ta Không Phải Loại Người Như Vậy

HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN

Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

"Là một mỹ nữ tóc vàng. . ."

Lý Phong dùng Thấu thị nhãn nhìn sang, thấy được Aishonia ngồi trong xe.

Điều làm Lý Phong cảm thấy không thích hợp là, thân thể nữ nhân này tỏa ra một loại khí tức kỳ quái, không giống như là khí huyết phía Tây, cũng không phải Bát Kỳ chi lực của Nhật Bản, càng không phải chân khí Hoa Hạ, mà là một loại khí tức Lý Phong chưa bao giờ thấy.

Nguyên nhân chính là như thế, Lý Phong mới không thể lập tức cảm nhận được sự tồn tại của đối phương.

"Cường giả cấp S+. . ." Ánh mắt Lý Phong sáng lên, bắt đầu trầm tư suy nghĩ về lai lịch đối phương.

Vụ tai nạn xe cộ trước cửa Osvili khẳng định đã sớm có dự mưu, tin tức Lý Phong không chết khẳng định đã bị người thần bí sau màn biết được, có khả năng là đối phương lần nữa phái ra sát thủ.

"Đáng tiếc, Lý Phong này không còn là Lý Phong ngày xưa nữa. . ."

Lý Phong lắc đầu cười nhạt, quay người đi về nơi xa.

Trong DB11 màu đỏ, sắc mặt Aishonia có chút kinh nghi bất định.

Vừa rồi Lý Phong nhìn sang bên này, Aishonia có cảm giác như bị hoàn toàn xem thấu!

"Tình báo nói Lý Phong chỉ là một tên phế vật, vừa rồi nhất định là ảo giác!"

Aishonia nói thầm sau đó đợi Lý Phong đi xa, cuối cùng dứt khoát xuống xe theo sau.

Nửa giờ sau, sắc trời đã tối.

Lý Phong rốt cuộc tìm được một khách sạn năm sao, bất quá thời gian còn sớm, Lý Phong làm hết thủ tục lấy chìa khóa phòng rồi lại rời đi, tiến tới một quán bar gần đó.

Aishonia lộ vẻ vui mừng, chờ một lát rồi tiến vào quán bar.

Thật trùng hợp, ông chủ quán bar chính là Hoàng Tín.

Lý Phong đi vào quán bar liền trực tiếp ngồi xuống nói pha chế làm cho một ly Martini, rồi ngồi một mình nhâm nhi thưởng thức.

Đúng lúc này, một giọng nói chói tai vang lên: "Ồ đây không phải con rể Đường gia Lý Phong đại thiếu sao, muộn như vậy ngươi không ở nhà rửa chân cho mẹ vợ mà chạy tới quán bar làm gì, ngươi không sợ mẹ vợ không cho ngươi vào nhà sao?"

Tiếp theo, khách hàng xung quanh liền cười vang.

Chuyện Lý Phong rửa chân cho mẹ vợ cũng không biết là do ai truyền đi, tóm lại sự kiện này đã trở thành đề tài nói chuyện lúc rảnh của những người trong phố.

Lý Phong đặt chén rượu xuống, nhìn qua thì thấy một nam tử trẻ tuổi nhuộm tóc màu nâu đang dùng ánh mắt khiêu khích nhìn hắn.

Lý Phong cười nhạt, sau đó liền quay đầu lại tiếp tục uống rượu.

Nam tử tóc nâu tên là Trần Chấn Kiệt, trong nhà hắn làm quán ăn, ở Y quốc có rất nhiều chi nhánh, gia sản chừng mấy chục triệu bảng Anh.

Trần Chấn Kiệt và Lý Phong là bạn học cùng lớp thời cấp 3, lúc đó Trần Chấn Kiệt thường xuyên dẫn người tới bắt nạt Lý Phong.

Bây giờ hai người ở chung một con phố, tự nhiên rất dễ chạm mặt, ỷ vào trong nhà có tiền, Trần Chấn Kiệt mỗi lần nhìn thấy Lý Phong đều trào phúng hắn vài câu.

Bất quá sau khi Lý Phong cưới Đường Quỳnh, tinh thần Trần Chấn Kiệt sa sút mất một đoạn thời gian.

Con mẹ nó, phế vật như Lý Phong có tài đức gì mà cưới được Đường Quỳnh, hoàn toàn là hoa nhài cắm bãi cứt trâu!

Nhưng về sau chuyện Lý Phong phải rửa chân cho mẹ vợ, Đường Quỳnh không cho Lý Phong đụng vào truyền lưu ra ngoài, tâm thái Trần Chấn Kiệt liền trở nên thăng bằng, mỗi lần gặp gỡ liền dùng cái này trào phúng Lý Phong.

Thấy Lý Phong không để ý tới mình, Trần Chấn Kiệt lắc đầu cười một tiếng, nói với bạn mình: "Đi thôi, chúng ta tới uống một chén với Lý Phong đại thiếu đi."

"Uống với hắn làm gì, hắn lấy đâu ra tiền mời chúng ta uống rượu." Một nam tử trẻ tuổi nhuộm tóc vàng cười nhạo.

Hắn tên Lý Minh, là bạn thân của Trần Chấn Kiệt, gia sản khẳng định không so được Trần gia, nhưng vẫn nhiều hơn Lý Phong không ít.

"Chính vì hắn không có tiền mời uống rượu chúng ta mới phải đi uống rượu với hắn, nếu không sao có thể làm nhục hắn?"

Trần Chấn Kiệt đùa cợt nói.

"Chấn Kiệt, ngươi thật là xấu." Mỹ nữ bên cạnh Trần Chấn Kiệt ghé vào trên bả vai hắn cười nói.

Nữ nhân này tên Vu Lộ Lộ, cũng là bạn cùng lớp cấp 3 với Trần Chấn Kiệt, một tháng trước hai người gặp lại khi họp lớp, Trần Chấn Kiệt vừa chia tay người yêu rất nhanh bị nhan sắc Vu Lộ Lộ hấp dẫn.

Trải qua mấy ngày đưa đẩy, hai người liền yêu nhau.

"Đàn ông không xấu đàn bà không yêu sao." Trần Chấn Kiệt cười tà nói.

“Người FA như ta bây giờ là động vật quý hiếm được quốc gia bảo vệ đấy, sao các ngươi dám làm tổn thương tâm hồn của ta?”Lý Minh Kiệt cười mắng, đột nhiên kêu lên: "Trời ơi, cô gái vừa đi vào kia thật là xinh đẹp. . . Con mẹ nó, ngươi mau nhìn!"

"Làm sao lại hét lên như thế?" Trần Chấn Kiệt quay đầu nhìn theo.

"Con mẹ nó!"

Trong tầm mắt hai người trong, một mỹ nữ tóc vàng mặc áo da màu đỏ bó sát, chân đeo giày ống cao màu đỏ đang tiến tới!

Chính là Aishonia!

"Chấn Kiệt, ngươi có bạn gái rồi, nữ nhân này ngươi không thể tranh đoạt với ta." Lý Minh trầm giọng nói

Vu Lộ Lộ cũng quay sang, nửa là nũng nịu nửa là uy hiếp nói: "Ngươi đã có ta, không cho phép để ý nữ nhân khác."

Nội tâm Trần Chấn Kiệt điên cuồng hò hét.

Có ngươi thì làm sao, không tới mấy ngày nữa ta khẳng định sẽ đổi khẩu vị, huống chi mỹ nữ này quả thực là rất xinh đẹp.

Hắn nhất định phải chiếm được nàng, thần cản giết thần, phật cản giết phật!

Bất quá Lý Minh và Vu Lộ Lộ đều mở miệng, Trần Chấn Kiệt cũng không tiện bại lộ ý đồ, chỉ có thể gật đầu nói: "Khụ khụ, các ngươi yên tâm, ta không phải loại người như vậy."

Đúng lúc này, Aishonia đi thẳng tới chỗ quầy bar, ngồi xuống bên cạnh Lý Phong.

"Nàng ngồi cạnh Lý Phong, chúng ta không thể để Lý Phong trò chuyện với nàng, mau tới đi!"

Tiếp theo, Trần Chấn Kiệt lập tức bước tới.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!